Chuyện đó...Chuyện đây!

 

Người Đàn Ông Cao Nhất Thế Giới

 

 

Cuộc sống của người đàn ông cao nhất thế giới Leonid Stadnik, người Ukraine, đã hoàn toàn thay đổi sau khi được Sách kỷ lục Guiness thế giới ghi danh.
Trước đây Stadnik đã buộc phải từ bỏ công việc mà anh rất yêu quý bởi anh không thể đi vừa một bất cứ phương tiện giao thông nào, buộc lòng phải sống quanh quẩn trong ngôi nhà nhỏ của mình. Thế nhưng, sau khi được vinh dự nhận danh hiệu là người đàn ông cao nhất hành tinh, Stadnik nhận được rất nhiều sự quan tâm của người dân trên khắp thế giới. Anh được gửi tặng quần áo ngoại cỡ vừa với chiều cao quá khổ của mình và được tặng một chiếc xe đạp khổng lồ và tổng thống Ukraine Viktor Yushchenko đã tặng Stadnik một chiếc xe hơi được sản xuất dành riêng cho anh. Hiện giờ Stadnik đang mong ước tìm được một người bạn đời để chia sẻ vui buồn giống như "người tiền nhiệm" ngôi vị người đàn ông cao nhất thế giới Bao Xishun của Trung Quốc.

*Leonid Stadnik năm nay 37 tuổi, cao 2.57m, từng là một bác sĩ thú y.

 

Heo Đẻ Ra "Voi Con"

Liên tiếp trong vòng vài tháng qua ở huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, đã có hai con heo nái đẻ con có hình thù giống hệt loài voi. Hiện tượng lạ này đã thu hút nhiều người dân hiếu kỳ trong tỉnh kéo nhau đến xem.
Gia đình anh Nguyễn Văn Luyn ở xóm 5 - Cẩm Hà, Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, lại có con heo nái sinh ra 15 con heo con. Nhưng trong số 15 con đó có một con hình thù giống như voi con đã từng xảy ra trước đây trong tháng. Trước đó, tại hộ nhà ông Bùi Vĩnh Liên, ở xã Cẩm Dương, huyện Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, cũng đã xảy ra một trường hợp tương tự: Con heo nái của gia đình ông Liên sinh được 16 con heo con, trong đó cũng có 1 con hình thù rất giống voi.
Theo ghi nhận, con heo giống "voi" này có hình thù và màu sắc khác so với 15 con cùng đàn, với lông rất thưa thớt, mắt lồi, tai giống tai voi, không có mõm mà thay vào đó là một chiếc vòi dài 7cm trông như vòi voi, chân mập mạp khác thường. Hiện tượng kỳ lạ xảy ra liên tiếp trên đã thu hút rất nhiều người dân hiếu kỳ, kéo đến xem và bàn tán.


*Hiện tượng heo sinh ra "voi" liên tục xảy ra tại Hà Tĩnh

 

Tụng Kinh Liên Tục 44 Năm

Bala Hanuman Jamnagar nằm trên bờ phía Đông Nam của hồ Lakhota. Ngôi đền này được ghi danh vào sách kỷ lục Guiness vì từ ngày 1/8/1964 cho đến nay, nó chưa lúc nào vắng bóng tiếng tụng kinh. Lúc chập choạng tối là khoảng thời gian tốt nhất để bạn đến thăm ngôi đền này.
Lịch sử của đền Bala Hanuman và thành phố Jamnagar gắn liền với nhau. Jamnagar là một thành phố đồng thời là một quận thuộc về bang Gujarat (Ấn Độ). Trong quá khứ, quận Jamnagar được biết đến với cái tên Nawanagar (có nghĩa là thành phố mới), một trong những nơi phồn vinh bậc nhất của khu vực Saurashtra. Nawanagar được Jam Rawal - một trong những người trị vì trong vùng sáng lập vào năm 1560 sau Công nguyên. Ngày nay, cái tên Jamnagar ra đời từ sự kết hợp chữ "Jam" trong tên của những người trị vì thời trước.

