Trang Thơ
Tổ Quốc Lâm Nguy!
Hồ chí minh ơi cũng chính mi
Giang sơn Tiên Tổ tội tình chi?
Mi đem cộng sản dày dân tộc
Tội ác thiên thu mãi khắc ghi
Bậc nhất tội đồ cũng chính mi
Máu dân mi hút thật tinh vi
Giết người cướp của thành vô sản
Đất mẹ đem dâng cũng chính mi
Tuân lệnh Nga, Tàu Mao, Mác, Lê
Hai miền đất nước phải phân ly
Còn sai tên Phạm văn Đồng ký
Hai đảo dâng Tàu cũng chính mi
Thủ đoạn, dâm ô thêm bịp lừa
Con rơi hết đếm, vợ thì chưa!?
Chơi xong giết chết đâu còn nhớ
Tháng đẻ ngày sinh cũng dối lừa
Điềm chỉ cho Tây bắt cụ Phan *
Lấy tiền thực hiện những mưu gian
Mượn tay Pháp hại người yêu nước
Phản quốc cướp công để hại dân
Đưa đẩy dân tộc tận thảm thương
Lưu truyền hậu duệ bán quê hương
Hôm nay lũ cộng càng thâm độc
Non sông từng mảnh về Bắc phương
Một ngày... năm tám năm chục năm**
Hoàng Trường Sa mất bởi "Công Hàm"
Ra tay bắt những người yêu nước
Đảng cộng đang tuân lệnh ngoại bang
Giặc cộng ngày càng quá đảo điên
Cái đuôi phản quốc đã lòi nguyên
Biết dân sôi sục lòng yêu nước
Chúng đã thẳng tay thói bạo quyền
Trước lúc người dân sẽ biểu tình
Những nhà dân chủ đến sinh viên
Công an họng súng đang chờ chực
Chuẩn bị ra tay để nát nghiền
Chúng đã bắt đi ngày lẫn đêm
Nhà văn Xuân nghĩa, Phạm Thanh Nghiên
Nguyễn Văn Túc đến Phạm Văn Trội
Đức Thạch, Ngô Quỳnh đã hết yên
Chắc chắn lòng dân càng phẫn căm
Bởi vì đất nước bốn ngàn năm
Ngàn năm nô lệ do Tàu giặc
Xương máu còn ghi trong sử sanh
Nầy chị, nầy anh có để yên
Gương xưa còn đó giặc Mông nguyên...
Hôm nay giặc cộng đang dâng đất
Đất nước nầy đâu phải của riêng?
Trong nước đồng bào khổ ngửa nghiêng
Máu dân sẽ đổ bởi cường quyền
Quốc gia lâm nạn còn chi nhục?
Có chịu bàng quan nhìn thản nhiên?
The quyết mỗi người cùng đứng lên
Mỗi người hãy đốt một que diêm
Đừng chờ nước mất, dân nô lệ
Hãy đốt bừng lên ngọn đuốc thiêng!
Cho cháy sạch đi bọn bạo quyền
Ngày còn giặc cộng sẽ không yên
Máu xương mười tám đời oan uổng
Đắc tội thiên thu với Tổ Tiên
Kim Tuyến: 13-9-2008
* Phan Bội Châu
** 14.9.1958
Nhổ liếm, liếm nhổ
Ngày xưa quần chúng vượt biên
"Ôm chân đế quốc". Bọn điên đó mà
Qua bển sữa thừa, cặn bơ
"Chạy theo tư bản". Bá vơ đám này
Mười mấy năm sau: "Ê mày"
"Khúc ruột nghìn dặm". Ơ... này... về đi!
Việt kiều về, nhưng vẫn khi
Nhổ rồi lại liếm, thương chi tụi mày
Tự Do, Dân Chủ tỏ bày
Nhân dân cả nước một ngày đứng lên
Đảng lừa, đừng có mà rên!
