NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Vẫn mãi buồn thương



Tan ca trời vẫn còn gay gắt
Lửa nóng chiều Hè nám thịt da
Thân lục bình nước đời trôi giạt
Ở đâu cũng chẳng phải quê nhà
      Số tử vi nhiều cung tuần triệt
      Cũng may còn tả bật hữu phù
      Tám năm sống lưu đày khắc nghiệt
      Thiên thu tại ngoại nhất nhật tù!
Nóng ở đây chỉ vài ba tháng
Quê mình dai dẳng nóng quanh năm
Bởi luật rừng luôn luôn đè nặng
Lãnh đạo hèn dân sống tối tăm…
      Nhìn Đảng Cộng rước Tàu, bán đất
      Lòng người dân tức nóng như hơ
      Nước Việt Nam rồi đây sẽ mất
      Chim Việt trời Nam sống bơ vơ…
Tan ca trời vẫn còn rực lửa
Bước vô xe giống như lò than
Thuở thanh xuân mộng đời chan chứa
Bước hiên ngang đi dưới Cờ Vàng…
      Hè rồi Thu Đông về giá buốt
      Chuỗi thời gian chẳng đợi chẳng chờ
      Thuyền mộng trôi vào giòng nước ngược
      Giặc Bắc vào Nam tan ước mơ…
Máy lạnh chạy, trong xe bớt nóng
Thương quê mình dai dẳng oi nồng
Cờ đỏ còn bay còn quỷ lộng
Dịch thủy hề - ta khó sang sông…
thylanthảo
Ly hương buồn thương 16-9-17

..
..



Tình yêu Sương Thảo



Ta với tay viết vội mấy câu
Ý tình gói ghém rất ngọt ngào
Nhờ mây bay chuyển giùm thơ đến
Người ngọc diễm kiều tận Âu Châu


Mỹ với Âu, đường cách xa xôi
Mây thì hờ hững lững lờ trôi
Gió ơi hãy giúp giùm mây chuyển
Những ý tình ta gởi một người…


Người ấy dịu dàng đoan trang lắm
Ta yêu tha thiết mấy năm rồi
Nhưng chưa bắt được cầu ô thước
Nên mãi xao lòng nhớ xa xôi…


Lòng nhớ mực tràn ra trang giấy
Chữ xếp thành câu, câu nối câu
Đường xa lăng lắc ta không ngại
Chỉ ngại tuổi đời dễ bệnh đau


Mai kia anh trở về cát bụi
Dù tình đã hẹn kiếp lai sinh
Nhưng em còn trẻ, xuân còn đượm
Anh sợ. Em ơi chữ chung tình!


Con đường em bước từ lâu lắm
Ong bướm lượn vờn như hội hoa
Với em anh khắc tình sâu đậm
Thì hỏi làm sao chẳng xót xa…!


Mây ơi chuyển mấy câu vừa viết
Đến tận tay cô bé diễm kiều
Và nói thêm giùm. Ta tha thiết
Yêu chỉ mình em, yêu thật nhiều…!
thylanthảo
mỗi ngày làm thơ cho em đọc 12-9-17

..
..



Tuổi thời gian



Nơi đây miền đất lạ
Cũng nắng Hạ mưa Thu
Cũng hàng cây, phố xá
Ngủ trong sáng sương mù
Nhưng trong tôi nhớ mãi
Những hình ảnh ngày xưa
Cho nên giờ dĩ vãng
Vẩn tích động âm thừa
..
Nơi đây hoa vẫn nở
Trong bỡ ngỡ nắng mai
Cũng hương ngàn rực rỡ
Bay trong gió lạc loài
Nhưng trong tôi tiếng thở
nghe nặng trĩu bờ vai
một hình hài nặng nợ
Đếm từng bước chân gầy
..
Nơi đây trăng cũng sáng
Trên biển sóng mênh mông
Trên rừng thông xanh vắng
Đêm về đọng cõi lòng
Nhưng trong tôi nhớ mãi
Màu trắng của biển đông
Của đêm nào sương lạnh
Nhưng mang hơi ấm lòng
..
Nơi đây ngày hai buổi
Ngồi đếm TUỔI THỜI GIAN
Cũng bốn mùa thay đổi
Mặc ta đây ngỡ ngàng
Nhưng trong tôi vẫn nhớ
Những xa cách ngàn trùng
Nên mộng thường mơ ước
Bỏ hết những nhớ nhung.
Sương Đêm

..
..