*Ngôi đền Bala Hanuman

 

 

35 Năm, Không Ngủ

Ông Thái Ngọc, 64 tuổi, ngụ tại xã Quế Trung, huyện Nông Sơn, tỉnh Quảng Nam là một nông dân nổi tiếng vì 35 năm qua không ngủ phút nào. Điều đáng ngạc nhiên là ông Ngọc vẫn rất khỏe, thể lực không hề suy giảm.
Theo tờ Tuổi Trẻ, không chỉ báo chí Việt Nam mà nhiều đài truyền hình ở: Anh, Pháp, Úc, Nam Hàn, Thái Lan... đã về tận Nông Sơn, một vùng hẻo lánh để làm phim về ông. Ông Ngọc cho biết, mỗi đoàn như vậy thường ở lại từ 3 đến 5 ngày và họ thường dùng cả chục camera đặt khắp nơi từ trong nhà, đến sân và ruộng. Họ quay tất cả hoạt động của ông, không bỏ chi tiết nào. Họ chia phiên để cùng thức và ghi hình trọn đêm về công việc của ông Ngọc trong đêm. Do không ngủ được, đêm, ông Ngọc chong đèn ra ruộng cắt lúa, thu hoạch xong thì ông cuốc đất, trồng khoai, tỉa đậu... Lúc nông nhàn, ông đan thúng, đan rổ. Do không ngủ, sức làm việc của ông luôn gấp đôi người thường. Một điều đáng ngạc nhiên khác là ông Ngọc ăn uống bình thường như mọi người và chẳng bao giờ đau ốm. Đã có nhiều người hiếu kỳ đến thăm và thử thức cùng ông nhưng không có ai đủ sức "theo" ông.
Ông Ngọc tâm sự: "Tôi mất ngủ từ trước năm 1975 đến nay nên tôi không có ý niệm ngủ cho khỏe hay thức đêm nhiều sẽ sinh đau ốm. Vì thế tôi cũng không phân biệt ngày, đêm, cứ có việc là tôi làm cho tới khi xong mới nghỉ".
Theo thân nhân của ông Ngọc, đoàn nào đến làm phim về ông Ngọc, cũng bơ phờ khi ra về vì họ không thể thức suốt như ông. Số tiền thù lao mà các đoàn làm phim trả cho ông Ngọc không nhiều nhưng đủ để giúp ông chút vốn đầu tư cho trang trại của mình. Một số chuyên gia y tế đã mời ông Ngọc ra nước ngoài để nghiên cứu và chữa trị nhưng ông không chịu đi. Ông bảo: "Nếu vì mất ngủ mà tôi sinh ra bệnh tật, trong nước không chữa trị được thì tôi mới đi. Đàng này, tuy mất ngủ nhưng tôi vẫn khỏe mạnh, làm việc với năng suất gấp đôi thì tôi đi làm gì... Cả một vùng đồi trọc có diện tích 8 hécta, nay trở thành xanh tốt như vậy chính là nhờ tôi mắc bệnh mất ngủ".
Trang trại của ông Ngọc vốn là một vùng đất hoang được ông Ngọc chia thành nhiều vùng để trồng các loại cây phù hợp với thổ nhưỡng. Trang trại này hiện có nhiều loại cây lấy gỗ (dó bầu, chò, sao đen...), cây ăn trái. Trang trại này còn có khá nhiều ao cá do ông Ngọc tự đào suốt ngày đêm. Bạn của ông Ngọc trong những đêm không mưa, không trăng là một cây đèn dầu do ông tự chế. Cây đèn này có đặc điểm là không bao giờ tắt khi gió mạnh. Ông Ngọc cho biết: "Đêm mà hết việc để làm thì rất buồn. Hết nằm cho thẳng lưng rồi bò dậy, đi ra, đi vào, hút thuốc, uống nước chè, trông trời mau sáng để ngắm cánh rừng cây đang từng ngày phủ kín đồi hoang. Cây cũng như người, có chăm sóc nó mới phát triển được!".
Ngoài trang trại dưới chân núi Dương Lụi, ông Ngọc còn có một trang trại khác, cách đó khoảng 4km, cũng trồng cây lấy gỗ. Khoảng mười năm nữa, tới kỳ thu hoạch, ông Ngọc có thể thu về bạc tỉ.
Gần trang trại của ông Ngọc, có một cặp vợ chồng đã hơn 80 tuổi, sống cô độc giữa rừng khoảng 30 năm nay. Những khi hết việc, ông Ngọc thường lui tới chăm sóc hai cụ. Không chỉ giúp hai cụ trồng tỉa để có lương thực sống qua ngày, ông Ngọc còn thức đêm canh lúa, canh vườn để heo rừng đừng ủi phá ruộng vườn của hai cụ. Từ năm 1975 đến nay, ông Ngọc sống lặng lẽ nơi núi hoang, đồi trọc, gầy dựng trang trại của mình. Ông ít khi về làng, trừ khi trong làng có gia đình gặp hoạn nạn hoặc có ai đó qua đời. Trên thế giới có rất nhiều người không ngủ nhưng chưa ai có thời gian mất ngủ dài như ông Ngọc.

