NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Trang Thơ Nam Úc



Tuyết Lạnh



Tuyết bay ngoài khung cửa,
Lệ sầu rơi trong lòng,
Giờ nghe tê tái lạnh,
Bao hương lửa mặn nồng!

Ánh đèn đường nhoà nhạt,
Ai đi trong bão bùng?
Gợi cho ta nhung nhớ,
Thăm thẳm đến vô cùng!

Vài chú chim trú tuyết,
Ẩn mình dưới tàng cây,
Kỷ niệm buồn da diết,
Trong ngày mưa gió bay.

Tuyết vẫn rơi nhiều lắm,
Buồn vừa vơi lại đầy.
Ôi! Cả đời lưu lạc.
Làm sao không đắng cay?
Hoàng Yến

 

Khúc tình xa

Bia đá còn biết đau
Sỏi đá cần có nhau
Chiều nghe Khánh Ly hát
Diễm Xưa rớt giọt sầu!

Em gửi tình ngang trái
Vạn cánh hoa rực hồng
Ơi đồng hoang cỏ dại
Tình thật đẹp mênh mông!

Em bờ Bắc buốt giá
Ta phương Nam nóng đời
Con chim buồn xứ lạ
Hướng nào không xa xôi!

Mắt nhìn nhau tha thiết
Bước không chung lối đường
Mai sang sông đò lạ
Em hỏi ta buồn không!?

Em nhìn kìa sỏi đá
Lăn lóc cạnh kề nhau
Em nhìn kìa hoa lá
Hồng-xanh sắc ngọt ngào.!

Ta nhìn hoa nở đẹp
Chút buồn buổi chiều thu
Đò sang sông là hết
Em đi trời âm u

Những bài thơ viết tiếp
Lời không còn ý vui
Tình duyên là căn nghiệp
Sóng vỗ tiễn trêu đời…
thylanthảo

 

Những vần thơ cho Lê Thị Công Nhân

(Cuộc gặp gỡ khó quên giữa lòng Hà Nội)
Lê dân vẫn sống trong vòng tai vạ
Thị phố đông người cúi mặt làm ngơ
Công mẹ cha nuôi một đời khổ cực
Nhân tố nào xui khiến Chị dấn thân?
Tôi gặp chị ngày đầu xuân Hà Nội
Dáng liễu mềm giọng nói khẽ êm nhung
Mắt đen buồn vời vợi cõi mông lung
Khi nhắc đến người dân cùng khốn khổ
Người trí thức không cam làm chó nhỏ
Ngục tù nào ngăn nổi bước chân đi
Lấy quyền người soi rọi cõi âm ti
Dù thân Chị rơi vào tay ngạ quỷ
Trên chuyến bay tôi trở về nước Mỹ
Lời Chị còn vang đọng mãi bên tai
"Là trí thức không sống hèn sống nhục
Cơm áo bây giờ sao đổi được tương lai"!
Nguyễn Hà Tịnh - Nhóm Thiện Chí Oregon.