Thơ tình bỏ ngõ



Trăng nghiêng qua cửa sổ
Nhìn trộm em học bài
Những ánh nhìn xao xuyến
Trên tóc mây em cài


Hỏi thăm về nơi ấy
Có ai nhớ em không?
Sao trăng hoài im lặng
Trên bầu trời mênh mông…


Vẫn còn đây trong gió
Hương dạ lý sau vườn
Trang thơ tình bỏ ngõ
Khi người xa cuối đường


Muốn mượn lời người xưa
Để hỏi người trong mộng
Giữ lại dư âm thừa
Trái tim phai hình bóng


Trăng nghiêng qua cửa sổ
Nhắc thầm em học bài
Quên đi mùa lá đổ
Trên đường xưa dẫu dài…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

..





GS Tương Lai bỏ đảng



      Tương Lai bỏ Trọng theo Hồ,
Hồ trong hòm kính chết khô năm nào.
      Xưa Già Hồ cũng thờ Mao!
Môi răng khắng khít cờ sao Đảng mình!
      Trọng nay thờ Tập Cận Bình,
Việt Trung thắm thiết nghĩa tình sắt son!
      Sá chi vận mệnh nước non,
Miễn sao còn Đảng, mình còn Sổ Hưu.
      Bao năm phục vụ vô ưu,
Giữa dòng thác lũ cuồng luu miệt mài
      Hôm nay tháng 9 mồng 2

Bỗng nhiên nhà giáo Tương Lai xin về
      Đuổi gà cho vợ chẳng nề
Kẻo thôi Trọng Lú bút phê khai trừ.
      Mong sao được sống an cư
Lại gia nhập Đảng Tiên Sư (!) Bác Hồ!

Hồ Công Tâm

..





Hai ngày bão lớn đi qua



Hồn Dân Việt: Quê hương Đèo Ngang, Kỳ Anh, Hà Tĩnh của tôi lại trải qua cơn bão Số 10 lịch sử quét qua trong 2 ngày 15 và 16/9/2017 đã làm đổ nát gần như hầu hết nhà cửa, trường học, cột điên, tháp truyền hình... của toàn huyện. Oái oăn thay! Đây cũng chính là nơi bọn tham nhũng Việt Nam đã cho phép cộng sản Tàu xây dựng nhà máy Formosa tại cảng cá Sơn Dương trong 70 năm. Từ năm 2016 đến nay, bọn cộng sản Formosa đã gây ra ô nhiễm biển nặng nề các tỉnh Bắc Miền Trung, mà người chịu mất mát lớn nhất là đồng bào huyện Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Sao cơn bão Số 10 này lại tàn ác với dân như thế, mà nó không thổi hết Formosa và bọn tham nhũng bay khỏi non sông để trả lại bình yên cho dân tộc Việt Nam?
      Hai ngày bão lớn đi qua
Kỳ Anh đổ nát, con ra đứng đèo
      Nhà tan, đường hỏng, trường xiêu
Càng thương quê mẹ khó nghèo, cha ơi!

      Nhìn sông, nhìn biển, nhìn trời

Còn đâu cảng cá một thời hỡi cha?

      Giặc Tàu dựng Formosa

Nhờ bầy bán rẻ ông bà tổ tiên

      Sao không thổi đảng cuồng điên

Tham quyền, tham chức, tham tiền... bay đi?
Kỳ Anh, 16/9/2017
Hồn Dân Việt
..
..
..