Tú Dza LV
Đơn phương
Yêu anh với nụ tình hồng
Long lanh nỗi nhớ, mênh mông nỗi sầu
Như mây, quấn quít tình sâu
Như trăng, trong suốt một màu thiên thu
Bụi hồng, anh gót lãng du
Vó câu dặm khách mịt mù đường quê
Ta ngồi đan áo đêm khuya
Chờ nhau trong nỗi đam mê ngút ngàn
Chờ nhau tím mộng nhân gian
Bóng côi cút bóng, võ vàng tháng năm
Ngoài kia một mảnh trăng rằm
Tỏ, mờ chi cũng âm thầm thế thôi!
Như đơn phương, đã yêu người
Còn người thì lại với tôi, hững hờ!
Nên tình chỉ có trong thơ
Nên đời chỉ có bây giờ đợi nhau
Rồi ra người hỡi, mai sau
Nào ai biết sẽ mấy màu thời gian!
Đèn khuya bấc lụn, canh tàn
Áo chưa xong, vẫn ngồi đan, chờ người...
Lẻ loi cánh én bên trời
Trăm năm, ta mãi yêu người đơn phương!
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
Lời buồn Trung Thu
Em bé ơi... trăng đêm nay sáng quá
Ánh trăng tròn như chiếc lá tình thương
Em có buồn khi rời bỏ quê hương
Tôi nhớ mãi mái trường thời tuổi dại
Mừng Trung Thu chúng ta nơi hải ngoại
Hướng lòng chung về mảnh đất Việt Nam
Rước đèn soi qua ngõ ngách tối tăm
Mang ánh sáng cho xanh mầm tuổi trẻ
Đời các em không bút màu tô vẽ
Không xinh tươi như hoa trái mùa xuân
Không tung tăng múa hát dưới sân trường
Vì cuộc sống là đầu đường, xó chợ
Chuyện em mơ là thiên đường sách vở?
Xin thưa không... là bát phở thừa dư
Dám nghĩ gì đến lễ Tết Trung Thu
Đến bánh mứt, đèn ông sao, cá chép..
Tuổi trẻ Việt Nam đi vào ngõ hẹp
Từ khi đảng về cùm kẹp người dân
Muốn trẻ con phải dốt nát ngu đần
Phải đói rách để dễ phần thống trị
Hạnh phúc lắm, các em đang ở Mỹ
Trung Thu về em có nghĩ gì không?
Vẫn vui ca dưới ánh sáng đèn lồng?
Xanh, đỏ, tím tuổi hồng thêm tươi thắm
Bánh kẹo thừa, vòng tay me êm ấm
Tình cộng đồng là một tấm gương soi
Phải yêu thương, giữ truyền thống giống nòi
Phải trân quý những gì mình đang có
Trên trời cao ánh trăng rằm sáng tỏ
Thơ tôi buồn, nhỏ từng giọt xanh xao...
Tuổi trẻ em là bánh kẹo ngọt ngào
Sao tôi lại pha vào màu mực đắng?
Xin lỗi em, xin lỗi em lắm lắm...
Hoa Hướng Dương - San Jose, mùa Trung Thu
Phố nhỏ mưa bay
Khi anh về thăm phố nhỏ mưa bay,
Khung cảnh thân quen ngút ngàn kỷ niệm,
Em ở đâu? Anh mỏn hơi tìm kiếm,
Con đường như xa tít tận chân trời,
Bước dặm dài lòng anh đau em ơi!
Còn đâu nữa tháng ngày trong ký ức,
Anh xa em một lần và duy nhứt,
Để trọn đời đành phải chịu mất em.
Chiêm bao nào làm thức giấc buồn tênh,
Quên! Cố quên sao lòng luôn khắc khoải.
Phố nhỏ mưa bay còn nhung nhớ mãi,
Để đầu trần mình sánh bước trong mưa,
Rồi nghe lòng rạo rực hỏi yêu chưa?
Và tự thú em đã là tất cả.
Phố nhỏ mưa bay chiều nay vắng lạ,
Em đâu rồi? Người một thuở anh thương?
