NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Phiếm Luận

 

Nhất Nông nhị Nguyễn Phu Nhân đi xem bói đầu năm

 

Phong Trần Quán


Đầu năm con cọp, ba mệnh phụ nhân của triều đình “Nhất Nông Nhị Nguyễn” rủ nhau đi coi bói. Để che mắt thế gian, ba vị bèn cải trang thành ba thương lái, trông chả khác gì “ba bà đội gạo lên chùa”.
Lão thầy bói được các phu nhân chiếu cố, khác hẳn với các thầy bói theo quy ước, nghĩa là không mù, nguyên là một giáo sư Pháp ngữ trường Bưởi, bị nhà nước cho “phục viên” rất sớm vì cái gốc tiểu tư sản, nên phải lấy nghề thầy bói làm mưu hồ khẩu. Không biết có phải nhờ thánh cho ăn lộc không mà ông bói đâu trúng đó nên rất nổi tiếng trong giới quan quyền đỏ. Chính ông đã tiên đoán ông Nguyễn Minh Triết lên ngôi “Quốc Trưởng” và đã được quốc trưởng thưởng công cho một biệt thự khang trang ở Hà Nội.
Đây là lần đầu tiên các phu nhân (đều là đệ nhất phu nhân) đến cầu kiến vị Quỷ Cốc Tử này. Đùn nhau mãi, phu nhân “đảng trưởng” đành xung phong xin “tư vấn” trước.
Quỷ Cốc Tử lật qua lật lại bàn tay của Nông phu nhân vài lượt rồi cười mỉm:
- Bàn tay này là bàn tay vượng phu ích tử, ngoài việc đếm tiền, mà tiền ngoại đấy, thì không phải làm gì cả.
Nông phu nhân sửng sốt:
- Thầy tài quá! Thế thưa thầy, em còn được đếm tiền bao nhiêu năm nữa?
- Thế chồng bà làm nghề gì nhỉ?
- Thưa thầy chồng em làm… à… làm nghề… nghề xuất khẩu nước ạ.
- Xuất khẩu nước gì mà giàu có dữ vậy?
- Thưa nước sông, nước suối và cả với nước biển đấy ạ. Thưa thầy năm nay vận hạn của chồng em ra sao ạ.
- Bán nước nên giàu là phải. Còn vận hạn của phu quân thì còn tùy mệnh trời. Nếu sao Bắc Kinh không chuyển hướng thì sự nghiệp của phu quân nhiều lắm cũng chỉ được một vài năm.
- Thưa thầy sao Bắc Kinh là sao gì mà em chưa nghe ai nói bao giờ vậy, có cúng giải sao được không?
- Sao này là sao vận mạng của các bậc quyền quý thời đại. Muốn giải sao này thì phải sang Bắc Kinh thỉnh thầy Tàu mới giải được.
- Thế thì em không lo vì nhà em có nhiều thầy Tầu ở Bắc Kinh lắm.
Nông phu nhân trong lòng thơ thới, lui ra nhường chỗ cho phu nhân “quốc trưởng”. Nhà tiên tri ngắm nghía phu nhân một chập rồi cất tiếng:
- Bà có tướng đệ nhất phu nhân nhưng phải cái nước da thạch bì phá tướng nên phu quân bị mấy người đồng chí ăn chặn, chức tước lớn nhưng chỉ có tiếng mà không có miếng, may nhờ quý tử khéo chạy vạy nên mới không thua kém ai.
Nguyễn phu nhân nghiến răng:
- Thầy có mắt như thần. Chồng em bị người ta cậy thần cậy thế các vị lão thành cách mạng chèn ép ghê lắm. Em mà không sinh được quý tử thì làm sao mở mày mở mặt với người ta được.
- Thế chồng chị làm gì?
- Thưa nhà em coi về… lễ lạc ạ.