Đứng dậy đi thôi!



Bao lâu nữa, biển ơi, bao lâu nữa
Chất độc tan, cải thiện sạch môi trường?
Thuyền ra khơi không giặc Tàu chặn cửa
Như thuở nào, tôm cá ngập trùng dương...
..
      Bao lâu nữa, rừng ơi, bao lâu nữa
      Cổ thụ mọc đầy, tuổi mấy ngàn năm
      Không kẻ phá rừng vắt cây ra sữa
      Ra bạc vàng cho chúng cất đầy ngăn
..
Bao lâu nữa, núi ơi, lòng quặng mỏ
Lại no đầy như tự buổi sơ khai
Không có bọn gian hùng tư bản đỏ
Cướp sạch tài nguyên, tàn phá hình hài....
..
      Bao lâu nữa, Hoàng Trường Sa, máu thịt
      Cờ bay vàng bên cột mốc Việt Nam
      Khắp nước tôi không còn chi dấu tích
      Của giặc Tàu, một thuở đã nghênh ngang!
..
Bao lâu nữa hỡi người dân nước Việt
Mới trưởng thành mà dũng cảm vùng lên
Nổi trống Diên Hồng thề lời quyết chiến
Nhận diện tội đồ, vạch tội từng tên?
..
      Tội của đảng là rước voi đạp mộ
      Áp bức, tham tàn, đánh giết muôn dân
      Nhưng với Tàu lại coi như ông tổ
      Vâng, dạ, cúi đầ̉u, liếm gót, hôn chân!
..
Tội của đảng không bút nào tả hết
Thành bản chất rồi, chúng chẳng đổi thay
Đảng mà sống, dân Việt Nam sẽ chết
Sẽ giống Tân Cương, Tây Tạng một bầy...
..
      Bao lâu nữa toàn dân ta đứng dậy?
      Bảy chục năm hơn quá đủ đau rồi
      Nếu cứ chần chờ thì ta chết đấy
      Vì ta, vì đời, đứng dậy... đi thôi!
Ngô Minh Hằng

..





Bầu ơi thương lấy bí giùm



      Harvey chưa nhẹ cơn sầu
Irma vội đã gieo màu thê thương (1)
      Người đi lánh nạn nghẹn đường
Hai cơn bão dữ tai ương thét gầm
      Cửa nhà đồ đạc vườn sân
Thôi đành bỏ mặc lo thân an toàn
      Bao nhiêu công việc dở dang
Bao nhiêu dự tính lỡ làng trách ai?
      Trách trời sao nỡ đùa dai
Cuồng phong thịnh nộ mưa hoài liên miên
      Mái bay, tường đổ, cây xiên
Xe chìm ngập cửa, nhà nghiêng ngập phòng
      Xác người xấu số trôi sông
Lẫn trong xác thú theo dòng cuốn xa
      Than ôi! Vừa mới hôm qua
Tươi vui sinh động nay ra oan hồn
      Ai may sống sót cũng buồn
Tiêu tan cơ nghiệp tủi hờn trắng tay
      Công lao xây dựng bao ngày
Bỗng đâu phút chốc đọa đày áo cơm
      Mỗi lần bà thủy hành cơn
Giáng cho những trận kinh hồn khiếp tâm
      Sống trong một nước người dân
Nhớ câu tương ái tương thân bọc đùm
      Bầu ơi, thương lấy bí giùm
Lá lành ơi, giúp phủ trùm lá tơi
      Thiên tai địa họa ách đời
Góp tâm từ thiện trao vơi nỗi niềm
      Cầm tay dìu dắt gượng lên
Sớt chia hoạn nạn sáng bền lòng nhân
Quang Dương, 9/2017
Chú thích:
(1) Hai cơn bão lớn, Harvey và Irma, đánh vào nước Mỹ chỉ trong vòng 2 tuần, thời gian cuối tháng 8 và đầu tháng 9, 2017, gây tổn thất nặng nề. Hai tiểu bang bị thiệt hại nặng nhất là Texas và Florida. Xem chi tiết trong hai links sau đây:
<a href='https://en.m.wikipedia.org/wiki/Hurricane_Harvey'>https://en.m.wikipedia.org/wiki/Hurricane_Harvey</a>
<a href='https://en.m.wikipedia.org/wiki/Hurricane_Irma'>https://en.m.wikipedia.org/wiki/Hurricane_Irma</a>

..



