NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Thảm thương thân xác



..
Khỉ đứng nhìn ta đầy thiện cảm
Hình như lầm lẫn chuyện gì đây
Nắng Nam Hà nhuộm da đen sạm
Ta ốm ròm râu tóc mọc đầy…
..
      Mệt đói lả ngồi tựa gốc cây
      Khỉ nhìn tưởng bè bạn chi đây
      Nên trong ánh mắt đầy thương cảm
      Đồng loại sao xơ xác thế nầy…!
..
Tay bứt lá giang nhai đỡ khát
Mắt nhìn chú khỉ cỡ cườm chân
Cháu lão Tề ở đâu trôi giạt
Lòng ta cũng muốn kết tình thân…
..
      Núi vắng rừng hoang một mình ta
      Lâu rồi không thấy được ngôi nhà
      Thấy người, thấy chó, không gì cả
      Chỉ thấy lòng ta uất xót xa…
..
Phải chi khỉ kết thân làm bạn
Để ta có dịp nói tiếng người
Tâm bây giờ hình như rối loạn
Quên đời, không khóc cũng không cười…
..
      Ta sẽ nói câu gì với khỉ
      "Đói đói nhớ ơn lão Hồ"*
      Bao giờ chân bước trên đất Mỹ
      Hay xác vùi nông một nấm mồ!
thylanthảo, houston  3-11-17
(*) "Đời đời nhớ ơn Bác", câu nầy của khỉ đỏ đít nói

..
..



Long lanh tình nhớ



      Ơ kìa sương, giọt long lanh
Ngọc Lan rộ nở đầy cành sáng nay
      Hương thoang thoảng, bắt đầu ngày
Nhìn sương ướp lá nhớ ai? Hỏi lòng!
      Chút nắng sáng, sương ửng hồng
Cánh lan trắng mịn bướm ong lượn vờn
      Khắc từ tâm, ảnh chập chờn
Em Lucerne đó nghĩa ân… nặng tình
      Hoa khoe sắc nắng bình minh
Lòng anh tha thiết giữ gìn tình yêu
      Giữ cho tròn nhịp đôi tim
Câu thơ xướng họa trọn niềm ước mơ
      Tình bền vững đẹp như thơ
Cho dù xa cách vẫn chờ đợi nhau
      Bây giờ cho đến ngàn sau
Nghĩa tình chồng vợ ngọt tình yêu thương
      Ngàn năm vẫn bước chung đường
Anh yêu anh quý Hồng Sương nhất đời…
thylanthảo
(mỗi ngày làm thơ cho em đọc  2-11-17)

..
..



Ngõ buồn trong mưa



Chiều nay mưa đổ mênh mang
Âm thanh rơi giữa không gian tuyệt vời
Thời gian như đọng theo lời
Mưa rơi như lệ khóc đời tha hương
Mưa rơi… rơi ướt dặm trường
Mưa rơi phố vắng NGÕ BUỒN TRONG MƯA
Mưa rơi… sao vẫn chưa vừa
Tiếng lòng tôi rớt theo mưa xa nguồn
Sương Đêm

..
..



Cách trở



      Ở đây cũng những chiều mưa
Nằm nhìn con nhện giăng tơ miệt mài
      Nỗi buồn nào được chia hai
Cho anh một nửa ngày dài ở đây
      Em nằm đếm mãi ngón tay
Mười lăm ngày ngỡ trời đầy chúng ta
      Ở đây thiếu ánh trăng ngà
Ở đây thiếu bước chân xa anh về…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..





Bàn tay bí mật?



