HOME
Tin Quê Nhà
 
B.O.T đặt sai chỗ làm ảnh hưởng đến dân
 


Trạm BOT thuộc huyện Trảng Bom, Đồng Nai. Người dân cho rằng BOT này đặt sai vị trí và mức phí trên trời. Hệ quả là ảnh hưởng đến người tham gia giao thông lẫn người dân xung quanh. RFA


(RFA): Gần đây, các trạm BOT bị “soi” khá kỹ, lần này là BOT thuộc huyện Trảng Bom, Đồng Nai. Người dân cho rằng BOT này đặt sai vị trí và mức phí trên trời. Hệ quả là ảnh hưởng đến người tham gia giao thông lẫn người dân xung quanh.
Vị trí “trời ơi đất hỡi!”
Để hoàn vốn cho dự án tuyến tránh Biên Hòa, trạm thu phí đã được đặt tại xã Trung Hòa, huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai. Địa điểm đặt BOT chẳng liên quan gì đến tuyến đường tránh cách đó 10km. Dự án tuyến tránh TP Biên Hòa (còn gọi đường Võ Nguyên Giáp) và nâng cấp cải tạo quốc lộ 1 do Công ty CP đầu tư Đồng Thuận làm chủ đầu tư và đưa vào sử dụng vào từ năm 2014.
Rất nhiều lần người dân xung quanh phản ứng, các tài xế chạy qua đoạn đường này cũng vô cùng bức xúc vì mức phí lẫn vị trí “trời ơi đất hỡi!”của trạm thu phí này: “Nói chung thực tế trạm thu phí quá cao, trạm thu phí đặt không đúng vị trí. Tại vì đúng ra trạm thu phí đó đặt ở đường tránh Võ Nguyên Giáp. Nhưng mà họ đặt cao quá, cách xa lên đó cả 6-7 km gì đó. Em cũng ít đi đường đó, cái trạm đó mắc quá. Ăn gì đâu mà em đi qua đi lại tự nhiên mất 7 chục ngàn. Mắc quá! Nhiều khi nhà người ta ở đó chạy qua chạy lại cũng vẫn thu phí.”
Một chuyến taxi vài km nhưng đi qua đi về trạm BOT coi như mất 70 ngàn nộp phí, tài xế chạy thế nào để khỏi lỗ được đây? Ngay cả những người dân ở xã Trung Hòa cũng hiểu rõ tại sao các xe ô tô thường xuyên chạy ngang qua đường nhà mình bấy lâu nay. Họ cho biết: “Ví dụ ai có xe người ta trốn trạm được người ta cũng mừng. Tại trạm thu phí này mắc quá đâu ai chịu nổi. Họ nói nhiều lắm, nghe nói lấy thuế nhiều quá, ví dụ ngày họ đi 3, 4 bận là hết bao nhiêu tiền của người ta rồi. Đi lên đi xuống chiếc lớn thì 7 chục ngàn. Mà đi 2 bận hết trăm tư rồi, ba bận hết 2 trăm mốt của người ta. Đi 4 bận thì nhiều nữa. Người ta kêu né tránh đường này khúc nào đỡ khúc nấy mà.”
Bà chủ quán bán bún riêu, dù chẳng khi nào đi ô tô qua trạm cũng tường tận sự việc. Như vậy chẳng trách sao cánh tài xế tìm đường tránh trạm BOT. Nhất là những chủ phương tiện sống tại địa phương, qua lại trạm để chở hàng mỗi ngày, họ phải mất nhiều tiền cho trạm thu phí, dù không hề đi trên con đường tránh.




Trạm BOT thuộc huyện Trảng Bom, Đồng Nai. RFA PHOTO

Không đi vẫn phải trả phí?
Để rõ hơn, thường thì khi ô tô đi vào TP Biên Hòa thì sẽ rẽ phía bên phải. Và ngược lại, từ TP Biên Hòa đến các khu công nghiệp của huyện Trảng Bom thì cũng không đi qua đường tránh chính là tuyến đường có bảng chỉ dẫn đi về hướng Ngã ba Vũng Tàu như quý vị đang nhìn thấy. Thế mà lâu nay đều phải mua vé qua trạm thu phí này dù không hề đi trên tuyến đường tránh một km nào.
Đã vậy, tuyến đường này hư hại vài nơi, khói bụi mù mịt ở một số đoạn đường. Như vậy thu phí bỏ túi thì nhanh nhẹn nhưng trách nhiệm thì chậm chạp. Vì trước kia, người dân phản ánh rất nhiều lần mới được công ty Đồng Thuận sửa chữa.
Chính vì những lý do đó, các tài xế đã tranh thủ đi vào trong khu dân cư để tránh qua trạm BOT này. Vì con đường khá chật hẹp, các xe trọng tải lớn qua lại, chạy nhanh có thể làm ảnh hưởng đến an toàn của trẻ nhỏ và người dân. Đã có lúc người dân lăn đá ra đường để chặn các xe tải trọng lớn qua đây: “Xe 7 chỗ, 4 chỗ đi thoải mái, xe lớn quá đi phức tạp. Có bữa xe nó quẹo đường khúc đó bà già gãy chân không biết về chưa? Xe kẹt cứng luôn, đường kia giờ nó chặn đá đâu cho đi được, cứ ép ép nhau đi, đường này còn rộng được chút. Chứ kia đi 1 xe chứ 2 xe là không lánh được. Đá nó chất xích ra tới ngoài luôn.”
Nhưng việc ngăn cấm các phương tiện lưu thông như vậy thì cần xem xét lại về trạm thu phí trước tiên, chứ không phải đưa ra lệnh cấm lưu thông một cách bừa bãi. Đặt trạm thu phí sai chỗ, đã làm tình hình giao thông khu vực này rối loạn hơn 3 năm nay nhưng không hề được cơ quan nào chịu trách nhiệm giải quyết cho người dân. Bằng chứng là nó vẫn tồn tại đến tận bây giờ và thu mức phí quá cao. Mức thu phí thấp nhất qua trạm 35,000 đồng/xe/lượt. Dự kiến thời gian thu hoàn phí 10 năm.
Tuyến đường tránh TP Biên Hòa được đưa vào sử dụng với mục đích giải quyết tình trạng ách tắc, tai nạn trên tuyến QL1A đoạn qua nội ô TP Biên Hòa, rút ngắn thời gian lưu thông phương tiện đi qua địa phận tỉnh Đồng Nai nhưng không làm người dân hài lòng.
RFA, 2017-09-16

--------------------
Xung quanh chuyện bắt chó ở thành phố Hồ Chí Minh

 