 

 

Ghi Được Hình Trứng Rụng

Lần đầu tiên các nhà khoa học đã chụp được cận cảnh hình ảnh một quả trứng người rụng ra khỏi buồng trứng, hoàn toàn tình cờ trong một cuộc phẫu thuật thông thường.

*Sự rụng trứng diễn ra trong mô của buồng trứng.

*Quá trình được ghi lại chi tiết lần đầu tiên.

*Quả trứng chui ra từ một nang trong buồng trứng.

*Sau khi chui ra, nó sẽ đi xuống ống dẫn trứng để chờ thụ tinh.

Thông thường phụ nữ rụng một quả trứng mỗi tháng, nhưng đến nay, người ta mới ghi lại được chi tiết quá trình này trên động vật. Và bác sĩ phụ khoa Jacques Donnez tại Đại học Catholic ở Louvain, Bỉ, là người đầu tiên chứng kiến được quá trình này trong một cuộc phẫu thuật cắt bỏ dạ con trên một phụ nữ người Bỉ 45 tuổi.
Trứng người được tạo ra từ nang. Đó là những bao chứa đầy chất lỏng ở trong buồng trứng. Khi đến thời điểm rụng trứng, nang này sẽ lồi lên một cục màu đỏ sẫm. Quả trứng sẽ chui ra từ đây, bị bao phủ bởi một lớp chất dẻo chứa tế bào. Ở người, mỗi quả trứng chỉ to bằng một dấu chấm, còn toàn bộ buồng trứng chỉ dài khoảng 5cm. Tiến sĩ Donnez cho biết các bức ảnh này có thể giúp các nhà khoa học hiểu thêm được về cơ chế rụng trứng. Trước đó, một số giả thuyết cho rằng quá trình diễn ra một cách bùng nổ, nhưng theo những gì ông được chứng kiến, thì toàn bộ sự kiện diễn ra trong vòng 15 phút. "Thật thú vị khi nhìn được hình ảnh trứng rụng, để nhìn thấy nó trong đời thực thật là một trường hợp vô cùng hiếm", giáo sư Alan McNeilly tại Ủy ban sinh sản con người ở Edinburgh, Anh, nhận định. "Nó chính là một khâu chủ chốt trong cả quá trình, một khởi đầu của sự sống theo một cách nào đó".

 

Tình Con, Vợ Bố

Báo chí trong nước loan tải tin cười ra nước mắt...
Trời sáng bạch, ông Ngân vừa đi ra ngõ thì gặp một cô gái như đã đợi sẵn "Bác Ngân, có sắt nhựa gì bán cho cháu với". Ông Ngân ngạc nhiên: Cô tên gì, ở đâu mà biết tên tôi". "Dạ cháu tên là Kiều, quê Quỳnh Lưu, cách đây vài chục cây số. Cháu còn biết vợ bác mất sớm, bác ở vậy nuôi con. Anh Ngãi con bác đang công tác trên thành phố vừa cưới vợ mua nhà rồi ở trên đó, đúng không"
Vừa nói cô gái vừa lúng liếng mắt cười. Ông Ngân mời cô gái vào nhà uống nước, hỏi han gia cảnh. Nghe Kiều nói đã lỡ duyên một lần nên buồn chán đi buôn phế liệu, ông Ngân thấy thương cảm: "Sao cô biết gia cảnh tôi?". Cô gái tiếp tục né câu hỏi, gỡ nón che miệng ra vẻ thẹn thùng: "Cháu thấy bác ở một mình nên thương thương... muốn làm mối cho bác một chị còn trẻ lắm". Câu nói nửa nạc nửa mỡ của cô gái làm người đàn ông ở tuổi gần 60 bỗng nóng ran: "Ai mà còn trẻ lại lấy tôi?". "Chị ấy cũng lỡ duyên như cháu, bác có đồng ý thì để cháu lo?".
Dường như ông Ngân chợt hiểu điều gì đó trong lời nói ỡm ờ của cô gái. Ông vồn vã: "Trưa nay cô ăn cơm với tôi nhé". Chỉ chờ có vậy, Kiều liền đứng dậy đi chợ, rồi sau đó ở lại luôn nhà ông Ngân. Cuộc tình một già một trẻ diễn ra nhanh hơn điện xẹt. Chỉ ít bữa sau, mặc mọi người ngăn cản, ông Ngân tuyên bố với họ hàng, làng xóm sẽ cưới cô gái buôn đồng nát làm vợ hai.