Tin ca sĩ đỏ Mai Khôi biểu tình chống TT. Donald Trump khi ông đến thăm VN làm những người yêu nước nhớ lại đầu năm 2017, có một nhóm người vùng DC-VA đưa cô vẹm đỏ này đến VA, tổ chức cho vẹm hát nhạc thính phòng và ban tổ chức đã ngoan ngoãn dẹp lá Cờ Vàng vào một bên để làm vui lòng vẹm đỏ. Qua sự kiện này ông Nguyễn Kinh Luân đã hỏi: "Rước giặc vào nhà... có nhục không?"  Nghe câu hỏi, tác giả đau lòng cảm tác:
"Rước giặc vào nhà... có nhục không ?"
Chao ơi, câu hỏi thật đau lòng!
Nhục không? Nào biết ai còn nhục...
Biết nhục thì đâu mất núi sông!
..
      Biết nhục, lằn ranh đã rõ ràng
      Cộng nào vượt nổi để tràn sang!?
      Và cờ tổ quốc nào ai dám
      Dẹp để mà nghe cộng hát vang...
..
"Rước giặc vào nhà... có nhục không?"
Nhục không? Nhục chứ! Nhục non sông...
Nhục cho bao triệu người dân Việt
Sống  - Chết ngày nào vượt biển đông!
..
      Nhục chứ!  Linh hồn Tử sĩ đau
      Hy sinh khi tóc vẫn xanh màu
      Chặn bày cộng đỏ mà nay lại
      Có kẻ đi đêm đứng bắc cầu...
..
Có kẻ gian manh phản giống nòi
Kẻ thèm bã mía chạy theo voi
Khen "không chống cộng, tìm nhân bản
"Là bởi yêu thương, chống ác thôi!
..
      "Bốn mấy năm qua chống đã rồi
      "Được gì? Cộng vẫn sống nhăn thôi!
      "Trẻ không làm mất quê đâu nhé...
      "Tư Tưởng di dân chớ lắm lời!"
..
Thế đấy, chao ơi trẻ vượt già
Vượt thì đại phúc, khát khao nha!
Khốn như trẻ ấy ai nhào nặn...
Mà "trẻ" to mồm chửi quốc gia?
..
      "Rước giặc vào nhà... có nhục không?"
      Xin thưa nhục lắm, nhục vô cùng
      Những ai thấy thế mà không nhục
      Thì chẳng vô tâm cũng đỏ lòng!
..
Hẳn một bàn tay bí mật nào...
Bày binh bố trận giúp cờ sao?
Nếu không, sao có bao màn kịch
Những kịch bản này lợi đỉnh cao!
Ngô Minh Hằng


..





Lạnh



Đã có bao giờ em thấm lạnh chưa em?
Cái lạnh tái tê như cắt vào da thịt
Buốt cả chân tay, miệng cười méo xệch
Nhưng vẫn phải làm, dù tím cả bàn tay
..
      Cái lạnh nào em rùng cả đôi vai?
      Khi thấy người dân ta nhởn nhơ bên thần chết
      Biển độc, cá tôm và muối đều nhiễm hết
      Căn bệnh ung thư mặc sức hoành hành
..
Có bao giờ em lạnh cả tâm can?
Khi "từ mẫu" hôm nay giết người bằng thuốc giả
Vẫn cứ nhơn nhơn miệng cười giả lả
"Tất cả vì hạnh phúc nhân dân"
..
      Có bao giờ em thấy lạnh đôi chân?
      Khi nhìn những em thơ dầm mình trong rét buốt
      Cơm chẳng đủ ăn, áo quần càng không nốt
      Cho đầy tớ về vườn xây cung điện nguy nga
..
Có bao giờ em ớn lạnh làn da?
Khi giáo dục Việt Nam đứng đầu là thằng ngọng
Trên truyền hình, đứa kẻ cắp cao giọng
Những nào là văn hóa với... văn minh!
..
      Có bao giờ em thấy lạnh trong tim?
      Khi nhìn dòng người đua nhau lìa Tổ Quốc
      Bỏ lại con thơ, mẹ già trong nước mắt
      Làm nô lệ xứ người, gửi tiền về cho đảng xa hoa
..
Rồi những khi nghe thằng Lú ba hoa
"Thời đại Hồ Chí Minh là thời rực rỡ nhất"
Ôi, chỉ nghe thôi mà rụng rời, muốn ngất
Cái liêm sỉ trên đời nó hiếm đến vậy sao?
..
      Đi tha phương, em có thấy nơi nào
      "Được đảng quang vinh, tài tình lãnh đạo"
      Cướp của dân từ miếng cơm, manh áo
      Biến dân mình thành nô lệ không em?
..
Khi bình tâm em nghĩ lại mà xem
Câu nói hôm nao, còn bên tai sang sảng
Cho những người chưa nhìn ra mặt đảng
"Đi theo đảng - nghĩa là - đang theo đĩ"! Nghe em
J.B Nguyễn Hữu Vinh, 11/11/2017
..
..