Đội săn bắt chó đang 'tác nghiệp' tại Sàigòn. Courtesy of citizen


(RFA): Trong gần hai tuần nay, thành phố Saigon trở nên sôi động, kéo theo các trang mạng xã hội cũng sôi động vì chuyện chó. Nếu như trước đây, chuyện ông Đoàn Ngọc Hải xuống đường gây chú ý bao nhiêu thì hiện tại, chuyện chó ra đường cũng gây chú ý không kém. Có thể nói rằng khó mà phân biệt độ cao thấp về khả năng chi phối thông tin giữa ông Đoàn Ngọc Hải và những con chó lang thang trong thành phố gần sáu triệu dân này.
Thấy là hốt liền!
Một người dân thành phố Sàigòn, tên Sanh, chia sẻ: “Họ yêu cầu tiêm vaccine, có thẻ đeo trong chân của nó. Bây giờ người ta có lập phái đoàn đi bắt chó, nếu không có thẻ thì nó bắt rồi nó phạt này nọ. Người ta phòng ngừa chó điên chó khùng nó cắn người nên phải làm vậy. Nhưng mà chưa thấy văn bản thông báo chính thức nào, chỉ mới nghe đài, tivi nói và người ta hốt vậy thôi!”.
Ông Sanh cho rằng trước đây, khi còn sống, Chủ tịch thành phố Đà Nẵng lúc chuẩn bị lên làm Trưởng ban Nội Chính Trung Ương, ông đã tuyên bố “thấy là hốt liền, sau đó điều tra sau” để nói về chống tham nhũng. Nhưng chủ trương “thấy là hốt liền” này chưa kịp thực hiện thì ông Thanh qua đời bằng một cái chết mờ mờ ảo ảo để lại hàng loạt sóng gió dư luận. Mãi cho đến khi Sàigòn có ông Hải xuống đường, thấy là đập, thấy là hốt các xe nước mía, gánh hàng rong và không ngoại trừ xe hơi, xe chở đám tang đậu không đúng nơi qui định… Chủ trương “thấy là hốt liền” mới đi vào thực tiễn.
Và khả năng hốt của ông Hải phải nói là vô cùng lớn, đoàn của ông Hải đi đến đâu hốt đến đó, quận 1, Saigon không còn thứ gì vướng tầm mắt. Nếu có chăng là những bãi phân vương vất của một số con chó chưa được quản lý chặt chẽ, chưa bắt nhịp được với đời sống văn minh mà ông Hải xây dựng cho quận và cho cả thành phố.
Kết quả là những con chó lang thang, rong ruổi đi chơi, đi ngắm phố hoặc đợi chủ đi chợ dù có là chó cưng hay chó không được cưng cũng bị hốt như nhau. Sự hốt không thương tiếc này giống như một phép thử lòng chủ chó. Những chủ chó nào thương chó thì bỏ tiền ra chuộc chó về, nếu chó có chích vaccine, có giấy tờ chứng minh điều này thì nộp phạt 200 ngàn đồng, nếu không có giấy tờ chứng minh chó đã chích vaccine thì nộp phạt 2 triệu đồng.
Và cũng theo ông Sanh, không bao lâu sau đó, cò dịch vụ cấp giấy chứng minh chó đã chích vaccine với giá dao động từ 500 ngàn đồng đến 1 triệu động xuất hiện đầy rẫy Saigon. Bên cạnh đó, thêm một nhóm bắt chó trộm cải trang những người bắt chó chính thống với đầy đủ trang phục và công cụ hỗ trợ theo qui định nhà nước, nhưng lại không phải là nhân viên trực thuộc nhà nước. Mục tiêu của họ là nhân danh nhà nước, nhân danh chính thống để bắt chó trộm mà khỏi bị người dân rượt đuổi, đánh chết người hoặc đốt xe. Lần này, qui mô của họ đi bắt chó là xe tải chứ không phải nhỏ lẻ bằng xe gắn máy như trước đây.
Cả một thành phố vốn dĩ năng động và quay cuồng trong guồng máy công việc, trong nhịp điệu cơm áo gạo tiền bỗng trở nên náo loạn bởi ông Hải và những con chó lang thang. Có thể nói rằng chưa bao giờ Saigon trở nên xôm tụ và có lắm chuyện để nói như lúc này. Và nếu như ông Đoàn Ngọc Hải bị một số kẻ giấu mặt nhắn tin đe dọa nhưng ông vẫn quyết ra đường thực hiện nhiệm vụ đề ra bao nhiêu thì những con chó lang thang trở nên co cụm, sợ sệt và không có lối thoát bấy nhiêu. Đây là điểm khác biệt cơ bản giữa hai đối tượng cùng một hành trạng là ra đường ở thành phố Saigon hiện nay.

Chó sẽ về đâu?

Một cư dân Saigon yêu cầu giấu tên, chia sẻ: “Dĩ nhiên là bất bình rồi. Rõ ràng đây là một việc không khoa học. Mặc dù đúng về nguyên tắc, nghĩa là phòng tránh chó dại cắn người ta, phòng tránh tai nạn giao thông, mất vệ sinh… Nhưng cách bắt chó nghe có vẻ phong trào và phản cảm quá, ảnh hưởng không nhỏ đến giáo dục. Chó được tổ chức thế giới công nhận mà. Bạo lực quá, không mang tính chất giáo dục. Thử nghĩ nếu học sinh nào đó mới viết tập làm văn tả về chó cưng của nó, đùng một cái nhìn thấy hình ảnh các ông bắt chó, riết cổ chó kéo đi năm, bảy mét như vậy thì khết sức nguy hiểm…”.
Theo vị này, với tình hình như đang thấy, thành phố sẽ có những ưu điểm và khuyết điểm. Ví dụ như ông Đoàn Ngọc Hải quyết tâm lấy lại vỉa hè thì thành phố sẽ xanh, sạch hơn, nhưng bên cạnh đó cũng sẽ có những mảnh đời thêm một lần nữa bị xô giạt. Giả sử như một cô gái nhà lành, không chữ nghĩa, có chút vốn, muốn mở quán nước vỉa hè, bây giờ vỉa hè bị dẹp, xin việc không được vì không có bằng cấp, thất nghiệp thì nhất định cô sẽ hoặc là may mắn đi làm osin, hoặc là không may mắn đi bán mình. Đó là qui luật cuộc sống. Và có hàng ngàn mảnh đời bị xô giạt trên vỉa hè thành phố Saigon.
Chuyện chó cũng vậy, những con chó không may mắn rớt vào vòng lao lý của đội săn bắt chó thành phố, nếu chủ nó không kịp thời mang tiền đến giải cứu thì chắc chắn số phận của nó sẽ là quán thịt chó hoặc là chết thiêu trong lò nhà nước. Đó là không muốn nói đến những con chó hoang hiền lành, quanh năm suốt tháng sống dựa vào các khu chợ, cơm thừa cá cặn của tiểu thương để tồn tại, chúng không được chích ngừa bệnh dại, chúng không có chủ, chúng lang thang và sợ sệt, và cho dù có sợ sệt thì cũng phải chết.
Trong trạng huống này, thành phố sẽ sạch bóng chó nhưng nếu đặt một phép toán ngược về độ thân thiện của thành phố thì có vẻ như chiến dịch bắt chó của thành phố Saigon nghe ra có phần cập rập và vội vã, thiếu những thông báo cần thiết để người dân quản lý cho trước khi chúng bị các anh bắt chó bất ngờ ập đến và hốt liền, bỏ lên xe, mang đi, chờ chủ đến chuộc hoặc đem đi thiêu. Theo vị này, kiểu làm việc như vậy vừa thiếu tính khoa học lại vừa vô cảm. Hình ảnh này sẽ trở nên xấu xa vô cùng khi có một cô bé, cậu bé học trò nào đó đi cùng chó cưng của mình, con chó chạy lang thang tự do và bị các anh ập đến bắt. Với các em nhỏ, đây là một tổn thương nặng nề.
Vị này kết luận, dẹp lề đường thì cứ dẹp cho thông thoáng, bắt chó thì cứ bắt cho phố phường bình yên trước bệnh dại. Nhưng dẹp làm sao đừng để phố phường thông thoáng mà lòng người trở nên bề bộn, bắt làm sao mà chó vắng bóng nhưng đừng để các em nhỏ, các cụ già nhìn đội bắt chó còn sợ hãi hơn cả những con chó hoang thì được. Mọi việc, làm gì thì làm cũng phải hợp lòng dân. Vị này đã kết luận như vậy trước khi kết thúc câu chuyện về dẹp vỉa hè và bắt chó ở Saigon.
RFA, 15/9/2017
theo TTTVN

--------------------
30 tháng 9 là hạn chót báo cáo về 12 đại dự án nhà nước thua lỗ

 