- Ông ấy ở đền phủ nào vậy?
- Dạ, dạ… đền quốc doanh ạ.
- Đền phủ quốc doanh thì nhiều bổng lộc lắm.
- Thầy bấm quẻ xem năm nay nhà em thời vận ra sao?
- Nếu chịu khó thờ cúng người chết lẫn người sống thì vẫn có lộc. Ra ngoài ăn nói cẩn thận, đừng phát ngôn vớ vẩn thì có thể yên vị.
Phu nhân quốc trưởng liếc xéo hai phu nhân đồng viện rồi nhích sang một bên, nhường chỗ cho phu nhân “thủ trưởng”.
Quỷ Cốc Tử soi ngắm từng đường chỉ tay của phu nhân như người ta coi bản đồ rồi phán rằng:
- Phu nhân có tướng xuất ngoại đấy.
Phu nhân thủ trưởng cười mím chi:
- Bẩm thầy năm nào em cũng xuất ngoại dăm bẩy lượt đấy.
- Ý tôi nói là phu nhân sẽ sống lâu dài ở nước ngoài kia. Thế phu nhân có bà con ở nước ngoài không?
Hai vị phu nhân kia nghe vậy thì xuất khẩu đồng từ:
- Chị ấy có tới hai người mang quốc tịch Mỹ đấy ạ.
- Tuyệt vời! Thế đức phu quân làm gì?
- Nhà em làm nghề kinh doanh chính trị ạ.
- Kinh doanh chính trị là kinh doanh gì vậy phu nhân?
- Dạ, nhà em thầu đủ thứ, đất đai, quặng mỏ, xây dựng nhà máy… nhập cảng từ cái phôn tay tới tàu ngầm, máy bay có thể còn cả bom nguyên tử nữa kia đấy; còn xuất khẩu thì không từ thứ nào, từ dân lao động, ô-shin chân dài, tới nguyên liệu thô đủ loại kể cả bô-xít.
- Khách hàng là nước nào vậy?
- Thưa đủ mọi nước, Mỹ cũng có, Nga cũng có mà đa phần là người Hoa ạ.
- Thế thì giàu có là phải. Nhưng năm nay sao bản mệnh của phu quân mờ lắm, có thể tắt bất cứ lúc nào nên phu quân phải coi chừng có kẻ ám hại.
Phu nhân thủ trưởng run lập cập:
- Xin thầy nói rõ hơn cho em hiểu.
- Phụ thân của phu quân là lão thành cách mạng mang họ gì?
Phu nhân xanh mặt ghé sát tai Quỷ Cốc Tử thì thào:
- Chẳng giấu gì thầy bố chồng em là lão tướng họ Lê đấy. Bố chồng em già lắm, tuổi thọ cũng sắp cạn rồi. Nếu chẳng may ổng qua đời thì chúng em phải làm sao đây?
- Quy Mã! Quy Mã!
Phu nhân cười hớn hở:
- Thế thì em phải bảo dâu rể làm giấy bảo lãnh gấp.
Quỷ Cốc Tử thở dài:
- Các vị nên khuyên ông nhà tu thân tích đức là vừa. Quan nhất thời dân vạn đại. Của cải ăn năm bẩy đời không cạn thì còn lo làm giàu thêm làm gì.
Ba vị phu nhân không thèm “phản biện” nhưng ra tới xe, phu nhân “quốc trưởng nói với hai phu nhân kia rằng:
- Cái lão thầy bói này nghèo kiết xác nên không biết được cái thú ngồi mát ăn bát vàng. Ai càng giàu chả muốn giàu thêm. Có cục cà-rá bẩy li rồi lại muốn cái mười li kia.
Cả hai phu nhân kia đồng thanh:
- Cái lão thầy bói nói nghe mà dễ ghét. Mình có đi tu đâu mà phải tu thân, còn tích đức ấy à! Chỉ có nhà nghèo không có của mới phải tích đức. Rõ rách việc.
Thế rồi cả ba vị cười thống khoái lên xe Mẹc về phủ.
Tháng Hai 20, 2010
Phong Trần Quán

 

 