Ngu lâu



      Lê nin khốn nạn nước Nga
Chúng bây thờ lạy rước qua nước mình
      Đúng là đám lú thần kinh

Tiên sư lũ cộng Ba Đình chúng bây
      Cúi đầu lạy nó thế này
Chúng bây có thấy nhục này hay không?
      Đầu heo, óc chó, chẳng thông
Một đàn mèo mả gà đồng cùng nhau
      Bác mày lạy mao bên Tàu
Stalin bây lạy thuộc làu một khuôn
      Dân nhìn xấu hổ buồn nôn
Thương thay cho đảng cô hồn chúng bây
      Ngu lâu dốt mãi thế này
Hỡi ôi! lạy mãi biết ngày nào khôn?
      Bởi bây có xác không hồn
Thờ Mao, kính Mác lộng ngôn đến Trời

      Tội bây chất ngất cao vời
Giết dân bán nước hại người khắp nơi
      Viết sao cho hết nổi lời
Ngàn năm sử sách bia đời sẽ ghi
      Hãy xem thằng Gaddahafi
Chui vào ống cống dân thì khinh khi
      Khôn hồn mau phá ngay đi
Nếu không dân nổi dậy thì nát thây.
Thanh Son Nguyen
..
..
..



Nói với bạn bè



Rồi chúng ta cũng sẽ về với đất

Tranh giành chi chuyện tốt xấu hơn thua

Hồn lưu lạc cốt xương rồi sẽ mất

Nhựa còn đâu khi lá đã sang mùa

..
      Rồi có lúc chúng ta cùng ngồi lại

      Nhìn rõ nhau để nhớ buổi thiếu thời

      Hãy làm sao ánh nhìn không e ngại

      Cầm tay nhau và lòng rất thảnh thơi

..
Rồi có lúc chúng ta buồn vái lạy

Đốt nhang trầm khóc bạn hữu ra đi

Rơi nước mắt lúc xe tang sắp chạy

Sao giờ đây đối xử chẳng ra gì

..
      Rồi có lúc ta trở về cát bụi

      Nắm tro tàn cô lẻ giữa trần gian

      Sao lại vẫn hao tâm ngồi cặm cụi

      Viết những lời khiến bằng hữu tan hoang

..
Rồi tất cả chỉ vòng quay trống rỗng

Đến rồi đi quy luật của muôn đời

Sao không sống với những lời thơ mộng

Để cuối đời không tiếc cuộc rong chơi,

Minh Hà

..





Chuyện kín trong trại "cải-tạo"



