banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Thơ Thẩn Mà Chơi

 

"Thơ thẩn mà chơi" mục đích là,
"Chơi" cho tiệt cái bọn tà ma.
"Chơi" thằng xảo giả đò chơn chất,
"Chơi" đứa gian làm bộ thật thà.
"Chơi" lũ lừa dân - không vị nể (!)
"Chơi" phường hại nước - chẳng dung tha!
"Chơi tình nghĩa" với người trung chánh,
- Hứng viết chơi mời quý đại gia!


Cô Gia
Kính mời quý thi hữu tham gia mục "Thơ Thẩn Mà Chơi". Xin gởi bài về Nam Úc Tuần Báo theo điạ chỉ email trên báo, và ghi chú: "Cô Gia - Thơ Thẩn Mà Chơi".




Nhân vật Úc Châu (bài 1)

Hắn tưởng mình là đấng cứu tinh,
Chắc là đã bị bệnh thần kinh!
Hay vì trục trặc trong tâm lý,
Hoặc bởi đổi thay ở tánh tình!
Nghệ sĩ thì không ra nghệ sĩ,
Nhà binh lại chẳng giống nhà binh!
Ai mời dự họp ra điều kiện,
Được đọc diễn văn để chụp hình!
Cô Gia

 

 

Lỡm một "mệnh phụ phu nhơn"

Chắc tại ông xanh ổng hững hờ,
Se lầm "mối chỉ mí đầu tơ"?
Trói bà vô với thằng lêu lổng,
Gán mợ dính ngay đứa dật dờ.
Tới lúc nhìn ra không gỡ được,
Chừng khi biết rõ hết ham cơ.
"Ông nhà"... có sẵn thì ly dị,
Để "lạy" anh chàng loại bá vơ.
Phó Thường Dân

 

 

Triệu Minh & Vô Kỵ

Xin gởi đến quý huynh đệ thích "luyện chưởng". (TM, VK lọt xuống hang sâu, VK đã uy hiếp TM bằng chiêu "thọc cù lét")
Điểm huyệt Triệu Minh quyết định cù,
Trương Vô Kỵ đã tính đường nhu.
Tụt giày, gấp gấp làm theo ý,
Giữ cẳng, từ từ cọ quẹt mu.
Bị nhột, giai nhân cười ngất ngất,
Tức minh, quận chúa khóc hu hu.
Từ ngày bị... thọc trong hang đó,
Nàng bắt đầu quên chuyện hận thù.
Trường Xuân Lão

 

Thầy chùa ngã mặn

Chay trường ăn riết ngán tới tai
Sư kia mới nếm thử đồ cai
Sò lông, con nọ to một bụm
Trai hến, nàng kia lớn lẫn dài
Bóc ra nước chảy, ôi nhễu nhão
Húp vào vị ngọt, sướng tới mai
Ngu gì mà cứ chay trường mãi
Ngã mặn cho xong, mặc tiếng tai
Út Tô

 

Thầy Viện Chủ trả lời

Chùa to, tượng lớn? Vậy chứ sao!
Hoa kiểng xum xuê? Giả thanh tao!
Quan Âm trước lối? Hù thiên hạ!
Chánh điện tham tri? Khách cho hào*!
Sư sãi quốc doanh? Ừ, thế đó!
Trụ trì của Đảng? Mới leo cao!
Giáo chỉ? Mẹ sư, đây cóc sợ!
Thiên hạ xầm xì? cũng chẳng sao!
Út Tô
*Hào = tiền

 

Nghe ông Hải Quân dạy con:

Mầy sao ưa mấy chuyện bao đồng
Mầy tưởng "Thành Tài" thế đã xong
Thấy đứa Cò Mồi: bơm quá xá
Gặp thằng Cán Ngố: bốc lung tung
Lính xưa nhìn Bố: thiệt quê mặt
Xếp cũ gặp tao: rất nản lòng
Cực khổ dắt mầy đi Tỵ Nạn
Dạy mầy Thù, Bạn kể toi công
Đỗ Quảng

 

Thầy Viện Chủ đi ngủ lang

(Nghe đồn Thầy Viện Chủ thường bỏ chùa đi ngủ lang, bèn viết bài nầy)
Chuyện Thầy mê gái cũng là thường
Lục dục thất tình nó vấn vương
Đọc hết nghìn pho Kinh Đại Tạng
Luyện xong mấy lớp Thủ Kim Cương
Lòng trần bật dậy đời tê tái
Lửa dục bùng lên nỗi chán chường
Đêm lén trốn chùa theo thị nữ
Ngày thời nói Pháp tối du dương
Đỗ Quảng

 

Binh... lủng

Xập xám thời thùng phá sảnh
Đảng binh tài quá phá sản ông cha
Dư đồ chỉ xương với da
Thịt thơm xào nấu Đảng ta xơi rồi
Bộ đồ lòng, chả cùng dồi
"Uýtky" Đảng nhắm, cạo nồi... nhân dân!
Đảng vì nước, và vì dân!
Tú Dza LV