Hoàng Yến
Thiên Thu
(Riêng tặng những đôi uyên ương gãy cánh)
Khi anh chết xin em đừng buồn bã
Đừng bi thương đừng nhỏ lệ khóc than
Cho hồn anh lúc vĩnh biệt trần gian
Không vương vấn trên đường về miên viễn
Khi anh chết đừng ngậm ngùi đưa tiễn
Xác thân kia biểu tượng kiếp phù sinh
Hãy hỏa thiêu và nếu có thương tình
Nương cánh gió thả tung bay khắp chốn
Anh vẫn nhớ ngày xưa em thường muốn
Sống đẹp đôi và chết được trọn đôi
Mộ bên nhau mình kiếp kiếp chẳng rời
Nhưng làm thế vấn vương thêm hệ lụy
Nhớ chăng em đời tử quy sinh ký?
Đã yêu nhau mình mãi mãi của nhau
Dẫu hôm nay hay đến tận ngàn sau
Em vẫn mãi người anh yêu muôn thuở ...
Tuy Phuong
Rừng thu vẫn nhớ
Khi tôi về, rừng thu xưa chưa rụng lá
Vàng thu treo trong nắng buổi về chiều
Vùng kỷ niệm một thời ôm ước vọng
Đọng trong hồn nỗi hoang vắng tịch liêu
Người đi thuở ấy trong giông bão
Không nói mà sao nhớ thiết tha
Chưa dám cầm tay rưng nước mắt
Ngày vui tao ngộ phải chia xa
Sóng tình chưa gợn trong dòng mực
Nét bút chưa quen để tỏ nhiều
Thoảng nhẹ hương thơm hoa nhớ bướm
Bâng khuâng vừa gợn chút tin yêu
Người đi biền biệt không quay lại
Hằn dấu tim đau những sớm chiều
Từ ấy hồn thu thêm nặng trĩu
Rừng thu in dấu những đìu hiu
Tôi về đánh thức mùa thu cũ
Gởi gió rừng xưa tuổi xế chiều
Chiếc bóng đơn côi ôm kỷ niệm
Người ơi... hoa vẫn mãi cô liêu.
NPNA
Thu rồi nhớ
Tháng chín ơi trời bỗng dưng trở lạnh
Giọt mưa rơi sầu rả rích suốt ngày
Tiếng ve lắng phượng đỏ còn mấy cánh
Mùa thu về thả gót dạo đâu đây
Em có thấy lòng mình xao xuyến lạ
Nhớ êm đềm ngày ấy khoác vai nhau
Câu thề ước còn vương trên lối hẹn
Sao lỡ làng sóng vỡ xoáy qua cầu
Lá vẫn đổ vàng xưa trên ký ức
Gió đong đưa kỷ niệm gõ nhịp tim
Vườn hương cũ ai đem đi bóng nhỏ
Hàng cây buồn ngơ ngẩn lạc lời chim
Tóc rối bay nhẹ vào thơ da diết
Cho dài thêm ý nhớ cuộn vần câu
Anh vẫn đợi thời gian giăng màu tím
Nụ hôn nồng đêm gối suốt canh thâu
Trầm Vân
Hãy sáng suốt chọn đường tu!
Hòa thượng... ma cô, lắm chước mưu,
Hom hem, già khú, còn phong lưu,
"Vân du", nhập thất" trong hoan lạc,
Đại... bịp hòa thượng, đáng bị xù.
Tà tăng phá Đạo, làm bậy xằng,
Vậy mà lắm kẻ lạy lăng xăng,
Tôn sùng, kính trọng hơn cha mẹ,
Dung túng, bao che, không lột trần.
Có câu: "Kính Phật phải trọng tăng",
Trọng Ma tăng mê gái nhập nhằng?
Trọng tăng kiểu đó là đồng lõa,
Xét lại coi mình tu đúng chăng?
Tín mê, hoang phí cuộc đời tu!
Tín tâm tu Phật, chớ tu mù!
"Phò" tăng giả mạo, chung ác nghiệp,
Hại đời, liên lụy kẻ chân tu.