      Thôi, mầy! Rán nhịn cho quen!
Chính tao cũng khổ đòi phen với mầy!
      Ai làm cho lá lià cây,
Cho chim xa tổ, chúng mầy xa nhau?
      Đừng buồn, đừng giận gì tao
Nếu mầy đã... những lần nào hụt vui!
      Mầy là chiếc gậy thằng đui,
Tao là ý-thức, đẩy lui - đúng đường!
      Là hoa, để mãi nồng hương!
Hãy khoan là trái, trái thường chín chua!
      Tao thường lấy thực làm thơ
Ngăn chim Ô-Thước nối bờ sông Ngân!
      Biết cơ trời đất phong-trần,
Biết cơn khốn-khổ châu-thân thế nầy,
      Thì tao đã thả cho mầy:
Bao nhiêu Chức-Nữ đã-đầy mưa Ngâu!
      Bây giờ chúng đã về đâu?
Một mầy ngóng cả hai đầu sông Tương!
      Thương mầy biết mấy là thương:
Cứ dài cổ ngóng nghìn phương - thế nầy!
      Tao mà là rồng trên mây
Thì mầy phải xứng - là... vây của rồng!
      Để tao tính nợ tang-bồng!
Phần mầy: hẹn thuở thành-công, nghe mầy!

      Sợ khi tháo thoát vòng vây
Thì răng... sún lợi, thì mầy... long gân:
      Khôn làm nổi nhịp cầu Ngân
Thì đau đến mấy muôn lần... Mầy ơi!
Thanh Thanh
(trong tập “Cơn Ác-Mộng”)

..





Mẩu chuyện và mảnh đời



Những mẩu chuyện, những mảnh đời
Mẩu chuyện thì nhỏ mảnh đời thì to
Mẩu chuyện hư cấu rỉ rò
Của Hồ bả chó ký Trần Dân Tiên
Cảm ơn cô Phạm Thanh Nghiên
Mảnh đời đáng sống lưu truyền mai sau
Nhân quyền phải xếp hàng đầu
Cảm ơn tất cả người tù lương tâm
Nhân dân đánh giá không lầm
Mẩu chuyện hàng giả âm thầm vứt đi
Thờ Hồ bán nước làm chi!
Nhân dân đã khổ vì mi lâu rồi.
Babui


..
..



Một đời nhớ lại



Buổi tôi về tìm trú nhà xưa
Em khóc in mưa trời Đà Lạt
Mưa rơi nước ngọt mưa em mặn
Mưa tôi thì quá đỗi mặn chằn
..
      Khóc đã nưa rồi vui tới ngấn
      Lạ lùng nước mắt vẫn dòng trôi
      Ôm nhau mới thấu lòng nước mắt
      Buồn cũng rơi vui quá cũng rơi
..
Từ đó hai mình giạt dòng trôi
Níu thêm cay đắng ghé hiên đời
Vẫn tình yêu trượt dài tới nỗi
Có nhau bèo giạt vói hoa trôi
..
      Một thuở tôi một thời trơ trọi
      Tìm em ghé mỏn chốn nương thân
      Cám ơn đời buồn vui khánh tận
      Vẫn chia nhau lạc bước phong trần
..
Ở chốn khó dung thời lạc vận
Thì thôi rượt đuổi nẻo sơn khê
Em níu tình tôi từ dạo ấy
Tới nay mờ mịt dấu đường quê
..
      Tháng Tư có lắm lời muốn kể
      Mà thôi chừng đó cũng cũng đủ rồi…
Trần Huy Sao


..
..



Lần trở lại Bà Riạ



(Riêng tặng anh: Dư Mỹ, Lê Giao Văn, Lê Đình Loan và Lê Thiên Minh Khoa)
Gió bấc thổi ngang eo phố
Sáng nay Phú Mỹ* mưa thưa
Màu mưa nhìn xa rất cũ
Mắt người ướt buổi tiễn đưa
..
Yên bình mà không yên tĩnh
Đời ồn như những tiếng xe
Chuyện tình những người xa xứ
Mai về, anh kể em nghe
..
Phước Tuy lần ta trở lại
Một thời áo trắng bay bay
Tóc dài và hương con gái
Yêu người biết thuở nào phai
..
Đường tình có nhiều ngã rẽ
Lối nào cũng chẳng có tên
Bây giờ còn bị lạc dấu
Huống gì kiếp khác, hỡi em
..
Nhìn ta mắt em lệ ứa
Đời còn đau khổ dễ thương
Bạn bè nâng ly rượu nghĩa
Để quên những cuộc tình buồn!
Bà Rịa, 5/11/2017
Trúc Thanh Tâm
Ghi Chú: * Phú Mỹ: Là Thị Trấn Phú Mỹ, huyện Tân Thành, TP Bà Rịa (trước là tỉnh Phước Tuy, nay là tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu)

..
..