 

Nói chuyện cũ mới cà kê dê ngỗng

Lê Hải Lăng

Không nhắc lại cái chuyện đời thì con cháu trong nhà trách sao làm thinh. Đành họp gia đình lại để làm một cuộc mổ xẻ tình hình. Sao lại thế này sao lại thế kia.
Đưá con trai đưa ý:
- Phải rồi con muốn biết để khỏi mánh mung ba xạo như Nguyễn Hữu Liêm.
Đưá con gái vỗ tay:
- Con cũng phải biết để khỏi mắc mưu đảng khốn nạn như cái băng mặt dày về dự hội nghị “bưng bô”.
Tôi tưởng là con cái qua đây lo học hành không chú tâm tới chuyện nước non trong ngoài. Không ngờ chúng nó rành sáu câu hơn cả tôi. Tôi hít một hơi ba con số 5 rồi kể chuyện chiến tranh đánh đấm. Chuyện rút quân, chuyện ngưng chiến theo cái kinh nghiệm sống và tìm hiểu của mình. Tôi nói chuyện bỏ miền Nam tự do dân chủ một phần là do quyền lợi đồng minh theo chiến lược mới. Khi giúp ta thì họ đặt thế cờ domino để chận đứng bành trướng chủ nghĩa cộng sản quốc tế. Khi phủi tay thì họ chơi chiêu Việt Nam hoá chiến tranh - người Việt tự định liệu lấy - Một phần bỏ cuộc là chính phủ gặp khó khăn trong vấn đề tìm nguồn vũ khí trám vào chỗ người bạn cường quốc số một quay lưng. Quân Lực Việt Nam Cọng Hoà khi bị cúp viện phải đối đầu với vũ khí cả một khối cộng sản chớ phải chơi.
Có một lần ông tướng một mắt người Do Thái qua thăm Việt Nam tuyên bố là: Muốn thắng cộng sản thì để cho cộng sản thắng trước. Đúng thiệt như vậy. Coi diễn tiến đã qua trong các nước Đông Âu thì lời nói này không phải là nói mà chơi cho có nói.
Tôi vừa nói vưà lấy muối đánh vảy cá lòng tong Bắc Hàn, để biết cái đời sống khốn nạn của dân chúng ở đó. Đứa con trai chen vào:
- Mỹ nhảy vô giúp sao lại bỏ ngang xương hở bố?
Uống một chút rượu ngâm tỏi cho ấm lòng, rồi tôi vô chuyện dài giòng.
- Không thể trách cứ Mỹ. Khi họ cần xử dụng những căn cứ hải quân, thì họ không quan tâm tới chuyện ông Tổng Thống Ferdinand Marcos chắm mút tiền viện trợ. Khi họ không cần nữa thì họ đưa tài liệu cho chính phủ mới Phi Luật Tân tìm biện pháp điều tra lấy lại cuả cải. Khi họ cần xử dụng kênh đào Panama thì ông Tổng Thống Manuel Norgeria buôn thuốc phiện không sao. Khi ông này trở chứng đòi lấy lại không cho thuê nữa, thì cái chuyện buôn lậu bị mang ra để lấy cớ bắt trói lên phi cơ quân sự C130 giải đi tù. Khi Mỹ giúp A Phú Hãn đánh Nga thì nước Hồi Giáo Saudi Arabia bỏ tiền tài trợ vũ khí, CIA lo phần huấn luyện. Khi Nga rút quân, Mỹ phủi tay thay vì viện trợ thiết lập chế độ dân chủ ở đó. Việc của các tay cường quốc đối với nhược tiểu như việc các người nhà giàu đầu phố đối xử với xóm lao động. Họ sẵn sàng bỏ tiền ra để thuê người dọn cái đống rác hôi thối giữa đường đi. Chứ không phải là thương gì cái xóm rách nát kia.