Trụ sở của PetroVietnam ở Hà Nội. AFP


(RFA): Chính phủ Việt Nam vừa ra quyết định Bộ Công thương phải báo cáo kết quả điều tra 12 đại dự án vốn nhà nước bị thua lỗ trước ngày 30 tháng Chín.
Theo chỉ đạo của Phó Thủ tương Vương Đình Huệ, Bộ công thương và các ban ngành liên quan cũng phải báo cáo cho Thủ tướng biết việc xử lý chuyện vay nợ của các dự án này đã đến đâu.
Các dự án này bao gồm 4 nhà máy phân đạm, Nhà máy Đóng tàu Dung Quất, Công ty Thép Việt - Trung, Nhà máy Ethanol Phú Thọ, Nhà máy Bột giấy Phương Nam, Nhà máy Gang Thép Thái Nguyên (giai đoạn 2), nhà máy Nhiên liệu Sinh học Bình Phước, Nhiên liệu Sinh học Dung Quất và Xơ sợi Đình Vũ.
Trong các dự án này có những nhà máy ngừng hoạt động hoàn toàn, có những nhà máy hoạt động chỉ có vài ngày, và tất cả đều thua lỗ.
Trong các dự án này Tập đoàn Dầu khí Quốc gia có nhiều dự án với số tiền đầu tư nhiều nhất.
Bộ Công Thương cũng công bố kết luận của Ủy ban kiểm tra trung ương đảng cộng sản Việt Nam là các lãnh đạo của Tập đoàn Hóa chất Việt Nam đã thiếu trách nhiệm trong việc lãnh đạo gây hậu quả rất nghiêm trọng trong việc quản lý vốn của nhà nước.
Ủy ban trung ương kết luận rằng các vị lãnh đạo này phải bị kỷ luật, nhưng chưa cho biết hình thức kỷ luật như thế nào.
Các vị lãnh đạo của Tập đoàn hóa chất sẽ bị kỷ luật là ông Nguyễn Anh Dũng, Chủ tịch Hội đồng Thành Viên, và ba người khác từng là lãnh đạo của tập đoàn này.
Tập đoàn hóa chất đã đầu tư các nhà máy phân đạm mà tính cho đến nay số tiền lỗ đã lên đến 4200m tỉ đồng.
RFA, 15/9/2017

--------------------
Nhân quyền là trọng tâm trong đàm phán thương mại VN-EU

 




Thủ tướng Nguyễn Tân Dũng (bên trái), Chủ tịch Ủy ban Châu Âu Jean-Claude Juncker (bên phải), Cao ủy Thương mại EU Cecilia (phải) và Bộ trưởng Thương Mại Vũ Huy Hoàng dự lễ ký kết thúc đàm phán hiệp định tự do thương mại EU - Việt Nam tại Brussels hôm 2/12/2015. AFP


(RFA): Nhân quyền là vấn đề trọng tâm trong đàm phán thương mại giữa Việt Nam và Liên Minh Châu Âu- EU. Ông Bernd Lange, Chủ tịch Ủy ban Thương mại quốc tế của Nghị viện châu Âu nói với các nhà báo vào ngày 15 tháng Chín, tại Hà Nội.
Thỏa thuận mậu dịch tự do Việt Nam và EU được ký vào năm 2015, và có thể được phê chuẩn vào năm tới. Tuy nhiên trong thời gian gần đây Việt Nam gây nên nhiều quan ngại cho các tổ chức nhân quyền, về thành tích nhân quyền của mình trong việc bắt bớ những blogger và nhà báo tự do. Ông Bernd Lang nói tiếp rằng nếu Việt Nam không giải quyết đầy đủ các quan ngại về nhân quyền thì e rằng chuyện thương thảo giữa đôi bên sẽ gặp rắc rối.
Ngoài ra còn một vấn đề nữa đã gây ra rạn nứt trong quan hệ Việt Nam và EU là việc Hà Nội đã bị nước Đức cáo buộc bắt cóc ông Trịnh Xuân Thanh, một cựu quan chức ngành dầu khí đang xin qui chế tị nạn tại Đức. Ông Thanh bị cáo buộc dinh líu tới những vụ bê bối tham nhũng tại Tập Đoàn Dầu Khí Quốc Gia. Ông Bernd Lang còn cho biết trong chuyến đi Việt Nam ông đã gặp Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc, các viên chức thương mại Việt Nam, và cả những nhóm xã hội dân sự.
Báo chí Việt Nam không đề cập gì đến quan ngại về nhân quyền mà người đại diện của EU nêu ra tại Hà Nội, nhưng lại đưa tin về chuyến thăm Thụy Sĩ của Phó Thủ tướng Vương Đình Huệ. Theo thông tin từ trang web của chính phủ Việt Nam, các quan chức Việt Nam và Thụy Sĩ đồng ý với nhau rằng sẽ phải nỗ lực nhiều hơn để hoàn tất việc ký kết thỏa thuận thương mại tự do giữa Việt Nam và khối bốn quốc gia châu Âu bao gồm Thụy Sĩ, Na Uy, Băng Đảo, và Lichteinsten.
Hiện nay EU là một đối tác thương mại rất quan trọng của Việt Nam, việc đạt được thỏa thuận thương mại tự do rất cần thiết cho hàng hóa Việt Nam vào được thị trường EU, nhất là trong hoàn cảnh Thỏa thuận thương mại đối tác xuyên Thái Bình Dương đã bị Mỹ rút ra, không thực hiện được.
RFA, 15/9/2017

--------------------
Việt Nam thiệt hại nhiều do bị tấn công an ninh mạng

 




Hình minh họa. AFP


(RFA): Một giới chức công an mới đây lên tiếng nói rằng Việt Nam cần xác định bảo đảm mục tiêu bảo vệ an ninh mạng quốc gia trong điều kiện đất nước khó khăn
Tại phiên họp của Ủy ban Thường vụ Quốc hội cho ý kiến lần đầu tiên về dự án Luật An ninh Mạng, diễn ra vào chiều ngày 15 tháng 9, Bộ trưởng Bộ Công An Tô Lâm nhấn mạnh Việt Nam sẽ cố gắng giảm thiểu một cách tốt nhất các tác động tiêu cực trong điều kiện hoạt động bảo vệ an ninh mạng của quốc gia phải thực hiện trên nền tảng mạng an ninh chung của thế giới.
Ông này cũng nêu ra lý do cần thiết để ban hành Luật An ninh Mạng là nhằm để phòng ngừa, ngăn chặn và ứng phó cũng như khắc phục hậu quả của các hoạt động tấn công mạng, khủng bố mạng và phòng, chống chiến tranh mạng.
Trong tờ trình về dự án Luật An ninh mạng nêu rõ hoạt động tấn công mạng nhắm vào hệ thống thông tin của Việt Nam gia tăng lên đến hàng ngàn cuộc tấn công mỗi năm với mức độ nguy hiểm làm ảnh hưởng nghiêm trọng an ninh quốc gia, gây thất thoát và thiệt hại hàng ngàn tỷ đồng.
Dự án Luật An ninh mạng được Phó Chủ tịch Quốc hội Đỗ Bá Tỵ đề nghị thẩm tra chính thức để trình Quốc hội xem xét trong kỳ họp lần thứ 4 sắp tới.
RFA, 15/9/2017

--------------------
4 người chết do bão số 10

 




Một căn nhà ở Giáo xứ Cồn Sẻ bị tốc mái sau khi bão 10 đổ bộ vào miền Trung. Facebook Nguyễn Đức Mạnh