Lê Thị Công Nhân

Đêm Thanh Hóa tù co lạnh lẽo
Nhớ quê nhà quạnh quẽ mẹ cha
Anh em tám bốn lạc loài
Nước non nghiệt ngã miệt mài đấu tranh
Thân cô nhỏ nhưng tấm lòng biển cả
Thịt da mềm nhưng sắt thép mềm hơn
Một lòng vì nước vì non
Không màn tra tấn không sờn trại giam
Lũ côn đồ hung tàn quái ác
Chỉ mong chờ xé xác cô ra
Đòn thù gió táp mưa sa
Vùi hoa dập liễu cành tơ cũng tàn
"Đừng mong tôi đầu hàng bọn kiếp
Cũng đừng hòng thỏa hiệp ở tôi
Tự do từ thuở nằm nôi
Nhân quyền Thượng Đế cho người mới sinh"
Cớ sao chúng sự sinh sinh sự
Tra giết người quỷ dữ còn kinh
Toàn dân khốn khổ điêu linh
Oan khiên dậy đất, oan linh ngập trời
Mắt cô sáng hơn sáng ngời ánh thép
Mặt cô tròn đẹp hơn cả vầng trăng
Công dung ngôn hạnh vẹn mười
Luật sư tài đức hộ người oan khiên
Thân bé nhỏ nhưng uy nghiêm đĩnh đạc
Bóng bao trùm ngoài Bắc trong Nam
Vành móng ngựa đứng hiên ngang
Quan tòa vỡ mật công an cúi đầu
Tiếng cô nói vang rền bốn cõi
Như sóng thần bão nổi thất kinh
Ba Đình lăng cũng rung rinh
Cộng quân tán đỡm thần linh giật mình
Ngồi trong tù quang linh sáng chói
Thần lực cô đạp nát lâu đài
Bóng cô sừng sững nguy nga
Bùi thị Xuân đó, đây là tái sinh
Nay thui thủi một mình bóng tối
Chốn lao tù bụng đói nằm co
Nỗi lòng khoắc khoải tơ vò
Lo cho mẹ yếu qua đò thăm con
Mỗi bước đi lệ tràn khóe mắt
Mắt già mờ bước thấp bước cao
Còng lưng mỏi gối non cao
Thăm con trại cấm tù lao đói dài
"Mẹ đừng lo thứ hai nhiệm sở
Cũng đừng màng lạnh khổ đói no
Sống tự tại, chết tự do
Nhân quyền dân chủ chỉ lo dân lành"
Xương có lạnh tro tàn thiên cổ
Khí tiết còn lưu ở sử xanh
Nhớ rằng Lê Thị Công Nhân
Anh hùng nước Việt lưu danh muôn đời
Mạc Chiến


Thơ cho Lê Thị Công Nhân

Trong giá buốt mùa Đông chiều viễn xứ
Nghe giọng nói em dõng dạc băng tần
Tôi khâm phục em, Lê Thị Công Nhân
Người con gái của dòng dân Trưng, Triệu
Người đã dám đơn thân lời hiệu triệu
Một mình xưng tên thách thức bạo quyền
(Lũ cường đồ của Các Mác, Stalin)
Không chùn chân trước xích xiềng, lao lý
Em tranh đấu cho Tự Do, Nhân Vị
Quyết dẹp đi ách thống trị bạo tàn
Cho dân mình sớm thoát cảnh lầm than
Mà vũ khí là đôi bàn tay trắng
Em nói đúng, nhất định mình phải thắng
Nếu đồng tâm cương quyết chẳng rụt rè
Nếu dân mình thôi sợ hãi, e dè
Chắc sẽ dẹp được búa đe Cộng Sản
Anh trôi giạt trên bước đường tị nạn
Bị lũ vô lương dán nhãn Việt kiều
Thật chán chường, trơ trẽn biết bao nhiêu
Ngược lại với hết những điều rao trước
Màn ảnh nhỏ đang chiếu ngày mất nước
Ngày ba mươi uất ức tháng Tư đen
Bao nhiêu người chờ chực, lấn, van, chen
Buông vũ khí làm tên hèn tháo chạy
Rồi cả nước đã rơi vào cạm bẫy
Bao nhiêu năm tù đổi lấy được gì
Bao nhiêu người cố dắt díu nhau đi
Chỉ mong thoát bàn tay loài quỷ đỏ
Em dạo đó vẫn còn đang tuổi nhỏ
Đã trưởng thành bên cờ đỏ sao vàng
Nhưng may thay phân định được rõ ràng
Nên em chọn đứng vào hàng chính đạo
Lòng cương quyết phải trừ gian, diệt bạo
Tâm thư em gây nhốn nháo âu lo
Cho bầy cộng nô hiểm ác côn đồ
Em chấp nhận bước vào lò lửa hận
Hôm nay đây, lúc năm cùng tháng tận
Anh ân cần đôi chữ dặn dò nhau
Dân tộc mình đã chịu lắm thương đau
Phải chung sức để đương đầu bão tố
Em đã tưới bao hoa lòng nở rộ
Khắp năm châu hớn hở đáp lời em
Lê Thị Công Nhân, tên gọi êm đềm
Trên biểu ngữ đính kèm tên Cha Lý
Bài thơ ngắn anh ghi từ đất Mỹ
Hy vọng làm tăng ý chí đấu tranh
Mong lòng dân quốc nội phát lên nhanh
Để đất nước được thành như ý nguyện
Lòng hải ngoại dõi theo từng biến chuyển
Đòn gian ngoa cộng sản: Chuyện thường thôi
Những mánh mung ai cũng biết cả rồi
Màn kịch dở đã đến hồi chung cuộc
Hỡi những ai còn nghĩ về tổ quốc
Hãy chung lời cáo buộc lũ cộng nô
Phải dừng tay tàn ác, trả tự do
Và hạnh phúc ấm no cho tất cả
Người hải ngoại xin đừng nên nhẹ dạ
Cộng sản làm và nói chả đi đôi
Mấy mươi năm nhìn thấy đủ quá rồi
Chớ dại dột ham mồi mà mắc bẫy!
Chiêu Lê