Quay lại chuyện nội bộ miền Nam. Ngoài Bắc đánh vào đã đành. Ông Cao Mên, ông Lào trung lập nhưng lại tiếp tay quỷ đỏ. Chính phủ phải đối đầu với những sinh hoạt xáo trộn chính trị. Dân chúng ta thán đường sá xe đò bị mìn bẩy hằng phút, hàng giờ. Những làng quê trách móc lính không đủ để bảo vệ họ. Cái ổ kiến "Mặt trận giải phóng” tung hoả mù phá phách. Những chiến thuật ma mảnh được bung ra do Bắc bộ phủ đạo diễn.
Bao nhiêu thứ hằm bà lằng. Bàn thờ xuống đường do Thích Trí Quang bày biện. Bãi trường, bãi khóa, bãi chợ do những cán bộ nằm vùng chỉ huy đám sinh viên nhẹ dạ... Những ông thầy tu đội lốt. Những ông cha sở buôn bán con chiên. Những ký giả đòi xách bị ăn mày, sau lưng là cán Vẹm nằm vùng cầm tay đẩy. Những tập san Đối Diện làm đất dụng võ cho cha Nguyễn Ngọc Lan chửi chế độ Dân Chủ. Những tờ tạp chí thân cộng chỉa mũi dùi công kích. Những đốm lửa báo Tia Sáng Ngô Công Đức múa may cùng bọn Thành phần thứ ba. Những bài ca đâm sau lưng chiến sĩ, sáng tác từ mái nhà lầu, rỉ rả ly cà phê nhìn bạn bè chết cho lý tưởng bảo vệ tự do. Những kẻ “nối vòng tay lớn” cho cộng sản Hơn ai hết khi ôm trọn ổ bánh mì, đảng biết cái đứa phản chính phủ miền Nam thì có ngày phản chúng, thì cái chuyện cho vé tàu suốt về lại rừng lượm lá vàng bay đếm tuổi già cũng đáng đời. Bây giờ ngồi nhìn những mùa thu đi đảng giàu sang sung sướng xe hơi nhà lầu mới hối hận những ngày ăn măng khô uống chung nước với bò trâu chiến khu Bời Lời, cục R, cục C… cục máu.
Đứa con gái lớn hỏi:
- Nghe bạn con nói rằng nhỏ không học lớn lên làm chủ tịch nước hả bố?
- Ấy à như vậy cả nước mình mới thê thảm con cà cuống sáu chục năm. Hồi bố đi học. Trường nào cũng có câu gối đầu: "Tiên học lễ hậu học văn." Trước hết là học lễ phép, biết tôn ti trật tự gia đình. Sau đó mới lo chuyện học hành để giúp cho bản thân mình và phạm trù xã hội. Chứ không phải đội khăn quàng đỏ lên đầu con nít rồi dạy cho nó vác búa liềm ra toà án nhân dân tố cha giết mẹ, tàn sát bà con làng xóm vô tội.
Chả phải như cái đảng láo lường bắt toàn dân học cái tư tưởng của tên mắc dịch lừa đảo khốn nạn. Làm chức “bác” mà hiếp dâm cháu. Rồi lại a tòng băng đảng công an dàn dựng tai nạn để phủi tay làm “cha già“ đứa bé trong bụng mẹ. Nội cái việc nhỏ mọn lo chưa xong mà khối đứa há mồm gọi là “cha già dân tộc” mới lạ.
Đứa con út xía vào:
- Đi học với không học khác nhau gì bố?
- Đứa giữ trâu với đứa có học khác nhau nhiều lắm. Ví dụ như người dân quê thất học quanh năm suốt tháng cày ruộng thì nhà nước nói hươu nói vượn họ không đủ chữ nghĩa để biết đúng sai. Còn cái đứa bằng cấp đầy mình mà đi cúi lòn chui đầu vào cái thùng mắm tôm thúi ngậy để hưởng mùi. Những kẻ như thế này không thể đội cho họ cái mũ trí thức. Người ăn học là phải đường đường chính chính đứng về phía đại đa số bị đàn áp để nói lên tiếng nói của họ. Những tên xu nịnh, liếm láp dân băng đảng đặt cho cái tên là “cò mồi”. Họ là những kẻ chạy theo đu giây theo phía cướp giật không thể gọi là người có học. Họ đáng để đời phỉ nhổ.