Bà con noi dấu đấng chơn tu,
Trí huệ tăng trưởng, dứt mê mù,
Ngũ giới tại gia, luôn gìn giữ,
Duyên lành sẽ gặp đấng minh sư.
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh Chân Mỹ Phúc
Không sai!
Chó săn theo chủ vào rừng
Đầy Tớ* Việt Cộng từ bưng ra thành**
Săn... người, cướp của, nhe nanh
Bán Nhà, giết Chủ, mở Thành giặc vô
Vậy mà lắm kẻ tung hô
Bao nhiêu tiền của gom... vô, gửi... về
Trí thức, học giả làm hề
Thường dân dốt nát cũng chê. Đúng rồi!
Ý Nga, 3.9.2008
*Khẩu hiệu của VC: -"Đảng là đầy tớ của nhân dân"
**Thành = thành phố
**Thành = đất nước
Tháng Chín
Em trở lại ......giữa mùa thu vàng úa
Tưởng đã quên theo ngày tháng hững hờ
Nhưng trong quên vẫn có từng nỗi nhớ
Vẫn lặng thầm ...buồn lên cả hồn thơ
Áo em vàng màu tự tình của lá
Vào thu chưa mà gió chợt ngại ngần
Gió nồng nàn thưở yêu đầu gặp gỡ
Để bây giờ lòng mãi nhớ bâng khuâng
Những bước chân âm thầm trời tháng chín
Ta ngóng chờ đài các dáng em sang
Cây tình yêu đâm chồi từng kỷ niệm
Sầu rụng rơi từng chiếc lá thu vàng
Hãy ngủ yên trên thảm tình của lá
Buồn vui nào rồi cũng chợt qua mau
Trong yêu thương muà thu vàng trở lại
Mưa tương tư... tình ái đổi thay màu
Khiếu Long
Thơ tình mùa Thu
Những bức thư tình em cất giữ
Để làm gia sản của hồi môn
Những lời tha thiết anh trao gửi
Ghi nhớ sâu xa tận đáy lòng
Và bao kỷ niệm mùa thu đẹp
Cùng chữ ân tình thuở chớm yêu
Trân trọng chép vào trang kỷ niệm
Để từng đêm thao thức thương nhiều...
Vẫn muốn ước mơ là sự thật
Vòng tay ấm lại tuổi cô liêu
Thời gian đã giết bao hoài vọng
Đếm bước nghe lòng sao hắt hiu !
Hẹn nhau tao ngộ kiếp này đây
Thuyền nhỏ chông chênh trước bão đầy
Mặt nước hồ thu dường lắng đọng
Cho thuyền lướt sóng giữa trời mây...
Mơ ước chỉ là mơ ước thôi
Ngày mai sương trắng phủ lưng đồi
Ngày mai gió bão từ đâu lại
Cho cánh chim tơi tả cuối trời !
Mùa thu từng đợt gió heo may
Gõ nhịp đơn côi với tháng ngày
Hơi lạnh xen vào thân lữ thứ
Thương ta một kiếp giữa hao gầy
Dòng máu trong tim vẫn khát khao
Chữ tình vần thơ đẹp thương trao
Nguồn yêu tuôn chảy từ tim óc
Thơ đẹp, tình thơ mãi dạt dào...
Thơ đẹp tình thơ tự kiếp nào
Điểm tô xuân sắc cuộc đời nhau
Sương rơi lấp lánh trên màu tóc
Sợi nhớ, sợi thương... chẳng bạc màu...
NPNA
Thu Buồn
Vu Lan đến giữa hạ nồng đất khách
Anh thấy chăng cây lá nhuộm ưu sầu
Mùa xuân tàn, hoa thắm giã từ mau
Còn trơ lại xác xơ chiều nắng hạ...
Và đôi ta mỗi người chia mỗi ngả
Mùa thu buồn héo úa cả dung nhan
Tiễn anh đi mà lệ ứa hai hàng
Tình chưa trọn sao đành câu giã biệt !