(RFA): Cơn bão số 10, tên quốc tế Doksuri, đổ bộ vào miền Trung trong ngày 15 tháng 9 và gây nhiều thiệt hại vật chất cho khu vực ngày. Số tử vong ban đầu được cho biết ít nhất là 4 người.
Tại Hà Tĩnh, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp Phát triển Nông thôn, Trưởng ban chỉ đạo phòng chống thiên tai, ông Nguyễn Xuân Cường trả lời báo trong nước khi đang đi thị sát tình hình cho biết ba người thiệt mạng gồm 1 người ở Hà Tĩnh, 1 người ở Quảng Bình và 1 người ở Huế, 6 người dân ở Quảng Bình bị thương.
Cơ quan Quản Trị Thiên Tai Việt Nam được Reuters trích dẫn cho biết có khoảng gần 80 ngàn người tại 4 tỉnh bắc Trung bộ đã kịp sơ tán để tránh cơn bão.
Cũng theo Reuters, ở Quảng Bình, gần 200.000 ngôi nhà bị ngập, 5.000 ngôi nhà bị tốc mái chủ yếu tại huyện Quảng Trạch và thị xã Ba Đồn.
Anh Nguyễn Đức Mạnh, một người dân ở thôn Cồn Sẻ, xã Quảng Lộc, thị xã Ba Đồn, tỉnh Quảng Bình cho RFA biết cơn bão tiến vào khu vực Cồn Sẻ vào lúc 8 giờ 30 phút sáng và hoành hành cao điểm nhất vào lúc 10 giờ 10 phút sáng.
“Hiện tại cơn bão đã đi qua nhưng thiệt hại về cơ sở vật chất là khá nhiều. Ở khu vực em nước vẫn chưa rút hết, còn khoảng nửa mét, vì lúc sáng bão làm nước biển dâng lên, bây giờ nước từ thượng nguồn đổ về.”
Theo lời người này, người dân ở đây đã có sự chuẩn bị trước để phòng tránh cơn bão lần này.
“Khi bão vào thì mọi người đã có sự phòng tránh và hầu như đã hoàn thành như giằng, kéo cột nhà cửa, chuẩn bị đồ ăn thức uống đầy đủ.”
Theo dự báo trong nước, nước trên các sông đang lên rất nhanh, ở mức báo động 3 và có khả năng xảy ra lũ lớn.
Khu vực dọc bờ biển miền Trung Việt Nam hằng năm phải hứng chịu nhiều cơn bão; đặc biệt bão nhiệt đới từ tháng 5 đến tháng 10. Trận bão Doksuri là trận thứ 10 được ghi nhận năm nay và được dự báo là trận bão nặng nhất trong cả chục năm qua.
Thống kê cho thấy kể từ tháng giêng đến thời điểm này trong năm, Việt Nam có hơn 140 người chết và mất tích do thiên tai gây nên.
RFA, 15/9/2017

--------------------
Giới chức Công an làm trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, có hy vọng cải thiện tự do tôn giáo?

 




Hòa Thượng Thích Không Tánh bên đống đổ nát của Chùa Liên Trì. courtesy photo


(RFA): Việt Nam hôm 13 tháng 9 bổ nhiệm một giới chức cấp cao của công an làm trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, cơ quan chịu trách nhiệm quản lý các hoạt động và tổ chức tôn giáo ở Việt Nam. Điều này có bị cho là xung đột với yêu cầu về tự do tôn giáo mà các tổ chức nhân quyền thế giới và người dân trong nước đang đòi hỏi ở Việt Nam hay không?
Sẽ đẩy mạnh Luật Tín ngưỡng - Tôn giáo
Tin trong nước cho biết, ngày 11 tháng 9 vừa qua, ông Vũ Chiến Thắng, Cục trưởng An ninh Tây Bắc, tổng cục An ninh, Bộ Công An chính thức được bổ nhiệm vào vị trí trưởng ban Tôn giáo Chính phủ. Tân trưởng ban Tôn giáo cũng là người từng giữ chức Giám đốc Công an tỉnh Quảng Trị và trước đó nữa là Phó giám đốc Công an Nghệ An.
Vấn đề bổ nhiệm nhân sự mới này không có gì mới lạ so với những lần đề cử trước đây. Người nắm chức Trưởng Ban Tôn giáo Chính phủ trước ông Thắng là ông Phạm Dũng, nguyên Tổng cục trưởng Tổng cục An Ninh kiêm Thứ trưởng Bộ Nội Vụ. Bộ trưởng Bộ Nội vụ Nguyễn Thái Bình cũng từng nắm giữ chức Trưởng ban này.
Tuy nhiên, có những băn khoăn được được nêu ra liên quan đến sự kiện Việt Nam nhiều lần bị các tổ chức nhân quyền quốc tế chỉ trích vì chính sách đàn áp tự do tôn giáo tín ngưỡng qua hoạt động quản lý giám sát của ban Tôn giáo và an ninh sử dụng luật về tôn giáo và tín ngưỡng vốn bị quốc tế chỉ trích là quá khắt khe.
Trả lời RFA, Tiến sĩ, bác sĩ Đinh Đức Long, nguyên trung tá quân đội nhân dân Việt Nam, người đã tuyên bố từ bỏ Đảng Cộng sản Việt Nam cho biết việc bổ nhiệm này là một hình thức đẩy mạnh việc thực thi Bộ Luật Tín ngưỡng - Tôn giáo được thông qua năm 2016: “Bộ Luật Tôn giáo vừa thông qua không phải xu hướng là tôn trọng quyền tự do tôn giáo như hiến pháp đã quy định, mà mục đích họ quản lý, xiết chặt tự do tôn giáo, tạo hàng rào khó khăn hơn cho những tôn giáo không được công nhận.”
Ngày 18 tháng 11 năm 2016, mặc dù đại diện các tôn giáo lớn ở Việt Nam đã chỉ trích một số điều khoản của Dự luật Tín ngưỡng, tôn giáo, nêu lý do Dự luật mang nặng tính kiểm soát quyền tự do tôn giáo và chỉ chú trọng quản lý Nhà nước, nhưng Quốc hội đã đồng thuận thông qua Dự luật Tín ngưỡng, tôn giáo với tỷ lệ tán thành hơn 84%.
Trước đây khi nói về Luật Tín ngưỡng - Tôn giáo, Linh mục Phan Văn Lợi, một thành viên Hội đồng Liên Tôn đã từng đưa ra nhận định của ông về tình hình sắp tới: “Chắc chắn nhà cầm quyền sẽ đàn áp gắt gao vì họ thấy rằng các tôn giáo ngày càng lên tiếng mạnh mẽ. Cụ thể nhất là giáo phận Vinh có những cuộc xuống đường, rồi những cuộc khiếu kiện mà sắp tới đây sẽ còn tiếp tục. Cũng như các tôn giáo khác ở Việt Nam càng lúc càng thấy phải lên tiếng với nhà cầm quyền, phê phán những sai lầm của chế độ.”