Những cơn mưa tháng mười



Những cơn mưa tháng mười
Bay đi nhé. Cơn mưa phùn
Qua bao góc phố đã từng quen tên
Áo người tháng mấy gió lên
Mà xa xăm quá nhớ đêm quên ngày.
Rụng xuống đời. Hạt mưa mai
Sương từng giọt đọng thấm vai một người
Hình như có tuổi hai mươi
Vừa lên kia dốc xuống đồi trầm ngâm.
..
Trôi cho hết. Ngày mưa dầm
Đường lênh loang nước chảy ngầm thành sông
Thả con thuyền giấy long đong
Chở theo nỗi nhớ bờ không thấy người.
Ngồi đợi ai. Mưa tháng mười
Đã se se lạnh môi người từng cơn
Em giờ mờ mịt bến sông
Tôi chờ thắp nắng gọi hồn trong mưa.
Nguyễn An Bình

..
..



Nhắn vói giao mùa



giờ Dì-Mười lo khăn gói dọn đi
Dượng-Mười-Một cứ tự nhiên lấn chỗ
nhớ vặn đồng hồ lui xuống một giờ
nhớ áo ấm kẻo không thôi cảm lạnh
ta ngồi đây giữ dáng chiều hiu quạnh
cuối Thu se níu lạnh thắt Đông về
vạt nắng cuối ngày lá vàng rơi thè thẹ
mai nữa oằn đau vẻ dáng khô ran
..
dì Mười đi rồi bỏ lại hiên trăng
cây cảnh trối mùa giạt màu Xuân Hạ
chia ly nào cũng ngơ ngẩn xót xa
phải vậy không dượng-mười-một-dì-mười
nên nỗi bài Thơ níu tình chấp chới
mới chiều hôm nắng ấm giờ lạnh về
xuân-hạ-thu-đông dòng trôi quạnh quẻ
cứ mổi mùa lại mổi xót xa nhau
đâu chỉ người đau mùa cũng biết đau
nóng lạnh trở trời hồn ai nấy giữ
ta vốn tình Thơ lâu rồi cất giú
nay sớt chia dượng-mười-một-dì-mười
dì đi rồi dượng cũng vừa ghé tới
có vẫy tay hò hẹn buổi giao mùa
hay nóng lạnh bợt tình nhau một nửa
một nửa dì mười giữ lại hiên trăng
nhớ đừng để ta thắt lòng đau quặn
chiều ơi chiều vàng nhạt nắng quê xa
tiễn nhau đi thiệt nỗi lòng khôn ngạ
dì nên vẫy tay cho dượng bớt ngậm ngùi
chốn quê xa đôi lúc có những chiều
thầm lặng riêng như vậy đó chiều đời….
Trần Huy Sao

..
..



Những chuyện đau lòng



Để ngụy biện cho việc chối bỏ nghi thức chào cờ Vàng của người quốc gia trong buổi nhạc thính phòng, cô ca sĩ đỏ Mai Khôi đã đến Mỹ quốc, nước tư bản dãy chết từ nước VC anh hùng là nước Việt Nam và vào phút 28:54, sau khi hát bài "Xin Ông", vẹm ta thỏ thẻ với cử tọa: "Mình không cần thiết phải có bất kỳ một nghi lễ nào để cản trở sự bay bổng của nghệ thuật..."   Cử tọa có lẽ sợ "cái nghệ thuật" của cô vẹm đỏ không bay bổng được nếu cô ta phải dự lễ chào cờ quốc gia nên lặng yên nhìn ban tổ chức dẹp lá cờ vàng tượng trưng cho hồn thiêng sông núi mà người VN tị nạn VC ở khắp năm châu đã hơn 41 năm giữ gìn, trân qúy vào phía sau lưng cử tọa cho nghệ thuật của vẹm được bay bổng và hoan hỉ vỗ tay cổ võ vẹm ta!

