banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Thơ Cù Nèo

 


Kẻ yếu đương nhiên bị "đì"

Nhơn đọc bài của Thanh Trúc, phóng viên đài RFA, phỏng vấn một sĩ quan thuộc quân khu thủ đô nói về quyết định cách chức các tướng lãnh, đăng trên NUTB số 656, ngày 8.8.08. Vị sĩ quan này tỏ ra rất nắm vững nội tình quân khu này, và vị sĩ quan này không muốn nêu tên và cấp bậc... và để kính hoạ vận bài thơ "Mách nước phe tướng lãnh bị cách chức" của Cô Gia đại gia đăng ở mục Thơ Thẩn Mà Chơi trên NUTB số 661, ngày 12.9.08
"Vụ việc" này đều do đảng mi,
Tranh ăn... chớ có khỉ khô gì?
Nên thằng cu Dũng* bèn ra lệnh,
Chính chú ngố Thanh** đã thị uy!
Lấy cớ phe kia "phò Hán Tộc",
Nhơn danh nhóm nọ "dựa Huê Kỳ".
Để mà thanh toán nhau bằng được...
Kẻ yếu đường nhiên ắt bị "đi"?!
Nam Man
*Nguyễn Tấn Dũng
**Phùng Quang Thanh

 

 

Tâm cảnh của anh Báu

Trong mục "Chuyện Việt Nam" có "câu chuyện về anh thương binh tự thiêu" của Văn Quang (Sàigòn), đăng trên NUTB số 657, ngày 15.8.08 nói về cái chết của anh Nguyễn Văn Báu một TPB-VNCH. "Chỉ vì cái nghèo và bệnh tật của mình không muốn làm khổ vợ con"... nên anh đã tự thiêu. Và, để kính hoạ bài thơ "anh đã ra đi" của Trường Xuân Lão đại gia đăng ở mục Thơ Thẩn Mà Chơi, NUTB số 660 ngày 5.9.08.
Anh lặng lẽ ra đi một mình,
Phải đâu anh chẳng thương gia đình.
Bao năm hứng chịu đời nghèo khổ,
Một phút bàng hoàng chuyện tử sinh.
Mượn ngọn lửa thiêu tan thể xác,
Nhìn niềm đau trĩu nặng tâm linh.
Bên kia thế giới như còn thấy,
Chưa trả xong ai bao nghĩa tình!!!
Nam Man

 

 

"Thói đời"...

Sau khi đọc bài "Cờ vàng ba sọc đỏ chỉ biểu trưng một thói đời mang tính đối kháng sao?" của Nguyễn An Quý, đăng trên NUTB số 652, ngày 11.7.08 mà đứa Nam man có bài thơ "Thói Đời" để tặng ông Phạm Minh Mẫn.
Có phải đây là cái "thói đời"
Của "ông thần áo đỏ xu thời"?
Người đâu sao lại vong tình quá.
Ngữ ấy phải đành bất tín thôi!
Bổn phận chăn chiên không giữ lấy
Tinh thần phục thiện cứ buông trôi
Tự bưng tai, bịt miệng, che mắt,
Mà lại tài khôn nói những lời...
Nam Man

 

 

Kẻ rởm đời

(Tặng mỗi mình ên Cô Gia đại gia)
Thấy ổng sao em ngượng quá trời,
Ngượng gần chết được phải đâu chơi.
Nghe điều vả điá lăng nhăng thiệt,
Thấy việc y khoe quá quắt thôi.
Giỏi dở người ta đều biết hết,
Nên hư bọn họ cũng hay rồi.
Ba voi nấu chẳng đầy tô sáo!
Vậy cũng lên dây để rởm đời.
Nam Man

 

 

Đứa Nam Man xác định

(Hoạ bộ vận: Cô, Hồ, Đồ, Xô, Vô)
Cái lão này là lão báo Cô,
Cứ trông nước lã khuấy nên Hồ.
Nên còn bàng bạc trong tâm thức,
Mới vẫn nhẩn nha với ý Đồ?
Xúi đám trâu bò ra sức phá,
Sai bầy cẩu trệ thẳng tay Xô.
Đều do tự ái mà ra vậy,
Nóng mặt nên em mới nhảy Vô...