thienan Citizen photo


‘Cụ thể hoá công an trị’
Nếu đó là dự đoán của Linh mục Phan Văn Lợi thì với Tiến sĩ Đinh Đức Long, quyết định bổ nhiệm Trưởng ban Tôn giáo là một hành động hoàn toàn không phải tạo điều kiện cho người dân thực hiện quyền tự do tôn giáo: “Chuyện một ông tướng công an, là tướng an ninh đấy, trở thành Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ, là hành động cụ thể hoá công an trị của chế độ này.”
Theo ông, Đảng Cộng sản Việt Nam luôn muốn duy trì vị trí độc tôn trong cương vị lãnh đạo, không cho tổ chức nào có nguy cơ đối trọng. Ở đây, ông muốn nói đến tôn giáo. “Trên thực tế là chỉ có tôn giáo, và đặc biệt là đạo công giáo, là đạo tương đối tổ chức chặt chẽ. Họ rất sợ tôn giáo có cái tụ tập đông người.”
Ủy Hội Tự Do Tôn Giáo Thế Giới của chính phủ Hoa Kỳ vào ngày 28 tháng 4 năm nay vẫn đề nghị đưa Việt Nam vào danh sách “Các nước cần quan tâm đặc biệt” vì chính sách đàn áp tôn giáo. Trong tháng 5 vừa qua, phái đoàn đa tôn giáo gồm Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài và Phật Giáo Hòa Hảo đến từ trong nước và ở Hoa Kỳ đã có cuộc gặp với viên chức chuyên trách tôn giáo Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ để trình bày về hiện trạng thiếu tự do tôn giáo tại Việt Nam.
Những câu chuyện tự do tôn giáo bị đàn áp bởi nhà nước Việt Nam và bộ phận thực thi là công an, an ninh được lần lượt kể ra. Cụ thể những vụ việc như Formosa, Cồn Dầu, Đông Yên, chùa Liên Trì ở Thủ Thiêm, chùa An Cư ở Đà Nẵng, gần nhất là Đan viện Thiên An ở Huế bị một nhóm người tự xưng là “nhân dân đi thực thi công lý” cùng với một số lãnh đạo chính quyền mặc thường phục tấn công, đập phá nát thánh giá và hành hung, gây thương tích cho rất nhiều đan sĩ.
Chưa kết luận vội
Đối lập với nhận định của Tiến sĩ Đinh Đức Long và Linh mục Phan Văn Lợi là quan điểm khá cởi mở của nguyên đại biểu quốc hội, ông Lê Văn Cuông khi nói về việc bổ nhiệm một giới chức cấp cao của công an làm Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ: “Chính sách đối với tôn giáo của Việt Nam ngày càng cởi mở và cũng đã quy thành pháp luật. Cho nên bất kỳ người dân nào ở Việt Nam cũng phải tuân theo pháp luật, theo tính chất công việc và chuyên môn của mỗi cá nhân. Vấn đề dư luận băn khoăn theo tôi thì phải chờ thời gian tới quá trình đương sự nhận việc thì họ thực thi thế nào thì mới đánh giá nhận xét được. Chứ bây giờ ngay cả công an hay quân đội Việt Nam đều phải tuân theo pháp luật.”
Khi RFA đề cập đến những trường hợp được nêu ra bởi phái đoàn đa tôn giáo gồm Phật Giáo, Công Giáo, Tin Lành, Cao Đài và Phật Giáo Hòa Hảo, hoặc những đàn áp về tự do tôn giáo do người dân trong nước đăng tải trên mạng xã hội, ông Lê Văn Cuông cho rằng thực tế trong nước có một số cá nhân chưa hành xử theo đúng qui định của pháp luật. Do đó ông cho rằng việc bổ nhiệm nhân sự này có thể là một sự thay đổi theo chiều hướng tích cực. “Đây là một sự phân công để thực thi pháp luật đúng đắn và tốt để bảo đảm trật tự xã hội và tạo hình ảnh của Việt Nam với thế giới tốt hơn chứ chưa vội đánh giá là có một cái gì đó mang tính chất không được tốt.”
Điều mọi người thắc mắc là khi Uỷ ban tôn giáo chính phủ của Việt Nam nằm dưới quyền của một giới chức cao cấp công an thì liệu tự do tôn giáo ở Việt Nam có được cải thiện hay không? Nhân quyền ở Việt Nam có được thay đổi tốt đẹp hay không? Câu trả lời của Tiến sĩ Lê Văn Cuông một lần nữa là hãy chờ đợi vào những gì vị Tân Trưởng ban Tôn giáo Chính phủ thực hiện trong tương lai.
Cát Linh, RFA
2017-09-14

--------------------
Mở khu phố đèn đỏ: Nên hay không?

 




Các cô gái người Thái đang đợi khách tại một quán bar ở thị trấn Sungai Kolok trên biên giới Thái Lan, Malaysia hôm 5/5/2004 AFP


(RFA): Phó Chủ tịch Quốc hội Phùng Quốc Hiển được truyền thông Việt Nam hôm 12/9 dẫn lời nói rằng ở ba đặc khu kinh tế đang xây dựng phải đồng ý cho kinh doanh một số ngành nghề mà nơi khác không thể có, ví dụ kinh doanh sòng bạc, thậm chí phải có khu phố vui chơi "đèn xanh, đèn đỏ”.
Nên hay không?
"Con gái mà làm nghề này thì tất nhiên mình làm vỡ hại đến hạnh phúc gia đình người khác, ảnh hưởng đến nhiều cái nên không thích. Làm nghề này nó lây lan bệnh tật cho người chồng, người vợ nên người ta phản đối."
Đó là chia sẻ của một người phụ nữ hiện đang hành nghề mại dâm mà chúng tôi xin giấu tên. Chị cho biết bản thân chị chỉ đi làm vì miếng cơm manh áo chứ thực ra trong thâm tâm chị rất phản đối nghề này vì “gây ra nhiều tai họa cho xã hội”.
Khi chúng tôi hỏi, vậy chị có muốn nghề mại dâm được hợp pháp hóa ở một số đặc khu kinh tế của đất nước hay không, chị nói: “Không cấm thì để cho người ta làm loạn lên, bọn con gái nó đi vậy rồi đàn ông sinh bệnh ra cho mà chết à?”
Đặc khu kinh tế mà ông Phó Chủ tịch Quốc hội Phùng Quốc Hiển đề cập đến chuyện mở phố đèn đỏ là khu Vân Đồn ở Quảng Ninh, Bắc Vân Phong ở Khánh Hòa và Phú Quốc ở Kiên Giang. Hiện tại ở Việt Nam nghề mại dâm vẫn bị cho là vi phạm pháp luật và là nghề gây nhiều phản cảm trong một số đông dân chúng.
Chúng tôi trao đổi vấn đề mở khu phố đèn đỏ tại các đặc khu kinh tế với Tiến sĩ Phạm Quỳnh Hương, hiện làm việc tại Học viện Khoa học Xã hội thuộc Viện Hàn lâm Khoa học xã hội Việt Nam. Theo quan điểm cá nhân thì bà ủng hộ chuyện hợp pháp hóa nghề mại dâm tại các khu vực này, với điều kiện là Nhà nước phải có các biện pháp quản lý chặt chẽ: "Chúng ta cứ nhìn Thái Lan, một nước ngay cạnh chúng ta và cũng gần tương đồng với chúng ta. Người ta đã hợp pháp nghề đó và chung sống hòa bình, vui vẻ với nó, chả có vấn đề gì cả. Nếu học tập được kinh nghiệm quản lý như họ thì tôi ủng hộ. Tại sao tôi lại ủng hộ? Là vì mình không thừa nhận nó và cứ giả vờ bịt mắt nhưng trên thực tế nó vẫn tồn tại. Hàng ngày sức sống của nó vẫn dai dẳng và mãnh liệt. Thà rằng cứ cho phép rồi quản lý còn hơn cứ nhập nhằng thế này chả ai được lợi gì."
Đây không phải lần đầu tiên giới chức Việt Nam lên tiếng về chuyện “mở khu phố đèn đỏ” hay nói cách khác là hợp pháp hóa nghề mại dâm tại Việt Nam. Năm 2013, ông Nguyễn Xuân Anh lúc bấy giờ là Phó Chủ tịch TP Đà Nẵng đã đưa ra một phát biểu gây nhiều tranh cãi. Ông nói rằng hình như phải có dịch vụ mại dâm thì khách du lịch mới tới và ông thừa nhận rằng: "Nói đến mại dâm là nó xuất hiện không chừa hang cùng, ngỏ hẻm nào cả."
Sau đó đến năm 2015, Phó chi cục trưởng Phòng chống tệ nạn xã hội Saigon Lê Văn Quý tái đề xuất lập "phố nhạy cảm" để thuận lợi hơn trong quản lý nhà nước. Từ Hà Nội, luật sư Nguyễn Ngọc Lan, thuộc đoàn Luật sư Thành phố Hà Nội nói rằng cá nhân bà không ủng hộ cũng không lên án việc hợp pháp hóa nghề mại dâm. Bà cho biết điều mà bà quan tâm nhất trong vấn đề này: "Trước khi hợp pháp hóa hay thừa nhận, anh cần một lộ trình đầy đủ tức là anh phải chỉ rõ ra những kế hoạch, phương thức quản lý dịch vụ đó như thế nào. Và cách quản lý này phải được sự tham vấn của cộng đồng, phải mang tính khả thi, minh bạch và công khai. Sau đó mình mới tính xem vậy thì với điều kiện của mình có phù hợp để công nhận nó hay không."
Một phúc trình của Liên Hiệp Quốc năm 2012 về mại dâm tại khu vực Châu Á Thái Bình Dương khẳng định thay vì trừng phạt hay phân biệt đối xử thì luật lệ có thể hợp pháp hóa và giúp người hành nghề mãi dâm có được cuộc sống lành mạnh và tránh bị lây nhiễm HIV/AIDS hơn.
Chúng tôi đặt câu hỏi liệu Việt Nam có nên hợp pháp hóa mại dâm để kiểm soát HIV/AIDS với Tiến sĩ Khuất Thu Hồng, Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phát triển Xã hội. Bà cho rằng tỷ lệ HIV/AIDS không hẳn sẽ giảm xuống nếu nghề mại dâm trở thành hợp pháp, mà nó phụ thuộc vào việc quản lý nghề này như thế nào: "Quản lý mại dâm phải như thế nào thì mới có những tác động tích cực tới HIV. Ở Thái Lan cũng có khu phố mại dâm đèn đỏ nhưng có một thời tỷ lệ HIV ở Thái rất nghiêm trọng. Nếu chúng ta quản lý mại dâm một cách chặt chẽ và cung cấp các dịch vụ khám chữa bệnh và tăng cường nhận thức kiến thức cho người ta thì có thể sẽ có các tác động tích cực đến việc ngăn chặn các bệnh lây lan qua đường tình dục trong đó có bệnh HIV."