Thưa Quí Vị còn quan tâm đến quê hương VN, đây là việc mà cá nhân tôi cho là đáng tiếc và đau lòng đã xảy ra tại VA. Mời Quí vị bấm vào link này để kiểm chứng.

<a href='https://www.youtube.com/watch?v=OOBfAtm7I6k&feature=youtu.be'>https://www.youtube.com/watch?v=OOBfAtm7I6k&feature=youtu.be</a>

Miền Nam xưa, nước Việt
Là Việt Nam Cộng Hoà
Yêu cờ vàng tha thiết
Cờ, linh hồn quốc gia!
..
Nhưng Tháng Tư năm ấy
Một tháng Tư đau thương
Việt cộng từ miền Bắc
Lấn chiếm, xóa biên cương
..
Cộng đến, gieo tang tóc
Làm miền Nam tang thương
Tìm tự do, vượt biển
Triệu người bỏ quê hương
..
Họ bỏ lại tất cả
Chỉ đem theo cờ vàng
Và hẹn ngày nắng đẹp
Rước cờ về vinh quang
..
Bốn mốt năm mòn mỏi
Bốn mốt năm đợi chờ
Một số lòng không đổi
Một số nhạt phai cờ...
..
Như VA chiều nọ
Có một chuyện đau lòng
Thính phòng, ca sĩ đỏ
Hát những bài qua sông... *
..
Thông thường, người tị nạn
Mọi tổ chức nhỏ to
Cờ vàng được tôn trọng
Bằng nghi thức chào cờ
..
Buổi thính phòng hôm đó
Cờ vàng được trưng ra
Và MC ngọt lịm
"Yêu thương đỏ với nha"
..
Thế rồi ban tổ chức
Vài lần dời cờ đi
Không để nơi trang trọng
Như lệ thường, mọi khi!
..
Và mở đầu nghi thức
Không có lễ chào cờ
Hát xong, ca vẹm nói
Và nói thật tỉnh bơ...
..
"Mình thật không cần thiết
"Bất kỳ nghi lễ nào
"Để tránh sự cản trở
"Của nghệ thuật bay cao..."
..
Ôi, nghe mà đau xót
Tội nghiệp cho lá cờ
Ôi, hồn thiêng nước Việt
Rẻ đến thế này cơ?
..
Chẳng lẽ ca sĩ đỏ
Bảo không chào cờ vàng
Rồi những người tị nạn
Phải vâng lời thật ngoan?
..
Chẳng lẽ mê nghe hát
Quên mình, người quốc gia
Vất đi tờ căn cước
Là cờ vàng thế a?!
..
Ôi, trách người, trách một
Lòng đau, trách ta mười
Vì ta ngồi nghe hát
Vì ta vỗ tay cười...
Tha Hương
* Chú thích:
1/ Cô ca sĩ đỏ Mai Khôi này đến từ VN, một xứ sở đang bị CSVN cai trị và dùng đảng cờ màu đỏ sao vàng làm huy hiệu nên tác giả không thể gọi cô là ca sĩ xanh hay trắng được, nhất là khi cô ta đã từ chối chào lá cờ vàng, nghĩa là từ chối đứng chung giới tuyến với chúng ta.
2/ Mở đầu bài hát, cô ca sĩ đỏ tha thiết hát bài "XIN ÔNG" tức là xin- cho với đảng và nhà nước cho cô ta được làm công dân của đảng, được quyền như trong hiến pháp mà nhà nước đã đặt ra. Cô ca sĩ đỏ Mai Khôi đã hát bài hát này, hai lần câu " CỘNG HOÀ XÃ HỘI CHÚ NGHĨA VIỆT NAM TỰ DO HẠNH PHÚC" được cô ta rót êm vào tai cử tọa. Cử toạ và ban tổ chức ngồi lặng yên nghe như bị thôi miên. Sau đó, có bà còn níu tay vẹm đỏ trìu mến và mở hầu bao… Than ơi, Thật là tội nghiệp cho ĐẤT NƯỚC VIỆT NAM!