 

Thầy tu quốc nội

(Trong số báo trước đây, Nam Úc Tuần Báo có đăng Bài "Vạch mặt sư quốc doanh Thích Nhật Từ, tên Sư Công An Quốc Doanh do CSVN đào tạo để phá nát Phật Giáo trong nước. Và bây giờ còn đưa tên Ma Sư nầy ra Hải Ngoại để dụ dỗ Phật Tử hải ngoại. Nên Thích Nói Thẳng tôi có vài lời góp ý)
"Nghề Tu" nhìn thấy khỏe ru,
Cạo đầu, mặc áo "màu Nu" là thầy!
Bởi vì "Mạt Pháp" thời nầy,
Chính Tà hai mặt dẫy đầy khó phân!
Giặc Hồ trong nước lừa dân,
Cấp chùa cái thẻ Quốc Doanh tu hành.
Đi tu là chỉ làm lành,
Chuyện gì Đảng dạy phải đành nghe theo,
Dù cho hai chữ "Tì Kheo",
Cũng do Đảng cấp mới đeo chức nầy!
Vô chùa thì gọi là Thầy,
Nhưng ai cũng biết chú nầy "Công An"
Công An thì ặc áo vàng,
Thầy chùa thì có thêm Tràng Hạt đeo.
Công An cướp đất dân nghèo,
Thầy Chùa chỉ bảo dân nghèo hãy Tu!
Dân nghèo thì chọn Thiền Tu,
Còn Thầy công đức ngồi Thu Tiền vào.
Thu nhiều thì đức càng cao.
Bởi thời "Mạt Pháp" biết sao bây giờ
Ngồi buồn ghi vội vần thơ.
Nhắc người chớ có thờ ơ tin lầm.
Cái loài Cộng Sản "Ó đâm"
Cướp Chùa, phá Miếu, giam cầm "Thiện Sư"*
Quốc Doanh chùa chúng đầu tư,
Bòn rút tiền của cho sư làm giàu.
Sư nầy có súng, có dao,
Được Đảng cho phép để vào chùa tu.
Cộng Sản coi đấng "Chân Tu" **
Rao truyền Tôn Giáo (là) kẻ thù ngàn năm.
Làm sao có chuyện thật tâm,
Cho phép Tôn Giáo khai mầm nhân gian.
Chỉ toàn sư sãi Công An,
Chiếm chùa, ngụy tạo Trai Đàn gạt dân.
Chùa xa cho đến chùa gần,
Không theo lệnh Đảng thì Dân khó vào.
Biết rồi thì phải làm sao?
Bà con cô bác lẽ nào làm thinh?
Thích Nói Thẳng
* Thiện Sư. ** Chân Tu: Như Thầy Huyền Quang, Quảng Độ Bị Công an giám thị 24/24 không được tư do hoạt động Đạo Pháp.

 

Áo gấm ông về

Ông đứng trong hàng quân rã ngũ
Đem thân đi nạp xin ở tù
Từ Nam - chúng trói đưa ra Bắc
Đếm chục mùa Thu, vẫn cứ ngu!
Giặc tha - may ma chưa kịp bắt
Vợ con è cổ gắng nuôi ông
Phục hồi công lực nhưng gương mặt
Vẫn cứ xanh xao chẳng chút hồng!
Bởi ở trong tù ông năng nổ
Nghe lời quản giáo phí công trâu
Tù viên ông nhảy lên trưởng tổ
Cày cuốc thi đua tróc cả đầu!
Thời may đế quốc nhận cho sang
Đỡ phải đi chuôi tốn bạc vàng
Con, vợ đủ đầy vui thỏa chí
Làm dân tỵ nạn khỏi gian nan
Đất Mỹ giàu sang giống cảnh tiên
Oeo phe ông ẳm đổi ra tiền
Cắt cỏ lau nhà ông ra sức
Cậy nhờ con trẻ vốn năng siêng
Năm năm xế láng ông vi vút
Nhà cửa phong lưu thật đủ đầy
Ông đã quên ngày đau tủi nhục
Cờ sao đẫm máu ...gió tung bay!
Ông trở về thăm lại quê hương
Áo gấm xênh xang - bạc lót đường
Lưng cong đứng trước phường vong quốc
Tỵ nạn như ông - rõ chán chường!
Một thuở kiêu hùng với gió sương
Ba quân ngơ ngác giữa sa trường
Lệnh hèn xưa - chắc ông quên hẳn
Áo gấm như ông ...cức vệ đường
Cử Bảy
(GC. Tửu bất túy - 22.4.99)

 

Yêu quê!

Bao nhiêu nhóm quy về cùng một mối
Thì giặc nào lấy được đất của nhau?
Cộng nào còn nhuộm mải sắc đỏ au
Mà chém giết bao thường dân vô tội!
Ý Nga