Đạo làm người



      Trọng - Khinh, hai chữ trên đời
Trọng người, ta sẽ được người trọng ta
      Đời là một tấm gương hoa
Mình cười với bóng, bóng  là cười ngay
      Còn mình trợn mắt, cau mày
Gương kia phản ảnh hình này, thế thôi!
      Trăm năm sống ở trên đời
Hãy xin giữ ĐẠO LÀM NGƯỜI hỡi ai...
Ngô Minh Hằng

..





Cháu ơi!...



Lời tâm huyết  gởi "bác Hồ" cháu viết
Kể nội tình dân nước Việt lầm than,
Do công an, bộ đội quá dã man
Giết dân Việt. Bác vô can chẳng biết.

..
      Chú nói thật, tuổi đời còn non nớt,
      Sống hồn nhiên, cháu có biết gì đâu.
      Tới học đường do Đảng nhét vào đầu
      Bao lý thuyết bằng giáo điều vô tưởng.
..
Thầy cô giáo vì miếng cơm rao giảng
Ca tụng Hồ như một đấng minh quân.
Là anh hùng vĩ đại giữa nhân dân
Nhưng  bí mật là tay chân Tàu Cộng.
..
      Cháu cố gắng, hãy đào sâu hiểu rộng
      Nguyên nhân nào Cộng Sản Đảng ra đời
      Hồ Chí Minh tên đồ tể giết người
      Theo Các Mác giết hại đời dân Việt.
..
Bác bị bệnh năm "ba ba" bác chết
Được hỏa thiêu hũ tro cốt ghi tên
Tại nghĩa trang Liên Xô cũ còn nguyên.
Ai muốn biết gọi cú phone sẽ biết.
..
      Còn xác ướp tại Ba Đình xác chết
      Hồ Tập Chương tên Hán Tộc cháu ơi.
      Hồ Chí Minh đã chết bệnh lâu rồi
      Và sự thật dưới mặt trời sáng tỏ.
..
Còn nhiều lắm - nhưng thôi - không nói nữa
Bởi chuyện này như cơm bữa cháu ơi
Kể qua loa cho cháu biết vậy thôi
Mong cháu thấu và có lời phản tỉnh.
Nguyễn Đình Hoài Việt
(Phản bác bài thơ "Bác ơi" của tác giả haidanh gởi bác hồ)

..





Bác ơi!



Ngày giỗ Bác con làm thơ "phản động"
Nói thay lời muôn kiếp sống lầm than
Nói thay lời bao hoàn cảnh trái ngang
Và lớp lớp người Việt Nam ấp ủ:
..
      Viết về Bác: triệu triệu lời chưa đủ
      Chỉ khắc ghi ba chữ "mãi ơn Người"!
      Cảm ơn trên đem Bác đến với đời
      Để Bác giúp rạng ngời tên nước Việt.
..
Nhưng Bác ơi - giờ đây Người có biết
Lũ ngu quan (CS) đang hủy diệt non sông
Chúng thay nhau làm nhục tổ, hoại tông
Biến Việt Nam đang từ rồng hóa... tép
..
      Trẻ vùng cao thiếu áo quần, giày dép
      Muốn đến trường phải chịu rét, đu dây...
      Còn chúng ư: vài nhát xẻng trồng cây
      Cũng rình rang thảm lót giày, ô, lọng...
..
Thời còn Bác: Đảng là niềm hy vọng
Là niềm tin, sự sống của nhân dân
Nay dưới tay của một lũ ngu đần