Một người phụ nữ Việt Nam hành nghề mại dâm ở Trung Quốc. Ảnh chụp tháng 4/2012. Courtesy of AFP


Khả thi?
Một số nước trên thế giới đã áp dụng mô hình hợp pháp hóa mại dâm một cách thành công chẳng hạn như Mỹ (tiểu bang Nevada), Thái Lan, và một số quốc gia trong liên minh châu Âu như Đức, Pháp, Hoà Lan. Chúng tôi trò chuyện với anh Coen, là một công dân sinh ra và lớn lên tại Hoà Lan. Anh nghĩ rằng Việt Nam nên hợp pháp hóa nghề mại dâm, mà không chỉ riêng Việt Nam, các nước khác cũng nên học theo Hoà Lan trong lĩnh vực này để người dân được an toàn: "Hoà Lan luôn nỗ lực để mại dâm không trở thành một loại tội hình sự. Theo tôi, đó là thành công nhất Hoà Lan đạt được trong vấn đề này. Theo tôi biết thì ở Hoà Lan, gái mại dâm được đăng ký hành nghề, và được bác sĩ kiểm tra sức khỏe định kỳ. Nhìn chung tôi tự hào về luật pháp Hoà Lan bởi vì chính phủ nơi đây tin rằng mọi cá nhân đủ thông minh và tỉnh táo khi đưa ra bất cứ quyết định nào dù là liên quan đến thuốc phiện, phá thai, hay mại dâm. Và chính phủ không cần can thiệp, họ chỉ đứng sang một bên và quan sát để bảo đảm rằng mọi việc diễn ra suôn sẻ."
Luật sư Nguyễn Ngọc Lan nhận định rằng để Việt Nam thành công trong việc hợp pháp hóa nghề mại dâm như các nước khác không phải là chuyện dễ thực hiện, do các yếu tố văn hóa, đạo đức: "Đặc biệt sẽ có một câu hỏi đặt ra là tại sao lại hợp pháp hóa ở đặc khu kinh tế. Những khu này có sự khác biệt gì? Việc xây dựng đặc khu này mọi người đều biết để phát triển kinh tế Việt Nam. Nhưng nếu đưa dịch vụ này vào nó sẽ quay trở lại câu chuyện về văn hóa Việt Nam. Sẽ còn rất lâu nữa người dân mới hiểu được dịch vụ mại dâm, nó tác động và đóng góp như thế nào đến nền kinh tế của đất nước. Trong khi đó, nó đẩy rất mạnh về khía cạnh văn hóa vì Việt Nam vẫn là một nước mang đậm văn hóa Á Đông".
Luật sư Nguyễn Ngọc Lan nói rằng hiện tại “mại dâm” vẫn còn là hai từ rất nhạy cảm trong xã hội Việt Nam và những cô gái làm nghề này thường bị xem là những người tận đáy xã hội. Theo bà đây là một cản trở lớn để cả xã hội công nhận nghề mại dâm.
Khác quan điểm với Luật sư Nguyễn Ngọc Lan, TS. Phạm Quỳnh Hương lại cho rằng việc hợp pháp hóa nghề này hoàn toàn khả thi trong điều kiện của Việt Nam. Bà giải thích rằng dù có thừa nhận hay không thì nghề này vẫn diễn ra hàng ngày trong mọi ngóc ngách của đời sống. Vả lại, việc hợp pháp hóa sẽ tạo điều kiện cho nghề này được quản lý và giám sát tốt hơn.
RFA, 14/9/2017

--------------------
Đảng cộng sản chống tham nhũng như thế nào

 




Ông Nguyễn Phú Trọng, Tổng bí thư đảng cộng sản Việt Nam, đồng thời là Trưởng Ban chỉ đạo trung ương phòng chống tham nhũng. AFP