..
..



Tẩy chay



Cảm nghĩ của một người VNTNVC về việc ca sĩ VC là Mai Khôi được mời đến hát ở Annandale Virginia - thủ đô Hoa Thịnh Đốn - ngày 8.1.2017 trong chiều nhạc thính phòng, chủ đề là "Trói Vào Tự Do" và ban tổ chức đã phải di chuyển hai lá cờ Vàng và cờ Mỹ mấy lần, cuối cùng để ở phía hông hội trường cho vừa lòng cô ca sĩ VC này chì vì cô ta từ chối không thích hát dưới lá cờ vàng. Mời Quí vị xem sự diễn tiến buổi nhạc thính phòng ghi lại tại đây:  <a href='https://www.youtube.com/watch?v=OOBfAtm7I6k'>https://www.youtube.com/watch?v=OOBfAtm7I6k</a>
Lìa quê, tị nạn nơi này
Linh Hồn Tổ Quốc còn nay: Lá Cờ!
Xứ người lạc lõng bơ vơ
Cờ là tình Mẹ Âu Cơ dịu dàng
Sưởi lòng bao triệu con ngoan
Khi loài cộng phỉ phá tan sơn hà
Ba miền xương máu Ông Cha
Đau không, nay nước như nhà, tan hoang!
Nhớ xưa dưới lá Cờ Vàng
Miền Nam hạnh phúc, dân làng ấm no
Sống đời nhân bản tự do
Hiền hòa lương hảo chăm lo việc mình
Người thì xây đắp thanh bình
Kẻ thì trau luyện hành trình mai sau
Dù chưa đủ mạnh đủ giàu
Miền Nam đã được hoàn cầu biết tên...
Cờ Vàng vì thế cho nên
Được dân yêu quí, không quên ơn cờ!
..
Tháng Tư, cộng chiếm cõi bờ
Ván cờ quốc tế, con cờ Việt Nam!
Đau thương bỏ xóm bỏ làng
Lòng dân ôm lá Cờ Vàng ra khơi
Vượt biên tìm một cuộc đời
Có tình nhân loại, có trời tự do
..
Xứ người nay được ấm no
Thì bày gian tặc giở trò khuấy hôi
Hỡi ai còn trái tim người
Sao mời cộng đến hát lời cường toan?
Tiếp tay cộng, dẹp Cờ Vàng
Làm người ngán ngẩm và làm nước đau
Kìa quê còn đó hận sầu
Qua sông sao lại quay đầu phản quê?
Muốn cùng với cộng đề huề
Thì đừng tỵ nạn, hãy về Việt Nam!
..
Nếu không chấp nhận Cờ Vàng
Thì đừng đến hát và mang đô về

Cũng đừng xuyên tạc, nhiêu khê
Không ai ép buộc phải mê cờ vàng!
Hoàn lương, bài cộng hãy sang
Còn yêu Việt cộng thì làng tẩy chay!
..
Nhưng ai rước cộng đến đây?
Rồi vâng lời cộng dẹp ngay cờ vàng?
Hỏitim còn có Việt Nam
Hay làcó bọn Việt gian chỉ đường?!
Ngô Minh Hằng

Mời Quí vị xem để biết thêm về ca sĩ VC Mai Khôi. Những  Video này lấy từ trên mạng

<a href='https://www.facebook.com/mai.khoi.official/videos/1703447143243248/?fallback=1'>https://www.facebook.com/mai.khoi.official/videos/1703447143243248/?fallback=1</a>
..