Đảng mai một và mất dần vị thế.
..
      Công quỹ chung chúng thi nhau cấu xé
      Các quan to đua vợ bé, nhà to
      Biển đảo mất: chúng rụt cổ nằm co
      Dân cực khổ: chúng vô lo, vô nghĩ.
..
Để giữ "ghế" chúng không từ trò khỉ:
Ai đấu tranh sẽ trừng trị thẳng thừng
Hoặc mưu mô đẩy họ tới đường cùng
Nhằm triệt hạ để vẫy vùng thoải mái...
..
      Có thành công: chúng đua nhau gặt hái (công lao)
      Mắc sai lầm: chúng rút lại sợi dây (kinh nghiệm)
      Dân làm sai: dân phải chịu tù đày (tất nhiên)
      Chúng làm sai: hứa mai này chúng "sửa"(!?)
..
Chuyện công lý chúng chơi trò sấp - ngửa:
Kẻ có tiền luôn có cửa ưu tiên
Chịu thiệt thòi luôn là phận dân đen
Chốn công đường diễn trò hèn ô uế.
..
      Chỗ cao sang như bên ngành y tế
      Cũng biến thành bầy đồ tể giết dân
      Thuốc giả mua, đem tăng giá trăm lần...
      Hút máu dân để nuôi "Tâm" thối rữa.
..
Còn nhiều lắm - nhưng thôi - không nói nữa
Bởi chuyện này như cơm bữa Bác ơi
Kể qua loa cho Bác biết vậy thôi
Mong Bác thấu và có lời răn dạy.
..
      Ngày giỗ Bác - tâm tình con chỉ vậy:
      Xé lòng mình con viết mấy vần thơ
      Bác linh thiêng hãy trị chúng dân nhờ
      Và để con khỏi làm thơ "phản động"!
hai danh


..
..
..





(Tặng Nguyễn Văn Oai, người vừa được tuyên án tù lần 2 với 5 năm tù cộng sản).
Hình như tôi chưa một lần gặp nó
Nhưng hôm qua nghe tin vẫn cứ nhói lòng
Tòa Cộng sản kết án năm năm tù cho nó
Nó lại lên đường bước tiếp những long đong
Tôi đã đến gặp mẹ già cô đơn trong ngôi nhà nhỏ
Lặng lẽ chờ nó đi tù mòn mỏi chốn rừng sâu
Và tôi hiểu: Trong con tim của nó
Dòng máu cha ông thúc giục... bước lên đầu
Nó lại ra đi, bỏ mẹ già, vợ trẻ
Không chút ngại ngần, không nuối tiếc đời trai
Có phải nó muốn làm thân tù tội?
Không, vạn lần không. Chỉ bởi đám độc tài
Chẳng ai muốn đặt mình vào gian khó
Nhưng, có những người coi nhẹ chuyện gian nan
Để bước tới đối mặt loài quỷ dữ
Ngăn chặn bạo tàn, để cứu lấy giang san.
J.B Nguyễn Hữu Vinh. 19/9/2017
<a href='http://www.rfavietnam.com/blog/4350'>nguyenhuuvinh's blog</a>
..
..
..