Từ hôm nay trao ai lời thắm thiết
Tưởng rằng quên nhưng đâu dễ gì quên
Mưa lạnh lùng và nắng cũng thản nhiên
Cho gió thoảng hôn lên làn tóc rối
Cho kỷ niệm ùa vào trong đêm tối
Trở trăn nhiều càng thêm nhớ thêm thương
Vu Lan về gợi lại chút tình riêng
Khơi nhung nhớ mùa thu đầu gặp gỡ
Tay ấm vòng tay, chuông chiều ngân đổ
Quỳ bên nhau mùa báo hiếu Vu Lan
Nụ hôn xưa, ôi giấc mộng đá vàng
Giờ bỡ ngỡ ta về trong cô quạnh
Người nơi đâu... bỏ mình ta đơn lạnh
Bao năm dài tình cũ chẳng phai phôi
Nuốt lệ sầu nhìn chiếc lá rơi rơi
Thiên thu người hỡi, ai buồn hơn ai...
NPNA
Thu mơ mộng
Cho đến muôn đời thu vẫn đẹp
Lá vàng pha lá đỏ tươi xinh
Bên đường lặng lẽ hàng cây đứng
Những đóa hồng khoe sắc hữu tình
Phố Palo Alto êm đềm thơ mộng
Một buổi chiều lữ khách ghé thăm
Hoa lá reo vui theo gió lộng
Làm say lòng bao gã thi nhân ...
Ta cũng say sưa phố lạ chiều
Muôn trùng lá thắm đọng thương yêu
Dọc theo con lộ dài hun hút
Vàng, đỏ, nâu, hồng ... thoáng tịch liêu
Rừng lá mùa thu trải khắp miền
Điểm tô thêm đẹp phố bình yên
Ta ngơ ngẩn với ngàn hoa lá
Hồn bướm mơ tiên ... chẳng lụy phiền
Ta thấy quanh ta xác lá vàng
Quyện tròn trong gió buổi thu sang
Tưởng như ai đó đang vương vấn
Cho mộng thêm dài ... lạnh gối chăn !
Cảnh đẹp cho hồn ta ngất ngây
Tình thơ lai láng giữa trời mây
Nhìn thu ta bỗng lòng say đắm
Giấc mộng Hằng Nga ... giữa cõi này ...
NPNA
Tổ Quốc bao giờ nhục thế này chăng?
(Nương theo ý và giọng thơ "Tổ Quốc bao giờ đẹp thế này chăng?" của Chế Lan Viên)
Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Tổ Quốc bao giờ nhục thế này chăng?*
Hãy trông kìa!
Bọn thẻ đỏ tim đen tiếm quyền hóa giặc
Bịt biệng người kêu nỗi đau ải Bắc
Bóp cổ người thét nỗi nhục Hoàng Sa
Sông có nghe nỗi nhục chuyển sơn hà?
Hãy trông kìa!
Bọn thẻ đỏ tim đen tiếm quyền hóa giặc
Một lũ sói nhe nanh kết bầy nhâng nháo khắp
Móc túi dân
Cướp đất dân
Bóp cổ dân
Nỗi oan dâng núi thét sông gầm...
Hỡi sông Hồng
Hỡi sông Hồng
Hỡi sông Hồng tiếng thét bốn nghìn năm
Tổ Quốc bao giờ nhục thế này chăng?
Bùi Minh Quốc - Đà Lạt 12.09.2008
* Bài "Tổ Quốc bao giờ đẹp thế này chăng? " của Chế Lan Viên có 2 câu mở đầu:
Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm
Tổ Quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
Bài ca Điếu Cày
Courtesy Global Voices Advocacy Blogger Điếu Cày
(Hát về nhà báo tự do dũng cảm - blogger Điếu cày)
Điếu cày ơi Điếu cày
Nghĩa khí, lòng ta say!
Lũ vua quan bán nước
Bắt anh dâng quan thày.
Lũ trốn nợ nhân dân
Vu anh tội trốn thuế
Nội xâm còn yên ghế
Đất nước còn đắng cay!
Chim ơi đừng hót nữa
Anh ra tòa hôm nay
Bản Giốc, Hoàng Sa gọi
Sá chi thân tù đày?