 

Ta hỏi đảng

(Tặng Lê Thị Công Nhân)
Ta hỏi Đảng cớ sao Đảng tàn bạo
Hành hạ người đấu tranh khổ ải Dân Oan?
Đảng có xem một bức thư máu đỏ bốn trang
Của một phụ nữ thề chặt mình làm ba khúc
Để mừng Đại Hội Đảng, để dâng lên Bác?
Đảng có thấy những cụ già thân gầy tóc bạc
Xỉu giữa vườn hoa vì đói rét chăng?
Đảng có biết côn đồ của Đảng hung hăng
Đấm thoi những người đấu tranh trào máu?
Đảng không biết Dân Oan vì sao họ tranh đấu?
Chẳng lẽ Đảng là một lũ người nhốn nháo bất lương,
Những Mácxít Hítle chính cống?
Trước tội ác Đảng không hề xúc động
Vẫn trơ trơ như những thứ vô tri?
Tự lương tâm Đảng hãy nói thật đi:
Đảng vì dân hay Đảng vì nhà?
Đảng vinh quang hay Đảng của lũ gian tà?
Chống tham nhũng cớ sao Đảng còn đi ăn cướp?
Nói cách mạng sao Đảng lại gây thêm tội ác?
Rồi chối băng băng bằng những lời lẽ nước sơn
Nói bô bô chẳng chút ngượng mồm
"Việt Nam không có tù chính trị"!
Phải biết xấu, thôi chơi trò "đánh đĩ"
Để năm Châu khỏi phải khinh, cười...
Lê Thị Công Nhân, người con gái tuyệt vời!
Em là con cháu của Bà Trưng, Bà Triệu!
Trước cường bạo em chỉ binh người yếu.
Thấy bất công em chỉ nghĩ đến dân.
Vì tự do em dám xả thân,
Vì quyền sống em hiến mình cho dân tộc!
Tổ Quốc chào em - người con gan góc
Đã vì mẹ Việt Nam, vì những mai sau.
Trước xiềng gông em vẫn ngẩng cao đầu
Bất khuất trước những âm mưu của Đảng.
Em khiêm tốn tôi vẫn gọi em là cách mạng
Em trong trong tù vẫn sáng chói một niềm tin.
Giặc cướp bủa vây nhưng triệu triệu trái tim
Sẽ chào đón em ở một ngày chiến thắng.
Tình dân tộc, nghĩa quê hương sâu nặng
Những tấm lòng trân trọng gởi đến em:
Lê Thị Công Nhân! Chiến thắng! Muôn năm!
Bảo Thắng