(RFA): Đầu tháng Chín năm 2017, Ông Vũ Trọng Kim, Ủy viên Ủy ban tư pháp của Quốc hội Việt Nam nói rằng Việt Nam có nhiều cơ quan chống tham nhũng nhưng việc chống tham nhũng không có hiệu quả. Việt Nam là quốc gia chỉ có duy nhất một đảng lãnh đạo là đảng cộng sản. Các cơ quan được đảng này thành lập để chống tham nhũng là gì? Hoạt động như thế nào?
Cấu trúc kỷ luật và chống tham nhũng của đảng
Theo Tiến sĩ Phạm Chí Dũng, người từng có nhiều năm làm việc trong hệ thống tổ chức của đảng cộng sản Việt Nam thì trong tổ chức của đảng cộng sản Việt Nam có hai bộ phận lo về vấn đề kỷ luật: “Thực ra chỉ có hai cái tên ngang cấp với nhau, một là Ban kiểm tra trung ương đảng, hai là Ban nội chính trung ương đảng. Đây là hai ban cơ cấu của đảng. Còn Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng là một bộ phận phối thuộc của Ban nội chính trung ương. Tức là Trưởng Ban nội chính trung ương đồng thời là Phó ban thường trực của Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng, và cơ cấu này nó được duy trì xuống các đảng bộ tỉnh thành, tức là thành ủy, tỉnh ủy cũng có ban nội chính, và trong ban nội chính đó lại có ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng.”
Trên trang web của đảng cộng sản Việt Nam nhiệm vụ của Ban kiểm tra trung ương là giám sát kỷ luật đảng của các đảng viên ở mọi cấp. Hiện nay Ban này có 21 thành viên, do ông Trần Quốc Vượng, một Ủy viên Bộ chính trị làm Chủ nhiệm.
Cũng theo trang web của đảng cộng sản Việt Nam, Ban nội chính trung ương có nhiệm vụ đề xuất những định hướng về pháp luật cho đảng. Ban này cũng theo dõi tổ chức và hoạt động của những cơ quan thuộc ngành tư pháp như Viện kiểm sát, Tòa án, Thanh tra, Hội luật gia Việt Nam, Liên đoàn luật sư Việt Nam. Đặc biệt Ban này có nhiệm vụ đề xuất với Bộ chính trị định hướng, chủ trương xử lý một số vụ việc quan trọng. Ban này có một Trưởng Ban là ông Phan Đình Trạc, và một Phó Ban là ông Võ Văn Dũng.
Ban chỉ đạo trung ương về phòng chống tham nhũng thoạt đầu là một bộ phận của Chính phủ Việt Nam có nhiệm vụ theo dõi những vụ tham nhũng trong chính phủ, nhưng sau đó lại được giao về cho Đảng cộng sản phụ trách. Ông Phạm Chí Dũng nói tiếp: “Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng thì nguyên thủy của nó là thuộc về chính phủ. Nếu tôi nhớ không lầm thì vào năm 2013, cái Ban này được chuyển về cho Bộ chính trị quản lý, tức là đảng quản lý, và nó trở thành một cái ban của đảng. Hay nói chính xác là nó là một bộ phận phối thuộc với Ban nội chính trung ương đảng. Tổng bí thư phụ trách trực tiếp vụ này.
Đứng đầu ban này chính là Tổng bí thư đảng Nguyễn Phú Trọng, và ngoài ông ra còn có 15 người khác. Tất cả những người này, cùng với 21 người của Ban Kiểm tra trung ương, hai trưởng và phó ban của Ban Nội chính, đều là Ủy viên trung ương đảng. Như vậy là có hai bộ phận của đảng cộng sản lo về hai lĩnh vực có liên quan nhau, một là Ban kiểm tra trung ương lo về kỷ luật đảng, còn thứ hai là Ban Nội chính với cơ quan phụ thuộc của nó là Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng có nhiệm vụ về pháp luật trong xã hội.
Trong cơ cấu chính trị của Việt Nam hiện nay, tất cả các chức danh quan trọng của nhà nước đều là do đảng viên cộng sản phụ trách, vì vậy các tội phạm tham nhũng lớn cũng đều là đảng viên cộng sản. Như vậy khi một quan chức phạm tội tham nhũng, họ sẽ bị kỷ luật bởi hai bộ phận, đó là Ban kiểm tra trung ương kỷ luật họ về mặt đảng, và Ban Nội chính sẽ xem xét tội tham nhũng.
Dù rằng tất cả đều qui về một mối là đảng cộng sản, nhưng khi các cơ quan chính phủ vận hành trong xã hội, cũng sẽ nảy sinh ra những trường hợp như một nhân viên công an không phải là đảng viên nhưng lại đi theo dõi một quan chức tham nhũng là đảng viên. Chính vì vậy nên đã có một sắc lệnh của đảng được gọi là Chỉ thị 15, không cho phép các cơ quan điều tra theo dõi đảng viên khi không được phép của cơ quan đảng.

Bất lực của hệ thống và lo ngại không muốn cải cách

Trong phần trả lời Đài RFA về vụ án ngân hàng Đại Dương đang diễn ra có liên quan đến các quan chức nhà nước của Tập đoàn dầu khí Việt Nam, Tiến sĩ Nguyễn Quang A, một nhà hoạt động dân sự tại Hà Nội nói ông e rằng vụ án sẽ không đụng tới những quan chức cao cấp hơn vì những quyết định của họ đã được sự đồng ý với chính những người đang phụ trách công việc chống tham nhũng.
Một chuyên gia kinh tế là bà Phạm Chi Lan có nói với chúng tôi rằng trong cơ cấu một đảng cầm quyền hiện nay rất khó chống tham nhũng vì sự hoạt động của các nhánh quyền lực của nhà nước không độc lập với nhau: “Hiện nay thì cả 3 nhánh quyền đều chịu sự lãnh đạo của một đảng, nhiều khi không phân định được rõ trách nhiệm giữa lập pháp, hành pháp, tư pháp. Nếu cả ba nhánh quyền lực mà không hoạt động độc lập hơn và có kiểm soát lẫn nhau, giám sát lẫn nhau thì nó sẽ có rất nhiều trở ngại.”
Theo quan sát của một số chuyên gia, trong đó có Giáo sư Vũ Tường, từ Đại học Oregon, Hoa Kỳ, thì từ khi Việt Nam chấp nhận cải cách kinh tế từ năm 1986 cho đến thời gian gần đây, thì người ta thấy một sự dịch chuyển quyền lực từ những người thuần túy làm công tác đảng sang những người làm trong chính phủ, dù tất cả đều là đảng viên cộng sản. Nhưng sự dịch chuyển đó dường như đã dừng lại khi vào năm 2013 Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng bị lấy khỏi tay Thủ tướng.
Theo ông Phạm Chí Dũng thì việc chuyển Ban chỉ đạo phòng chống tham nhũng về cho đảng lãnh đạo là vì ông Nguyễn Phú Trọng không tin việc chống tham nhũng của chính phủ, lúc ấy do ông Nguyễn Tấn Dũng làm Thủ tướng. Trong hiện trạng đó các vụ án tham nhũng được nhiều nhà quan sát xem là những cái cớ để các phe nhóm quyền lực trừng phạt nhau.
Theo Tiến sĩ Hà Sĩ Phu, một người bất đồng chính kiến sống ở Đà Lạt, thì những mâu thuẫn giữa những người thuần túy làm công tác đảng và những người có liên quan đến kinh tế trong đảng sẽ không chấm dứt: “Một nửa đảng, không được làm kinh tế thị trường, không có ăn, còn cái nửa của chính phủ, tiếp xúc với kinh tế thì được ăn, thế là hai cái nửa đấy đánh nhau. Do đó tôi nghĩ rằng cái mâu thuẫn đánh nhau xuất phát từ nguyên lý. Họ tìm một sinh lộ, lúc đầu tiên chủ nghĩa xã hội theo kinh điển bị bế tắc, thế là họ tìm một cái sinh lộ tức là họ nối với kinh tế toàn cầu để họ làm kinh tế thị trường. Nhưng chính cái lối thoát đấy lại là tử lộ vì hai cái nửa ấy mâu thuẫn với nhau thôi.”
Vào năm 2013, trước khi đảng cộng sản Việt Nam cho ra đời một bản hiến pháp mới, 72 nhân sĩ trí thức Việt Nam đã công khai yêu cầu sửa đổi hiến pháp theo hướng chấp nhận đa đảng, tách rời ba nhánh quyền lực hành pháp, tư pháp, và lập pháp ra để các hoạt động của nhà nước có hiệu quả hơn, trong đó có việc chống tham nhũng. Nhưng kiến nghị ấy bị từ chối.
Các quan chức của đảng cộng sản Việt Nam cũng bắt đầu nói nhiều đến cải cách thể chế. Nhưng họ không đề cập đến việc tách các nhánh quyền lực ra với nhau. Trong một bài phỏng vấn đăng trên trang mạng VTC của đài truyền hình kỹ thuật số, ông Nhị Lê, Phó Tổng biên tập tạp chí cộng sản, khi được hỏi rằng có phải nguồn gốc của tham nhũng là do thể chế không, thì ông trả lời rằng không có thể chế nào dung nạp tham nhũng cả.
Chúng tôi có tìm cách liên lạc với ông Nhị Lê để hỏi rõ câu trả lời của ông, nhưng không liên lạc được. Trong một bài viết trên báo An ninh Thủ đô vào tháng Tám năm 2013, tác giả Bùi Văn Học cho rằng Việt Nam không cần tam quyền phân lập, tức là tách rời ba nhánh quyền lực ra với nhau, với lý do, theo ông Bùi Văn Học là vì quyền lực ở Việt Nam là do nhân dân nắm giữ, không thể chia cắt được.
Lập luận này tức khắc bị sự chống đối của Nhóm 72 trí thức nhân sĩ đề nghị tam quyền phân lập vào năm 2013, quan niệm rằng nếu không phân chia quyền lực ra thì sẽ dẫn đến chuyện lạm quyền, tham nhũng, không thể giải quyết được.
Kính Hòa RFA
2017-09-14