Đứa con gái gợi ý:
- Bố kể chuyện vắt chanh đi bố?
- Chuyện vắt chanh bỏ vỏ. Nghề này du nhập Nga Tàu lâu rồi. Thời Staline khối người bị đày đi Tây Bá Lợi Á. Thời Mao Xếng Xáng khi không dùng tay chân bộ hạ thì dán cho cái nhãn để có cớ thanh trừng nội bộ. Ở Việt Nam ai muốn thay đổi, xiá phần món ăn (bạc vàng, tài sản) của cái bộ chính trị, cái trung ương đều bị đảng gắn huy chương cho đi giữ quần chị em chẳng hạn như tướng Giáp, cho lên thiên đàng mà không được đọc phúng điếu như tướng Trần Độ. Kẻ rờ mu rùa kiếm chác chức phận như Nguyễn Hữu Thọ và băng đảng bưng biền miền Nam thì ra cái thớ gì chớ. Đảng cho một năm để sám hối cái tội ngu ngốc, trước khi hoá ra thây ma là còn may phước. Có đứa cao giò chạy trối chết ra ngoại quốc mới dám viết lách vạch trần mặt đảng thổ tả thì đã quá muộn. Cái đảng cộng sản là cái đảng bán trời không chứng. Nó xảo trá, lường gạt. Nó là con điếm già, làm đĩ ngoại bang từ trong hang ra. Ông sư, ông cha, ông nhà báo, ông trí thức nào chơi nó mà không bị lậu đã chứ. Cỡ đại khoa bảng như nhóm Lập Trường ở Huế vít giây cái Hội đồng Nhân Dân cứu quốc do bác sĩ Lê Khắc Quyến làm chủ tịch cũng ngất ngưởng con tàu đi. Nhà chống cộng đắc lực là Linh Mục Nguyễn Quang Lãm gọi tờ báo bò xít do Tôn Thất Hanh, Cao Huy Thuần, Lê Tuyên làm trụ cột là tờ: Lạp Xưởng cũng không phải là ngoa. Sau 75 có tên leo lên vườn nhà hái nhãn lồng mà nhìn về phía trường đường Lê Lợi rồi ca bài con chim sẽ ăn bánh vẽ, quê hương bi chừ không phải chùm nhãn ngọt mệ ơi! Có tên lăng xăng lưới xưới chạy ra nước ngoài ăn lại bơ sữa mà có thời kỳ được chính phủ cho đi du học về rồi làm nghề vừa dạy vưà viết sách báo ăn cháo đá bát.
Nghe cha con tôi giải bày chuyện sông nước. Bà vợ nhoẻn miệng cười tình nhảy vào:
- Trước 75 sao gọi Sàigòn là hòn ngọc viễn đông hở anh?
- Đúng vậy. Mấy nước như Thái Lan, Nam Hàn, Singapore chưa chắc đã vượt trội mình về phương diện kinh tế. Cỡ như Mã Lai tới thăm khu kỹ nghệ Biên Hoà chỉ có nước lé mắt chớ phải chơi. Mấy cái hãng dệt vải ở Bà Quẹo tụi Nam Dương tha hồ nhập cảng may ào quần xà rông. Mấy cái nhà máy xi măng Hà Tiên chú Xiêm tha hồ mua về mà xây hồ bán nguyệt cho hải tặc tập bơi. Những ai lên xứ Anh đào dừng chân nhìn xe LaDalat phom phom bên đồi thông tình tự. Trong thời chiến tranh, lính miền Bắc phá ban đêm thì ban ngày mình xây dựng. Người miền Nam tự hào lắm. Có bao giờ gái miền Tây ruộng đồng thẳng cánh như thế mà phải bỏ nhà cửa đi sắp hàng cho dân tộc láng giềng nhược tiểu tới lựa hàng trả giá đem về làm nô lệ. Nói chi đâu xa cỡ vừa tải đạn vừa viết sách như Dương Thu Hương còn nằm ngửa lên giữa đường Sàigòn lộng gió, dơ cao tay vỗ bành bạch “cái mặt“ đảng tuyên truyền láo lếu