Ngàn dặm xa qua mấy đại dương

Chị gọi em Lê Thị Công Nhân
Cảm thương em chỉ biết nói thầm
Chị lưu vong em giam ngục tối
Em chào đời sau bảy mươi lăm
Em tuyệt thực đối đầu tội ác
Em kiệt sức ngất xỉu một mình
Em là người trước vô tri giác
Em sống sót nguyện với lòng tin
Xe chở em chạy suốt trung châu
Hướng Tây Nam biên giới Việt Lào
Hỏa Lò áp giải về Thanh Hóa
Bụi đường Hà Nội khuất đằng sau
Tù tắm ngoài trời bên giếng nước
Giếng nước sâu như nỗi bất công
Trận rét ba mươi ngày chưa dứt
Giường xi măng gió độc núi rừng
Trăn trở mãi nhiều đêm không ngủ
Nhớ Minh Tâm em gái diễm kiều
Mẹ ru con vòng tay ấp ủ
Anh Đài chị Thủy bạn thân yêu
Ngàn dặm xa qua mấy đại dương
Nuôi giùm em ý chí can trường
Thả giùm em chim lồng cá chậu
Nói lên lời thân phận quê hương
Genève chiều đông nhớ em
Chị đốt giùm bếp lửa đoàn viên
Chị sưởi giùm tâm hồn trong trắng
Cho đầm lầy thơm ngát hương sen
Đôi khi mơ thấy con chim nhỏ
Hót cho em nơi chốn lưu đày
Cho bạn tù dân oan khốn khổ
Hoàng hôn tới ghé đậu trên vai
Vầng trăng trải lụa hồ Léman
Phải chăng em gương mặt thiên thần
Thoáng hiện với nụ cười nhân ái
Đóa hồng đời em như Thiên Ân.
Nguyên Hoàng Bảo Việt (viết thay lời Ngọc Anh)

 


Tìm đâu trong cõi sầu vô hạn

Bóng đã xế chiều, chắc quá trưa
Xa xa vang vọng tiếng chuông chùa
Mây bay thâm thấp qua đầu núi
Và nắng mỏng manh gió đổi mùa
Tìm đâu trong cõi sầu vô hạn
Ta với em chung kiếp sống thừa
Ngọn cây lá úa vàng hiu hắt
Đông đã về theo những gió mưa
Tuổi nào còn đếm mùa nhung nhớ
Ta đếm lòng ta với gió mưa
Em tóc vàng hanh mùa hạ cũ
Nắng đã thay màu buổi tiễn đưa
Ngọc Bích

 


Một chút dư hương

Nắng ngủ cành hoa buổi xế trưa
Hương sen thoang thoảng mái hiên chùa
Sương chiều lơ lửng ven triền núi
Hồi chuông tịnh giác chuyển sang mùa.
Đời sống dần trôi qua hữu hạn
Bỗng dưng muốn giữ chút hương thừa
Nhạt phai dĩ vãng sầu ngây ngất
Chỉ còn kỷ niệm đi trong mưa.
Ngọn gió về đâu mang tiếc nhớ
Sông thương, biển mộng buồn giăng mưa
Mái tóc dài bay hè phố cũ
Tình đã xa rồi phút đón đưa.
Minh Giang (Họa thơ Ngọc Bích)

Tiếng dục con tim

(Xin được chia sẻ với ngày về của anh thư Lê Thị Công Nhân)

Người trở về từ ngục tù tăm tối.
Tỏa rực ngời như nắng mới trổ thêm bông.
Là ánh dương là rạng rỡ đóa hồng.
Là chí khí hồn núi sông tộc Việt.

Chốn lao tù người giữ nguyên khí tiết.
Cõi đọa đày người mài miệt đấu tranh.
Gióng tiếng chuông như nhạc khúc quân hành.
Chẳng ngần ngại.
Tuổi xanh cho Tổ quốc.

Người trở về dục triệu người bừng giấc.
Giấc ngủ vùi khi đất nước điêu linh.
Người nhắc đời.
Suy gẫm chữ nhục vinh.
Chín mươi triệu ai tình riêng cúi mặt?!.