Có khi nào là phút cuối



Có khi nào là phút cuối hả em?
Sao xác thân ta chết đứng những khát thèm
Một mớ hư phù còn khua nghe xào xạc
Mà chiều buông vội đã xuống tới tận đêm
..
Có khi nào là phút cuối không em?
Sao chẳng còn chi là hạnh phúc êm đềm
Có vẻ như cuộc đời này chua chát quá
Vạn tiếng trách hờn, như vọng khúc buồn thêm
..
Có khi nào là phút cuối không em?
Sao nhạc dế giun như cắn rách nỗi niềm
Cổ xe định mệnh réo còi nghe gần lắm
Có giọng bông đùa dưới phố tựa giọng em
..
Có khi nào là phút cuối không em?
Sao tiếng chân ai nghe nhè nhẹ bên thềm
Gió lách phên che hay tiếng người gõ cửa
Lạch cạch ngoài kia mà lách cách trong tim
..
Có khi nào là phút cuối không em?
Mà cõi lòng anh, nghe khát rũ, đói thèm
Bởi không hề có bánh trường sinh lót dạ
Mà chỉ toàn là những rác rưởi hom hem
..
Có khi nào là phút cuối không em?
Tha thiết nguyện cầu cho được một chút thêm
Để anh nói hết với em điều muốn nói
“Ăn Bánh Trường Sinh để được sống, nghe em!”
Gã Tuần Phiên

..
..



Ca dao cho em



Ngày xưa người bảo em xinh
Thì em cứ đứng một mình cũng xinh
Bây giờ anh bảo em xinh
Nhưng em cứ đứng một mình hổng xinh
Đôi ta chung một mối tình
Trái tim chung nhịp bóng hình chung đôi
Đứa nào tính chuyện lẻ đôi
Thì là đứa đó hư đời biết không
Gía như em chửa có chồng
Đứng đâu cũng được anh không nói gì
Bây giờ bất dịch, bất di
Có chồng rồi chẳng được đi một mình
Muốn đi phải báo phải trình
Đi đâu, mấy phút, việc gì, với ai?
Đi xe, ai chở,chở ai?
Ngồi sau, ngồi trước, ngồi ngay, ngồi chồm?
Đến nơi, ai rước, ai ôm?
Trước nhà, ngoài ngõ, ai tuôn vào phòng?
Làm gì, nhắm mắt, trần không?
Mau mau khai hết, bằng hông bị đòn!!!
M. Sao Khuê

..
..



Chén lệ đời



Ai hiểu cho ai giữa đêm sầu bất tận
Chén lệ cuối cùng ai sẽ uống cùng nhau
Hay cứ thản nhiên mặc ai bước qua cầu
Mặc ai ở lại, ai khô mau suối lệ
Có tình yêu, không thể nào tồi tệ
Ai yêu ai, ai hiến tế cho ai?
Hay chỉ là như một giấc mơ say
Cho lảo đảo cả vạn ngày chua xót
Tình yêu nào là tình yêu dịu ngọt
Đã trao nhau chẳng đắng đót thẹn thùng
Ai rồi ai sẽ ký kết thủy chung
Nếu không phải cả hai cùng giao ước
Là tình yêu có bao giờ đếm được
Một hai ba hay nhiều ít hơn nhau
Cả niềm vui, niềm nhung nhớ, nỗi sầu
Ai kể được nhiệm mầu kỳ diệu quá
Dẫu thời gian có vô tình hối hả
Thì tình yêu cũng thư thả bình yên
Bởi có chung một khát vọng trinh nguyên
Yêu là đã sống giữa miền vĩnh cửu
Rót nữa đi cho tràn ly mỹ tửu
Sầu chi đêm cho chan chứa lệ trào
Khi cô đơn mới hiểu nghĩa có nhau
Là đang có đêm nhiệm mầu hạnh phúc
Chén lệ đời chia nhau đêm trần tục
Hay rượu nồng cùng nâng chúc niềm đau
Thành suối thiêng ôi trong mát ngọt ngào
Vô ngần quí, có nhau ngày vĩnh cửu!
M. Sao Khuê

..



Bản trường ca Ba Mươi Tám



Nhìn cá chết, dân ba miền đau xót
Cá chết ngập bờ, chết trắng đại dương
Đảng bán nước, tiền chia nhau ngon ngọt
Để Formosa hủy diệt môi trường

..
      Đảng với cộng Tàu dã tâm tàn phá
      Nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam
      Biển đã chết - biển không còn tôm cá

      Dân đã khốn cùng, đói, chết, hờn oan...
..
Trách nhiệm về ai khi non sông Việt
Thành đất đai thuộc địa của quân Tàu?