Một người vào ngục thất
Triệu người tay tiếp tay
Quốc hồn căng ngực trẻ
Vang bài ca Điếu cày!
Thái Hữu Tình - Sáng 10.9.2008
Đêm buồn bâng khuâng
Lung linh huyền ảo
Trăng mộng đêm tàn
Nhạc buồn êm dịu
Gió lùa thu sang...
Tiếng thì thầm khẻ
Ngọt ngào trong phone
Gió đùa mây vẽ
ảnh đậm trong hồn.
Em cười chim hót
Líu lo thân tình
Chân son nhảy nhót
Chờ nắng bình minh
Nghe hồn say lắng
Ánh mắt long lanh
Vị tình yêu mặn
Màu tình yêu xanh
Cô em bé nhỏ
Ngày ta vào tù
Tháng tư còn đó
Tương lai mịt mù
Em lên mười tuổi
Ta ngậm buồn đau
Bây giờ em gọi
Tiếng Anh ngọt ngào...
Con chim ríu rít
Hót vang mùa xuân
Bước đời thấm mệt
Đêm buồn bâng khuâng
Thy Lan Thảo
Hình như khó hiểu
(Viết cho em thơ)
Nếu phương trời xa đó
Hoa nở hướng trời Nam
Ơi cô em bé nhỏ
Tuổi tên nào ghi tâm...
Tình thơ em cứ viết
Bởi dòng đời lửng lơ
Nụ hoa nào biên biếc
Ươm ý hẹn đợi chờ...
Gió ơi nhè nhẹ thổi
Bão tố mà làm chi
Đời ta nhiều mệt mỏi
Đã lắm lần phân ly.!
Con tim nào yếu đuối
Nhịp tình vang trong mơ
Ta gặp em sẽ hỏi
Em nhớ gì em thơ?!
Thuyền ta trôi thật chậm
Sóng nhẹ đùa luyến lưu
Nghe hằn sâu vết đậm
Bến đợi điểm sa mù...
Sao lại tìm quên lãng
Vết nhớ nào không đau
Vẫn thương buồn dĩ vãng
Ôi vết đau ngọt ngào
Trả em vào giấc mộng
Của một thời lãng quên
Mây trời chiều khoảng trống
Tình nhớ biết ai đền?
Thy Lan Thảo
Hùng Sử
(về các Anh Chị tôi: Nghĩa, Điếu Cầy, Nghiên, Túc, Quỳnh, Trội, Thạch...)
lệnh Hán vừa đọc
lũ chó Ngụy hồng hộc săn người
Anh Chị ơi!
những ánh mắt tóe ngời Sự Thật
những mặt Người Đại Nghĩa như bàn thạch
trong lách cách cùm gông
có lớn dần vó ngựa Quang Trung
giữa tiếng sủa hung hăng thô bỉ
có hò reo vạn quân Đinh Lý Lê Trần
khi chúng vần cửa khám
Lịch Sử lật trang dũng cảm vô vàn
Anh Chị hiên ngang nhập tù ký sổ
viết Tên vào ngàn đời Hùng Sử!
pháo lệnh nổ khi cửa tù đóng sập
sáu mươi bốn tỉnh thành rầm rập bước lên đường
ba triệu bà con hải ngoại chung lưng đấu cật
Mùa Quật Khởi!
nước mắt này để dành cho Ngày Hội Lớn Toàn Dân!
Văn Quảng - 13/09/2008
Xao xuyến
Thèm sao làn hơi ấm
Vòng tay của một người
Đường khuya tôi bước chậm
Nhịp sầu gõ khôn nguôi
Trăng ngoài hiên sáng quá
Toả niềm nhớ mông lung
Hương đêm thơm kỳ lạ
Ngây ngất cả không trung
Đến và đi vội vã
Anh mang theo nụ cười
Để hồn em hóa đá
Vọng phu đứng giữa trời
Thắp cho mình ngọn nến
Nhìn bóng trên vách tường
Anh nhìn em xao xuyến
Trong một cõi vô thường
Như Ly 17-09-2008
|