Thân nhỏ bé nhưng con tim ngời son sắc.
Trước bạo quyền nét mặt hiên ngang.
Thà hy sinh chứ chẳng chịu đầu hàng.
Bước tù tội gian nan chấp nhận.

Liễu yếu đào tơ người xông ra chiến trận.
Mang nỗi niềm uất hận mất Giang sơn.
Hỡi muôn dân sao cúi mặt nuốt hờn.
Khi giặc Bắc từng cơn xua quân chiếm.

Đường người đi bao gian nan nguy hiểm.
Ngàn đời sau son điểm sử xanh ghi.
Là con cháu Triệu Trưng.
Người gát lại tuổi xuân thì.
Vui sao vẹn trong khi dân nô lệ.

Người trở về.
Gieo niềm tin bốn bể.
Giương cao cờ.
Vì Quốc thể đứng lên.
Đường ta đi dẫu chớp bể thác ghềnh.
Dẫu có phải xác thân đền nợ Nước.

Cảm ơn anh thư.
Bước oai hùng đi trước.
Nguyên Thạch

 

 

Cùng em, tôi nói công bình!

(Bài thơ riêng tặng người Anh Thư l/s Lê Thị Công Nhân)
Lặng im...!

Suy ngẫm...!
Trước mắt tôi vẫn là cô gái ấy
Như tất cả mọi người em gái nhỏ
Mỏng mềm như cành liễu
Trẻ trung nơi tuổi đời
Trong đôi mắt cô rạng ngời
Nét hồn nhiên, giản dị
Nhưng giữa ánh dịu êm
Là những tia lửa nhỏ
.....
Từ tia lửa nhỏ làm bật ra
Ngọn lửa uất hờn
Táp vào mặt lũ bạo quyền
Đang truy hô, ngồi đối diện
Đang ra tay kết tội
Vẫn lạnh lùng tâm can
Để lương tri đi về chiều đối nghịch
Đố kị
Mưu mô
Gian tham

Lười biếng
Vẫn cái thói học đòi:
Câu chủ nghĩa, mà trò hề chủ nghĩa
Vì tự do, mà bắt nhốt tự do
Vì an dân, nhưng cưỡng hiếp dân lành
Vì bác ái, nhưng lòng đầy lang sói
Vì nhân quyền, nhưng bẻ trái luật công dân
Không thèm động trí não suy xét đúng, sai
Không quan tâm đâu điều thiện, ác
Không ngước nhìn đủ xa mươi dặm đường dân tộc
Không biết tự kiềm mình với bản ngã xấu xa
Chỉ biết huênh hoang với vinh quang giả tưởng
Chỉ lo bám giữ chút quyền hành và chút lợi bả danh
Chỉ lo gói khăn mình và hưởng thụ phì thân
Mặc điêu tàn xứ sở...
Biết mai ngày về đâu?
Nếu bạn biết đúng-sai = kẻ sai đường lối (?)
Nếu bạn biết "trước đi đã sai" = kẻ đã từng chống đối (??)
Nếu bạn biết "đang đi sai" = kẻ đang phá hoại (???)
Nếu bạn biết "sẽ còn đi sai" = kẻ có mầm mống chống phá (????)
Tất cả đều đáng tội tù (!)
Nói "sai" = tội tù (!!)
Viết "sai" = tội tù (!!!)
Nghĩ "sai" = tội tù (!!!!)
Cánh cửa Nhà Tù luôn mở rộng, nếu gọi, đòi TỰ DO (?!)
Đâu là CÔNG LÝ
???
......
Nhưng chúng ta đều biết: Tự Do không ai cho không *
Mà chúng ta phải tranh đấu mới có được, khi mà
Nhân phẩm bị giày xéo thì con người phải đứng dậy...!
Từ nỗi khốn cùng của dân tộc Việt Nam hôm nay
Có nhiều người vùng dậy
Nhiều anh hùng xuất hiện
Trong đó có em
Cô gái ấy, Thiên Thần!
Em làm tôi rúng động!
Em bắt tôi nghiêng mình!
Em cho tôi rơi lệ
Dòng tủi hờn
Điêu linh