Trách nhiệm về ai khi nòi giống Việt
Sẽ không còn tồn tại những đời sau?
..
      Trẻ Việt Nam rồi bao em dị dạng?
      Không mắt, không mồm, thiếu óc, thiếu tay?
      Dân Việt Nam rồi bao người hóa Hán?
      Lịch sử ai ghi những tội ác này?!
..
Đất nước Việt do ông cha khai sáng
Giao lại cháu con gìn giữ, tô bồi
Nước của toàn dân, không là của đảng
Để đảng tung hoành là lỗi ta thôi!
..
      Đừng đổ hết những tội này cho đảng
      Hãy can trường, trách nhiệm nhận về ta
      Bán nước giết dân, đảng không xứng đáng
      Ta phải đứng lên dẹp đảng, giữ nhà!
..
Càng không thể nhìn non sông bức tử
Nhìn đảng và Tàu tiêu diệt dân ta
Mà ta phải đứng lên làm lịch sử
Viết những trang oanh liệt của sơn hà!
..
      Viết tiếp những trang Quang Trung, Hưng Đạo
      Nguyễn Trãi, Ngô Quyền, Lê Lợi, Trưng Vương
      Dựng cọc Bạch Đằng, chém đầu Hoằng Tháo
      Bởi vẫn còn đây dòng giống quật cường...
..
Bởi vẫn còn đây những lòng yêu nước
Những tinh thần bất khuất chống xâm lăng
Những Quốc Toản không yếu hèn nhu nhược
Dựng cờ vàng, giết giặc, rửa hờn căm!
..
      Kìa, nước Phi bị Tàu giành biển đảo

      Có khác gì trường hợp Việt Nam đâu!?
      Phi dám kiện Tàu, Tàu thua thảm não
      Sao đảng cam tâm câm miệng cúi đầu?

..
Đã câm miệng còn bạo tàn khủng bố
Đánh đập người đòi Bản Giốc, Hoàng Sa
Dựng chuyện tù người yêu thương lãnh thổ
Xót cá, căm tàu, chống Formosa!
..
      Muốn chống Tàu, ta phải trừ quốc tặc...
      Đảng mà tan là vô hiệu Thành Đô!
      Trần Bình Trọng không làm vương đất Bắc
      Hỡi Lạc Hồng, gương báu, chớ làm dơ!
..
Gương dũng cảm, hy sinh, lòng ái quốc
Ông cha xưa liệt lẫm diệt quân Tàu
Nay con cháu nếu hèn mà mất nước
Thì nhục này ta có dám nhìn nhau?!
..
      Giải đảng gấp thì mới mong còn kịp
      Trước hạn Thành Đô, đảng ký dâng Tàu
      Bốn năm nữa không dài, đừng lỡ dịp
      Lỡ dịp này là không có lần sau!
..
Mà chỉ có những đêm dài hỏa ngục
Nô lệ Tàu như Tây Tạng, Tân Cương

Không Hán hóa cũng ngàn năm khốn nhục
Đời lại đời trong tuyệt vọng đau thương...
..
      Ta cúi xuống thì gian tà lấn lướt

      Việt Nam ơi đứng dậy, ngẩng cao đầu...
      Cùng thế giới loài người, ta tiến bước
      Cộng sẽ hoàn hình giống bọ nòi sâu!
..
Hãy đứng dậy, hỡi toàn dân, đứng dậy...
Đứng lên mau, đảng đã bán sơn hà!
Nước mất hay còn là do ta đấy
Giải đảng cấp kỳ, cứu nước, cứu  ta!
Ngô Minh Hằng
Trích Biên Bản Hội Nghị Thành Đô:
<a href='http://trunghocvungtau.org/vndoimoi/messages/2364.html'>http://trunghocvungtau.org/vndoimoi/messages/2364.html</a>

..