HOME
Tiếng Nói Trong Nước
Bùi Thị Minh Hằng - Người hành khất can đảm trong lòng chế độ



Thu Hà Nội




Tôi chưa bao giờ gặp chị Bùi Thị Minh Hằng nhưng luôn theo từng bước chân của chị và ngưỡng mộ chị từ lâu qua sự dấn thân tranh đấu, đương đầu, trực diện chống lại trùng điệp cái ác để bảo vệ danh dự, phẩm giá, quyền lợi của chị, dân oan và tín đồ Hòa Hảo, người dân tộc thiểu số H'mông bị đàn áp. Cho dù chị là phụ nữ, hoàn cảnh của chị khó khăn về mọi mặt và tính mạng luôn bị đe dọa dưới mọi hình thức.
Tôi xem chị Hằng là người phụ nữ anh hùng chân thật đến thẳng như cá tính và con người thực của chị trong cuộc chiến chống lại cái ác đang hoành hành khắp nơi.
Lâu nay chúng ta luôn nói đến dân chủ, nhân quyền và hiến pháp có vẻ cao siêu và xa lạ đâu đó với không ít dân Việt Nam (nhất là người dân ở những vùng thôn quê nghèo khó và miền núi cao hẻo lánh, người dân tộc thiểu số và người thờ ơ không quan tâm đến thời cuộc). Nhưng thực chất nó đã tồn tại trong bản chất sự sống và tiến hóa của loài người. Đối với người Việt qua các thời kỳ nó như là “Đạo nhân nghĩa”, “Đạo lương tâm” trường tồn hơn bốn ngàn năm trong huyết quản người Việt một cách tự nhiên, như hơi thở, không khí, nắng mưa và sinh nở... Nó luôn tiếp nối, vận hành truyền thống tổ tiên từ đời Hùng Vương đến hiện tại theo vòng xoay của tạo hóa. Cho dù chế độ này triều đại kia có tiêu vong thì Đạo Lòng, Đạo Nhân nghĩa luôn trường tồn và đồng hành trong linh hồn người Việt thuần nhất.
Cho dù Hai Bà Trưng có thua cuộc và trầm mình trên giòng sông Hát thì Đạo Nhân nghĩa và Đạo Lương tâm vẫn con thơm mải tới hậu thế. Anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi đã có câu thơ nổi tiếng: “Việc nhân nghĩa quyết ở yên dân” để lấy nhân nghĩa, lòng dân chống lại cái ác mà quân giặc phương bắc gây ra cho dân lành đất Việt. Chính vì vậy Đạo Lương tâm, Đạo Nhân nghĩa hay đạo ở đời luôn đồng hành cùng sự căm ghét, đấu tranh và chống lại bè lũ giặc phương bắc cũng như giặc nội xâm, và sự tàn độc của chế độ độc tài đảng trị.
Trong bối cảnh ngổn ngang hiện nay về kinh tế, chính trị cái ác đang rình rập khắp nơi và đang ở đỉnh cao, cùng với nổi sợ hãi vô hình mà chế độ cộng sản tạo ra đã âm ỉ trong huyết quản của từng con người. Có thể nói là nỗi sợ theo bản năng nên rất khó để tìm ra một con người có bản tính tự nhiên dám nghĩ, dám tố cáo không giới hạn sự bất công của một thể chế tàn độc đảng trị ở mọi lúc mọi nơi mà không sợ trả thù và tù tội như chị Hằng.
Kể từ sau khi chị được đảng lúng túng mang chị về nhà sau bốn tháng tù oan nghiệt và căm phẫn với thương tích đầy mình, hình ảnh của chị luôn độc hành trên mọi nẻo cùng chia sẻ, động viên những thân phận nổi trôi trong lòng chế độ trên ba miền đất nước. Từ những chuyến ngược ra bắc để bảo vệ chăm sóc, động viên người dân oan khắp nơi bị chính quyền cướp đất, cướp nhà sống tạm bợ trên vỉa hè, vườn hoa ở Hà Nội để khiếu kiện, đến những chuyến độc hành vào Miền tây sông nước để thăm hỏi, động viên chia sẻ với những tín đồ Hòa Hảo bị đảng đàn áp dã man mà cuộc sống của họ gặp muôn vàn khó khăn, tù đày. Từ những chuyến độc hành ra Nghệ An để chia sẻ động viên đến người công giáo bị đảng đàn áp đến chuyến ngược lên rẻo cao Miền bắc dưới thời tiết lạnh cóng chia sẻ, động viên cùng đồng bào H'mông bị đảng đàn áp dã man.
Đã có rất nhiều người nói rất đúng là Bùi Hằng là nhà hoạt động cho dân chủ và nhân quyền để phù hợp theo xu thế thời đại. Nhưng riêng tôi có thể nói Bùi Thị Minh Hằng đã và đang dấn thân hành đạo chính nghĩa vì lương tâm và nhân phẩm của một con người, chị đã vượt qua nỗi sợ hãi hiện có, dù có tra tấn đến chết vẫn giữ vững niềm tin vào chính nghĩa.
Thật là đau đớn và phẫn uất khi một người phụ nữ yêu nước thương nòi lại bị giam cầm trong cửa ngục tù tăm tối của chế độ. Tôi ước gì mình được đi tù thay chị và nhiều người làm như vậy để phản đối tội ác tày trời của chế độ đầy mị dân và dối trá này.
Thu Hà Nội (Danlambao)