Cùng em,
Tôi ước mơ, nở trên quê hương mình
Nhành hoa Nhân Ái
Trên Cây Đời
TỰ DO
DÂN CHỦ

Cùng em,
Tôi nói CÔNG BÌNH
Tôi
Chúng tôi
Những người Cha
Những người Mẹ
Những người Anh
Những người Chị
Có các em thơ

Có cả các cụ già
Nơi tận cùng Lương Tâm còn cắn rứt
Trái Tim còn buốt nhức
Tâm Hồn còn biết rung

Lòng Liêm Sỉ còn biết hổ thẹn...
Xin gởi tới EM và những NGƯỜI TRANH ĐẤU
Những Lời Cùng Sẻ Chia:
Người ta có thể giết chết một con người
hay ngàn vạn con người
hay triệu triệu con người
Nhưng không thể bóp méo hay hủy diệt những gì đã là
Tư Tưởng

Ý Tưởng
của
Công Chính
Công Bình
nơi những con người này
Những con người đã được soi rọi bởi ánh sáng của Thượng Đế.
Chúng ta cùng đồng ý:
Trí Thức cao nhất của con người là Ý Thức về Dân Tộc
chứ không phải kiến thức học hỏi cao rộng nào đó.
Tình Yêu đẹp nhất của con người chính là Tình Yêu Thương Đồng Bào và Đồng Loại
chứ không phải là tình yêu đôi lứa.
Nỗi Đau lớn nhất là Nỗi Đau Mất Nước
chứ không phải nỗi đau mất tiền bạc
hay mọi giá trị vật chất nào khác.
Sự Đánh Mất vĩnh viễn là tự đánh mất Linh-Hồn mình
chứ không phải sự mất đi của thân xác.
Điều làm Kính Nể nhất là Tình Thương Yêu của Thượng Đế với Loài Người
cùng mọi Tạo Vật dưới thế gian này
còn
Điều làm Sợ Hãi nhất
cùng
là sự Nổi Giận của Thượng Đế
cũng với chính Con Người đầy những Tội Lỗi mà không biết đường Hối Cải.
*Martin Luther King
Paris 23h00 - 03/12/2007
Việt Hoài Phương
ThyThy_Hoàng Thy Mai Thảo

 

 

Ân nghĩa như bông

Gió phai lời ân nghĩa
Lịch rơi rớt tháng ngày
Vết đời hư thấm thía
Đất đá buồn đắng cay…
Phận làm binh làm chốt
Thí mạng cùi qua sông
Cấp chỉ huy đi hết
Nằng nặng đắng đau lòng…
Ai công hầu khanh tướng
Ta cam lòng phận ta
Tháng tư cờ thay hướng
Nhìn người đi xót xa…
Nếu quân vương nhìn thấy
Thuộc cấp của ngày xưa
Giữa rừng thiêng ốm đói
Đầu đội nắng đội mưa.!
Nếu quân vương nghe thấy
Tiếng vọng từ xà lim
Tiếng xích xiềng còng sắt
Tiếng tra tấn từng đêm…
Bước trên đường nắng ấm
Túi đầy vàng, đô la
Tội gì phải nhìn thấy
Thêm bận lòng xót xa…
Đêm trong tù thổn thức
Ân nghĩa nhẹ như bông
Ai từng quên sinh mạng
Ai từng đổ máu hồng!!
Tháng tư tuần tự đến
Vết khắc dễ gì quên
Tuổi chất chồng thấy mệt
Ân nghĩa khó đáp đền.
thylanthảo

 

 

Chút nhớ tình quê

Con cá trê vàng nướng
Dầm nước mắm gừng cay
Canh bầu nấu tôm bạc
Xa quê vẫn nhớ hoài…

Đôi bàn tay của mẹ
Khéo léo từng bữa cơm
Chăm sóc đàn con trẻ
Cay mắt khói chiều hôm….