- Tại sao Chủ tịch, Thủ tướng đi công cán nước ngoài lại bị người Việt biểu tình đuổi chạy cửa sau? Tại sao người Việt không thương người Việt như miệng Chủ tịch nói hả anh?
- Người cộng sản nói và làm không ăn nhập nhau tí ông cụ nào cả. Trong nước chúng sản xuất hàng triệu cái còng số 8. Chúng nuôi hằng hà sa số chuột công an chui rúc từ gầm giường cho tới cái khuy nút quần đàn bà để khám lục bắt bớ. Cái trò chụp mũ, khủng bố, thủ tiêu là nghề cuả đảng từ ngày con cáo chun trong động nhà thổ Pác Bó. Ngay cả một người con gái tay không, yếu đuối đứng lên nói tiếng nói thay cho tám mươi triệu người bị cùm trong cái nhà tù lớn. Chúng cũng lấy vàng bạc nhân dân đem qua Trung Quốc luyện thành cây kim đặc biệt chích cái hậu môn của Lê Thị Công Nhân để mười lăm tay đao phủ chia nhau liếm láp. Ngay cả những nhà văn thức thời như Trần Khải Thanh Thủy gióng lên tiếng chuông để đem lại bình minh cho Tổ quốc, Chúng lại ghép tội là chống phá. Kẻ mà chống phá quê hương là cái nhóm chóp bu điên loạn đi đêm với giặc ký nhượng đất đai lãnh hải mà bốn ngàn năm bao nhiêu xương máu giữ gìn. Cả một bộ chính trị hùng hậu. Một bầy chó săn trong tay giết cả một dân tộc từng giờ từng phút không ngừng tay. Cái đảng tai quái vô song. Trải thảm đỏ đón Hồ Cẩm Đào, đứa vuốt lông măng, đứa đánh bóng đế giày. Đứa nâng mũi thật cao để ngửi... Trong lúc lại sai bọn ưng khuyển đi tạt phân vào nhà người Việt Nam chính hiệu là Trần Khải Thanh Thủy. Cái khốn nạn là ở chỗ đó. Tiên sư chúng nó thương người Việt ở chỗ nào. Không biết tôn trọng giới trí thức yêu nòi giống. Đem lòng đi phục tùng cái bọn bành trướng, có nhiều lần xua quân “dạy bài học”. Chỉ có đứa nô lệ, chủ nó mới dám nói là dạy đứa nô lệ bài học.
- Anh ạ! Sau Đệ nhị thế chiến nhiều nước được trả độc lập không tốn viên đạn phải không?
- Đồng ý là thế lực cường quốc ảnh hưởng. Nhưng phải nói là do mình nữa. Họ Hồ không áp đặt chủ nghĩa cộng sản vô nước ta thì đâu có chuyện xẻ dọc núi Trường Sơn làm nghĩa điạ chôn thanh niên hai miền. Đời thuở nào ngày Tết linh thiêng cuả dân tộc mà nhắm mắt xã súng giết đồng bào đang làm lễ cúng tạ ông bà tổ tiên. Đời thuở nào mới ký hiệp định chưa ráo mực. Không còn một bóng dáng mắt xanh mũi lõ nào. Thế mà thay vì đối thoại hai bên lại mang bom đạn súng ống Nga Tàu và khối cộng sản cày nát miền Nam. Đời thuở nào người bỏ súng tan hàng lại bị trả thù tàn nhẫn cả họ và cả gia đình cuả họ. Chỉ có cộng sản Việt Nam vô cảm, không có nhân tính mới làm như thế. Nhìn xem Đông và Tây Đức thống nhất không nổ một tiếng súng thì biết người ta khôn ngoan biết hy sinh quyền lợi cho nhau đến mức nào.