--------------------
Thông điệp của Chiến dịch vận động nhân quyền UPR 2017

 




Nghị sĩ Đức, ông Martin Patzelt, cầm chiếc áo thun có in hình blogger, tù nhân lương tâm Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh tại Nhà thờ Thái Hà, Hà Nội ngày 22 tháng 3 năm 2016. AFP


(RFA): Ngày sinh nhật của tù nhân lương tâm, blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, thứ Sáu 15 tháng 9 cũng là ngày khởi động của Chiến dịch Vận động Nhân quyền UPR giữa kỳ, còn gọi là Kiểm điểm Định kỳ Phổ quát năm 2017 và kéo dài đến ngày 10 tháng 10 năm 2017.
RFA có cuộc phỏng vấn với đại diện của Voice, cô Đinh Thảo, người có mặt trong phái đoàn vận động nhân quyền Việt Nam tham dự UPR và sẽ trình bày trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc tại Geneva, Thuỵ Sĩ ngày 19 tháng 9.

RFA: Chiến dịch vận động nhân quyền UPR năm nay sẽ có gì đặc biệt so với lần tổ chức trước?

Đinh Thảo: Có thể thấy sự khác biệt lớn là năm 2014 thì phái đoàn đông hơn là cái thứ nhất. Cái thứ hai nữa đó là một cuộc vận động chính thức. Chính thức đây có nghĩa là Cơ chế Kiểm điểm định kỳ phổ quát nhân quyền của Liên Hiệp Quốc là cơ chế 4 năm rưỡi một lần. Lần năm 2014 là lần thứ hai của Việt Nam, là lần kiểm điểm chính thức. Lần vận động lần này là mid-term (giữa kỳ), nó không hẳn là chính thức, mà nó là bước đệm để chuẩn bị cho kỳ kiểm điểm vào tháng 1 năm 2019.

RFA: Mục đích chính của Chiến dịch vận động nhân quyền UPR năm nay là tập trung vào vấn đề gì?

Đinh Thảo: Có hai vấn đề lớn sẽ tập trung. Thứ nhất là vào năm 2014, Việt Nam có chấp nhận 182 khuyến nghị từ hơn 180 quốc gia khác nhau. Lần này VOICE có chuẩn bị một báo cáo để khi đi vận động ở các quốc gia, sẽ cập nhật cho họ biết sự tiến bộ cũng như thụt lùi về mặt nhân quyền theo như những gì họ hứa hẹn ở năm 2014. Mục đích thứ hai là trong quá trình vận động, Voice sẽ tiếp cận những nhóm NGO khác nhau, cả báo chí, chứ không riêng chính phủ, mục đích thu hút sự chú ý từ nơi mình đến và cộng đồng quốc tế đến tình hình nhân quyền Việt Nam nói chung. Đặc biệt là đến tình hình các tù nhân lương tâm ở Việt Nam.

RFA: Trường hợp cụ thể nào hay tù nhân lương tâm nào sẽ được nhắc đến?

Đinh Thảo: Lần trình bày này sẽ vận động cho tù nhân lương tâm Việt Nam nói chung. Tuy nhiên sẽ sử dụng 5 trường hợp nổi bật. Câu chuyện của blogger Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh sẽ là câu chuyện điển hình được nói tới và đặc biệt là có thành viên trong gia đình tham gia. Ngoài ra phái đoàn sẽ đề cập tới trường hợp của luật sư Nguyễn Văn Đài và Lê Thị Thu Hà; blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; anh Trần Huỳnh Duy Thức; chị Trần Thị Nga. Đó là những trường hợp sẽ được dùng để đại diện cho tù nhân lương tâm Việt Nam nói chung.

RFA: Chúng tôi được biết là bạn sẽ có một phần phát biểu trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc vào ngày 19 tháng 9. Bạn có thể chia sẻ những nội dung chính được trình bày ngày hôm đó?

Đinh Thảo: Ngày hôm đó tại Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc là một phiên General Debate, là thảo luận chung. Thông qua những đối tác mà VOICE có thì phái đoàn đã xin được tham dự phiên debate đó, và cũng xin để có được một phần nói chuyện rất ngắn, khoảng 1.30 phút hoặc 2 phút trở lại chứ không có thời gian để nói nhiều điều. Cho nên việc mình có thể nói chuyện trước Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thì mang tính biểu tượng hơn nội dung truyền tải. Vì thời gian ngắn nên nội dung cô đọng và thông điệp trực tiếp. Tôi sẽ đại diện cho phái đoàn cũng như những người ở Việt Nam để lên án chính phủ Việt Nam việc họ không thực hiện những cam kết, trách nhiệm quốc tế của họ, đặc biệt đối với cơ chế UPR. Vì họ đã chấp nhận 182 kiến nghị, trong đó có những kiến nghị rất tốt để cải thiện nhân quyền tuy nhiên họ dường như không thực hiện nhiều. Tệ hại hơn là có nhiều điều họ làm ngược lại so với những gì đã hứa hẹn, như đàn áp bắt bớ giới bất đồng chính kiến. Từ đầu năm đến giờ họ bắt 16 người bất đồng chính kiến cho đến đàn áp những người dân Đồng Tâm, giáo xứ Đông Yên, Song Ngọc, rồi khu vực xung quanh Formosa. Đó là những điều họ làm hoàn toàn ngược lại cho nên bài nói chuyện của tôi sẽ tập trung lên án việc họ không thực hiện được trách nhiệm quốc tế mà họ đã hứa hẹn với Liên Hiệp Quốc.
Theo ghi nhận chúng tôi có được từ VOICE, ngày khai mạc của Chiến dịch vận động nhân quyền UPR sẽ diễn tại Berlin, thứ Sáu 15 tháng 9.
Đại diện phái đoàn vận động nhân quyền Việt Nam UPR giữa kỳ lần này gồm có bà Lê Thị Minh Hà, vợ của ông Nguyễn Hữu Vinh và hai đại diện của Voice là bà Anna Nguyễn và bà Đinh Thảo. Chuyến đi vận động diễn ra ở Đức, Thuỵ Sĩ, Thuỵ Điển, Nauy, Bỉ và Cộng hoà Séc.
Trong thời gian diễn ra (từ ngày 15 tháng 9 đến ngày 10 tháng 10), sẽ có những nội dung được tường thuật trực tiếp. Người quan tâm trong và ngoài nước có thể theo dõi tại một số địa chỉ sau:
Human rights council, session 36th: http://webtv.un.org/live-now/watch/36th-regular-session-of-human-rights-council/4473498400001
Website của VOICE: www.vietnamvoice.org
Facebook của VOICE: https://www.facebook.com/vietnamvoicevn/
Facebook của Việt Nam UPR: https://www.facebook.com/vietnamUPR/
Cát Linh, RFA
2017-09-14