Ngày con theo lộ 7
Xuôi Nam giữa đạn thù
Mây tháng tư oan trái
Che đất trời âm u…

Con về ôm lấy mẹ
Thoát chết như trong mơ
Mẹ xoa đầu thằng bé
Mừng gặp con bất ngờ…

Canh bầu nấu tôm bạc
Cá trê nướng thật vàng
Mẹ bới cơm đầy chén
Lòng chưa hết bàng hoàng…!

Bây giờ con xa mẹ
Ray rứt nỗi ly hương
Nhớ cá trê vàng nướng
Bàn tay mẹ thân thương…

Mẹ trong cõi vĩnh hằng
Có hiểu được lòng con
Thiếu bàn tay của mẹ
Đủ đầy vẫn héo hon…
thylanthảo

 

 

Trăng vẫn hoài mơ

Đêm ủ mờ sương ảo
Trăng lung linh diễm tình
Sắc hồng xưa lụa áo
Em lúc nào cũng xinh…
Nhớ hoài đêm từ giã
Trăng treo trời Sóc Trăng
Chút gió buồn khe khẻ
Im nghe tình lặng trang…
Đôi môi hồng tha thiết
Vị ngọt của tình yêu
Ôi hương thơm bất diệt
Vết khắc đậm mỹ miều.
Trăng lên, nhè nhẹ gió
Chút mát đêm xứ người
Tình yêu xưa còn đó
Ta nghe ngọt bờ môi
Áo lụa hồng tha thướt
Có thật mất rồi chăng
Trăng muôn đời diễm tuyệt
Hình như gió thở than!
Giấc nào mơ tới lớp
Đường Cường Để còn không?
Ôi tháng tư nhơ nhớp
Đêm cuồng lọan muổi mòng

Em theo đời trả giá
Ta buồn bã xuôi tay
Trăng lung linh thư thả
Rọi sáng cõi trần ai…
thylanthảo

 

 

Đôi mắt trời đêm

Đêm yên trời không gió
Lấp lánh mấy vì sao
Nghe rất gần hơi thở
Môi em nụ ngọt ngào...

Đôi mi cong khẻ chớp
Mắt ướt đọng giọt buồn
Bèo mây rồi tan hợp
Đêm giã từ đầy sương...

Mai đường xa đất lạ
Đá long chong gập ghềnh
Cuộc đời luôn trả giá
Bốn phương trời mong mênh!

Đêm rồi cũng phải tàn
Một bước đời sang trang
Nếu còn duyên em giữ
Dẫu mưa gió phủ phàng...

Trong nụ ngọt tình em
Vẫn thấy lòng đắng chát
Vết khắc đậm trong tim
Sao vẫn nhiều mất mát...!

Ngọt ngào câu giã biệt
Ta nhớ hoài mắt em
Màu nâu ôi tha thiết
Nụ hôn dài theo đêm

Vậy mà trăng gió thoảng
Bước đời riêng cô đơn...
thylanthảo

 

 

Nên tình chia xa

Môi hồng em ngọt
Mắt ướt huyền sương
Em ngồi trong lớp
Nắng đẹp sân trường

Áo tà lụa trắng
Mi dài thật cong
Gió chiều yên lặng
Bóng ngã song song...

Con đường Cường Để
Tan trường khói xe
Vòng tay ôm chặc
Nón lá nghiêng che

Ai đi đường ngược
Níu lại thời gian
Ngày xưa lả lướt
Tiếng buồn thở than

Mùa thu lá úa
Đông lạnh tuổi đầy
Tình xưa bỗng nhớ
Bước đời hôm nay

Mắt xưa tha thiết
Tình xưa đậm đà
Ai không thành thật
Nên tình chia xa...!
thylanthảo