- Anh ơi! Sao người Việt tỵ nạn chia ba xẻ bảy?
- Đó là cách nói cuả một số người bi quan. Cái Nghị Quyết 36 càng lòi đầu ra chỗ nào thì bị đánh cho nát bét. Tập thể tỵ nạn làm sao bó tay nhìn Viet weekly đánh bóng lũ “cáo”. Loại Vẹm cắc ké này chưa bị dụ ra bưng như Nguyễn Văn Hảo, chưa bị tẩy não như Đoàn Văn Toại. Chưa bị sấy trụi lông như bà Ngô Bá Thành. Chưa bị nhổ tóc non như Sư Cô Huỳnh Liên nên chưa biết mùi đảng thế nào. Chưa hưởng cái lạnh tàn canh trong xà lim. Chưa được đứng nhìn cha mẹ bị đấu tố giữa thanh thiên bạch nhật. Chưa biết nằm ngắc ngoải ở vườn hoa Mai xuân Thưởng để đòi cái nhà miếng đất bị cướp cạn. Chưa bị thủ tiêu để khỏi lộ bí mật khi thi hành cái 36 phố phường. Không học hỏi kinh nghiệm người đi trước mà dửng dưng điềm chỉ nối giáo cho giặc đánh phá cộng đồng sớm muộn cũng rước hoạ vào thân.
Nãy giờ tôi nói chuyện lai rai với gia đình. Bây giờ tôi nói với cái tôi.
Người miền Nam khi bị cướp trắng tay giữa ban ngày. Thay vì chỉ ngón tay vào bộ mặt quỷ cái đảng tráo trở ma mảnh. Thì lại đổ tội vạ lên đầu chính quyền và quân đội. Không ai tự nhìn vào cá nhân mình mà tự lãnh trách nhiệm.
Cả miền Nam điêu đứng, tán bại không phải một ngày một giờ. Tính tới nay ba mươi bốn năm rồi. Vẫn khốn khổ vẫn lầm than. Vẫn làm kiếp tôi mọi cho tập đoàn khủng bố đứng đầu sổ thế giới. Nếu ai chiụ khó làm một vòng từ cầu Bến Hải tới mũi Cà Mâu, rồi làm một con số cán bộ đảng viên và thân nhân cuả họ đã chiếm ngụ bao nhiêu biệt thự, hiệu buôn, chợ búa, đất đai. Điều đó chứng minh rõ ràng cái lũ đề cao vô sản khi nó không có cái cục... để ăn, cái con... để bú. Khi nó cướp được rồi chính chúng là phù thủy biến dạng thành đại tư bản đỏ. Ba mươi bốn năm đảng ác ôn côn đồ đã làm gì cho đất nước. Đứa con nít phơi trần đứng xin ăn trên chợ Đồng Đăng cũng biết, nói chi tới đứa con gái Hà Tiên mò qua biên giới đi làm đĩ. Con đường của người tỵ nạn là góp tay làm sống dậy niềm tin trong nước. Cùng nhau đứng lên giành lại đóa hoa rừng Bản Giốc. Giành lại giọt nước Hoàng Sa. Thổi bụi đỏ Tây Nguyên về Hoa Lục.
Khi mà cả thế giới còn lại vỏn vẹn bốn con ma vú nối dài Các Mác Lê Nin nhập cảng. Thì bộ chính chị chính em của bốn con vật bò sát này áp đặt cái quái thai chủ nghĩa xã hội lên đầu cổ dân chúng để tồn tại. Độc tài đảng trị sẽ tự trói cổ mà chết. Ngày đó không xa.
Lê Hải Lăng

 

 

 

 

 

 

 




 

 

 


Nhap chuot vao day de xem cac bai truocNhững Bài Trong Các Số Báo Trước