HOME
Tin Tức Trong Tuần
Chuyện dài xứ Việt



Nguyên Anh



Nước Việt Nam cộng sản, một đất nước với nhiều điều kinh ngạc hàng ngày, từ bọn tham quan ô lại đấu đá lẫn nhau, kết án, kêu án, có ở tù nhưng không có đồng nào được trả lại cho đất nước, chỉ là những trò hề rẻ tiền nhằm tạo nên một cái mặt nạ đẹp đẻ nhằm xóa đi cái bầy hầy thối nát của chế độ.
Đằng sau những ồn ào chống tham nhũng làm trong sạch bộ máy của đảng cầm quyền là gì? Chỉ là trò đấu đá chém giết lẫn nhau của những con người không có tư cách, một bọn vô lại giành nhau quyền lực và chấm hết.
Có người dân nào hưởng được lợi ích cụ thể và thiết thực từ cái chế độ mang tên Chính phủ nước Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam? Chỉ có bọn vô lại cầm quyền mới có lợi ích từ một cái đảng độc tài đang giành quyền kiểm soát đất nước tàn phá không thương tiếc để làm giàu cá nhân và băng nhóm lợi ích, chúng phè phỡn thụ hưởng trên đầu trên cổ người dân và được đám bồi bút bốc phét nâng bi là “Đại gia”, “người giàu nhất Việt Nam”, trong khi đại bộ phận người dân trong nước sống trong nghèo đói.
Hãy nhìn lại mình đi người dân xứ Việt. Chúng ta hoàn toàn không có một quyền lợi an sinh xã hội nào từ phía nhà cầm quyền ngoại trừ chúng ta đóng thuế bằng chính mồ hôi công sức của chúng ta, ngoài ra chúng ta còn bị bọn chúng bổ đồng số nợ tính trên đầu quốc dân cho cái được gọi là “đóng tiền Ngu” vì những hành vi vay mượn thế giới tứ tung, chúng ăn chia cắn xé như lũ chuột chù hôi hám và làm những công trình cho có lệ.
Hãy nhìn các cơn bão cuối năm 2017 vừa qua, ngoài thiên tai chúng ta còn bị nhân tai khi bọn chóp bu xã lũ, người dân chết vô tội vạ trước sự bàng quan vô trách nhiệm của những kẻ có quyền, điều đó nói lên sự phi dân chủ tại Việt Nam, chúng ta không có tiếng nói hay nếu có cũng sẽ không được lắng nghe, đó là thân phận của những công dân trong một quốc gia cộng sản.
Có người dân nào cảm thấy rung động trước hình ảnh các em học sinh tiểu học phải đu giây qua suối để đến trường đi học, các thầy cô giáo vùng cao phải chui vào trong bọc nylon vượt suối hay phải đi trên những con đường sình lầy, trơn trợt để đem con chữ đến các em vùng cao?
Nếu chúng ta chỉ nhìn trong giây lát để rồi sẽ quên đi thì chúng ta đã trở nên những con người vô cảm khi không còn biết xót thương đồng loại, có người dân nào cảm thấy bức xúc khi mình phải trả giá cho những biểu giá sinh hoạt phí hàng ngày bằng và cao hơn các quốc gia văn minh phát triển trong khi đồng lương của chúng ta thuộc loại bèo nhèo bạc nhạc dưới đáy thế giới?
Đó là những hậu quả nặng nề mà đảng cộng sản đã gây ra cho đất nước, không phải chỉ có một sự thay đổi thể chế chính trị là người dân Việt Nam sẽ có thể sống bằng các quốc gia khác mà cần phải xây dựng lại hàng trăm năm trên bình diện vỹ mô trong các khía cạnh chính trị-kinh tế-xã hội và giáo dục…
Đó là những mệnh đề mà chúng ta nên quan tâm, tìm hiểu và đòi hỏi, chúng ta không thể nào thụ động trông chờ một sự bố thí từ một nhà nước chuyên chế độc tài mà chúng ta có quyền đòi hỏi và đạt được điều đó.
Hãy thay đỏi thể chế chính trị Việt Nam, lật đổ bọn độc tài cộng sản, khi đó sẽ không có những bất cập mà chúng ta đang nhìn thấy hôm nay.
Nguyên Anh