Vào lúc 14g20 ngày hôm nay ngày 09-3-2010. Trước giờ Hội thánh của mục sư Nguyễn Trung Tôn nhóm kiêng ăn cầu nguyện buổi chiều để cầu nguyện cho những nhu cầu của hội thánh và sự bình an của cà dân tộc, tôi đã gọi điện đến nhà cô Trần Thị Lệ, mẹ đẻ của Ls Lê Thị Công Nhân để hỏi thăm gia đình cũng như của cá nhân cô Công Nhân để biết tình hình. Bởi vì chúng tôi dự định sẽ có chương trình cầu nguyện cho em trong buổi lễ cầu nguyện sắp tới đây. Thế nhưng thật không vui chút nào khi tôi được cô Lệ báo tin là Lê Thị Công Nhân đã bị công an CSVN bắt giữ trở lại trong lúc đi mua đồ dùng sinh hoạt cùng chị Lê Minh ở khu vực gần nhà.
Cụ thể là khi 2 chị em cô đang đi mua đồ mang về nhà mình thì bất ngờ bị 5 mật vụ của công an CS Hà Nội ăn mặc thường phục xông đến bắt giữ đưa lên xe ô-tô đậu gần đấy rồi chúng đưa đi không rõ nơi đâu. Theo lời cô Lệ nói qua chị Lê Minh nhận xét thì chiếc xe ô-tô đã bắt giữ Công Nhân không phải là của công an phường Phương Mai, quận Đống Đa nơi gia đình cô đang cư trú mà phải là xe của cấp an ninh bảo vệ chính trị của chế độ độc tài đảng trị từ sở công an TP Hà Nội hoặc bộ công an trên trung ương CSVN trở lên đã tiến hành.
Tôi bàng hoàng trong giây lát và tôi cảm thấy khó hiểu trong vụ bắt bớ mờ ám này đối với cô. Trong đầu tôi hiện lên bao câu hỏi, liệu có phải do khí phách bất khuất của Công Nhân qua những cuộc trả lời phỏng vấn trên hệ thống truyền thông hải ngoại, quốc tế chứa đầy tinh thần đối kháng và chống cộng quyết liệt khá mạnh mẽ làm chấn động dư luận trong mấy ngày qua hay không? Hay lại do công an CSVN muốn ra tay quấy nhiễu các sinh hoạt của gia đình và riêng cá nhân cô nhưng lấy lý do vi phạm quản chế thời hạn 3 năm như bản án của toà CSVN đã tuyên mà cô đã phải thực hiện là thụ xong án tù giam bất công đó? Vì thế nên tôi rất lo lắng cho em nhiều, và ngay lập tức tôi đã gọi điện cho chị Bảo Khánh của đài VN Sydney Radio bên Úc để nhờ chị thông tin rộng rãi cùng giới truyền thông trên toàn thế giới để cùng lên tiếng bênh vực cho em và tố cáo tập đoàn đảng trị CSVN đã tiếp tục ra tay đàn áp em khốc liệt chỉ sau 72 giờ tạm thời được trở về nhà.
Khoảng khắc bàng hoàng trôi qua, rồi chúng tôi vào nhóm để cầu nguyện cho em giữ vững tinh thần và ý chí kiên cường vốn có của mình mà trong thời gian bị giam cầm trong tù ngục và trước công an cộng sản em vẫn kiên định. Chúng tôi đã tiến hành cầu nguyện cho em được bình an trở về trong chiến thắng. Khi kết thúc buổi cầu nguyện chúng tôi trở về nhà Mục sư Nguyễn Trung Tôn ở thôn Yên Cổ, xã Quảng Xương, huyện Quảng Yên, tỉnh Thanh Hoá và chờ đợi mọi tin tức về em từ ngoài Hà Nội.
Tối nay vào lúc 19g khi gọi điện cho cô Lệ để hỏi thăm tình hình thì được biết em Lê Thị Công Nhân đã về nhà sau gần 4 giờ bị công an câu lưu, sách nhiễu, hạch sách rất tệ hại. Theo cô Lệ cho biết thì Công Nhân bị bắt khi đi qua khỏi địa bàn phường của gia đình mình cư trú để mua đồ dùng, mặc dù cửa tiệm mà 2 chị em Công Nhân mua sắm đồ không xa với nơi gia đình Công Nhân đang sinh sống. Toán công an thô bạo này sau khi đưa em về đồn đã thay nhau mạt sát mắng nhiếc cô thậm tệ và chúng tỏ ra rất tức tối với thái độ cùng tinh thần bất khuất chống cộng của cô khi phát biểu với các đài RFA, BBC, VOA, SBTN,VNSR... từ 3 hôm nay. Cô Lệ còn cho biết là cuộc bắt giữ và phải "làm việc" với công an CS chiều nay khá căng thẳng và nặng nề. Nhờ ơn Chúa cô rất vững vàng, cứng rắn và cô không hề đặt bút viết tường trình các hoạt động của mình từ khi ra tù hôm mùng 6/3/2010 đến nay theo bắt buộc của chúng.
Vẫn theo cô Lệ cho biết thì sức khỏe Công Nhân không được tốt do mới ra tù nhưng tinh thần, chí khí đấu tranh của cô vẫn khảng khái, mạnh mẽ, quyết liệt, thẳng thắn là không hề thay đổi. Tôi có định nói chuyện với riêng với Công Nhân nhưng qua cô Lệ nói tôi biết Công Nhân không được khỏe lắm và đang nằm nghỉ nên tôi tạm biệt cô.