Ngày vui của ông Ngân đã đến. Khi dăm mâm rượu thịt vừa dọn ra cũng vừa lúc anh Ngãi, con trai ông Ngân, cùng với vợ trên thành phố về đến đầu ngõ. Vừa ôm bó hoa bước xuống xe, anh Ngãi niềm nở: "Chào tất cả làng xóm, chào bố, còn dì... à mẹ hai của con đâu rồi?".
Đúng lúc này, cô gái từ trong nhà đi ra: "Tôi đây, tôi trước đây đã có thời gian là "vợ" anh, bây giờ là mẹ anh".
Anh Ngãi tròn mắt, đứng im như trời trồng. Mọi người đang uống nước, cười nói bỗng nhiên im phăng phắc. Có tiếng cốc chén rơi loảng xoảng. Cô gái tiếp: "Thưa các chú, các bác, thưa tất cả mọi người, trước đây tôi bán quán ở cổng trường đại học anh Ngãi học. Sau một thời gian, anh Ngãi tỏ lòng yêu tôi. Nghĩ sớm muộn cũng thành vợ chồng, tôi đã dốc tiền chu cấp cho anh Ngãi ăn học, đã trao đời con gái cho anh. Nhưng sau đó, khi đỗ đạt ra trường anh đã bỏ tôi để cưới cô con gái ông giám đốc nơi anh công tác. Điều đau đớn là cùng lúc đó, gia đình tôi không may lâm vào cảnh nợ nần, phá sản; bản thân tôi bị vô sinh sau lần nghe anh phá bỏ giọt máu chung... Do anh Ngãi tránh mặt, bất đắc dĩ tôi phải tìm đường đến nhà bố anh, dựng màn kịch này để có dịp vạch mặt kẻ bội bạc trước dân làng...".
Khuôn mặt Ngãi liên tiếp chuyển màu đỏ rồi tím tái. Hồi lâu, Ngãi mới ú ớ: "Công an xã, xóm đâu bắt... bắt... con vu khống, làm nhục người khác".
Chờ Ngãi nói xong, cô Kiều mới rút trong túi xách ra một nắm giấy tờ: "Đây là toàn bộ giấy tờ mà bạn bè anh đã làm chứng cho tôi và anh một thời yêu nhau, có cả giấy anh đưa tôi đi phá thai chui ở ông bác sĩ Quyền, tôi đã photo lại. Giờ thì xin chào mọi người, tôi còn phải đi kiếm tiền nuôi mẹ và các em tôi". Nói rồi, Kiều nhất quyết bỏ đi không ngoái đầu. Dân làng mỗi người một tờ giấy vừa đọc vừa bàn tán, bình luận. Anh Ngãi hồi nãy nghe to tiếng thế mà giờ như cấm khẩu. Anh ngồi phịch xuống ghế, chiếc ghế nhựa bị gãy làm anh rơi xuống nền gạch. Bên cạnh, người vợ mới cưới của Ngãi cũng ngã ra ngất xỉu. Có ai đó tìm gọi ông Ngân mãi mà không thấy. Ông đã trốn đâu biệt tăm.
Hồ Hồng Tuyến

 

 



 

 


 


 
 
Home Page | Trang Đầu