Khi viết gần xong bản tin này tôi lại gọi điện ra Hà Nội nói chuyện với anh Nguyễn Khắc Toàn lúc 20 giờ 15 phút thì được biết thêm nguyên nhân vụ công an CSVN ra tay bắt giữ Công Nhân chiều nay. Đó là do họ muốn ngăn chặn cuộc gặp phỏng vấn trực tiếp của cô với phóng viên hãng thông tấn xã của Pháp - AFP có văn phòng tại số 76 Ngô Quyền, quận Hoàn Kiếm, Hà Nội.
Sở dĩ tôi được anh Nguyễn Khắc Toàn cho biết thông tin này là do chị Bảo Khánh của đài phát thanh VNSR - Úc Châu lúc gần 18 giờ chiều này đã gọi điện về Việt Nam thì đã liên lạc được với Công Nhân khi cô vừa được công an thả về nhà. Ngay lúc đó Công Nhân đã trả lời phỏng vấn đài VNSR của chị và nói rõ, nguyên nhân là do công an CS nghe trộm được các cuộc điện thoại của cô hoặc có nội gián từ bên trong báo tin ra nên bộ máy an ninh CS đã biết rõ cô sẽ có cuộc hẹn với đại diện của AFP tại một tiệm cafe hoặc tại một địa điểm gần nhà mà cũng trong địa bàn phường hồi 15 giờ chiều nay ngày 09/3/2010. Chính bởi do nhận thấy được tầm quan trọng và sự quá nguy hiểm cho an ninh của chế độ độc tài đảng trị của cộng sản VN như vậy, nên công an Hà Nội đã ra tay ngăn cản, phá hoại cuộc gặp trực tiếp của cô với giới truyền thông quốc tế đầu tiên như vậy kể từ khi được tạm ra khỏi nhà tù nhỏ.
Tôi viết bản tin ngắn này để quý độc giả và những người đang quan tâm tới Lê Thị Công Nhân được biết và nếu có thể xin hãy cùng chúng tôi cầu nguyện cho em để có thêm sức mạnh vượt qua những thử thách tiếp theo mà vững vàng trên con đường tranh đấu.
Tối nay toàn thể gia đình Mục sư Tôn và tôi tiếp tục cầu nguyện cho Công Nhân ở tại gia đình mục sư Nguyễn Trung Tôn.
Hồ Thị Bích Khương
ĐT: 0984-980-597
Tư gia mục sư Nguyễn Trung Tôn, thôn Yên Cổ, xã Quảng Yên, huyện Quảng Xương, tỉnh Thanh Hóa.
Việt Nam cần cải thiện nhân quyền nếu muốn có quan hệ gần gũi hơn với Mỹ
(VOA): Trong phiên điều trần hôm 3/3 trước Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ về tình hình chung của khu vực Châu Á Thái Bình Dương, Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ, Kurt Campbell nói rằng Việt Nam cần cải thiện tình hình nhân quyền nếu muốn có một mối quan hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ, trong khi dân biểu Ed Royce, thành viên Ủy ban Đối Ngoại Hạ viện Hoa Kỳ thì cho rằng đã đến lúc phải đưa Việt Nam trở lại danh sách các nước cần đặc biệt quan tâm về tôn giáo. Dân biểu Royce cũng cho rằng Hoa Kỳ cần có hành động nhiều hơn để các chính phủ vi phạm nhân quyền trong khu vực phải chịu trách nhiệm về những hành động của mình.
Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách vấn đề Đông Á Kurt Campbell
Ngoài vấn đề an ninh và kinh tế, dân chủ và nhân quyền cũng nằm trong những nội dung chính của cuộc điều trần tại Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Hoa Kỳ lần này. Trợ lý Ngoại trưởng Hoa Kỳ đặc trách khu vực Đông Á và Thái Bình Dương, ông Kurt Campbell nhận định rằng cam kết của Hoa Kỳ về dân chủ và bảo vệ nhân quyền là yếu tố không thể thiếu trong sự giao tiếp với khu vực Châu Á - Thái Bình Dương và việc cổ vũ cho dân chủ và nhân quyền là một yếu tố quan trọng trong chính sách ngoại giao của Mỹ. Hoa Kỳ sẽ tiếp tục lên tiếng cho những ai bị gạt ra ngoài lề xã hội, khuyến khích các nước trong khu vực tôn trọng các quyền của con người đã được quốc tế công nhận đối với người dân nước họ.
Chất vấn về vấn đề nhân quyền, dân biểu Ed Royce, một người lâu nay vẫn rất quan tâm đến tình hình nhân quyền của Việt Nam, đã đề cập đến các vụ xét xử một loạt các nhà bất đồng chính kiến trong thời gian gần đây của giới hữu trách Việt Nam cũng như vụ việc các tu sĩ phật giáo bị sách nhiễu. Ông Royce nói: “Liên quan đến vấn đề đưa Việt Nam trở lại danh sách Các nuớc cần Đặc biệt Quan tâm về Tự do Tôn giáo (CPC), tôi có thể nói rằng uỷ ban về tự do tôn giáo đã báo cáo về những gì đang xảy ra ở các nhà thờ công giáo, những gì đang xảy ra ở các tu viện phật giáo, về vụ việc tu viện phật giáo bị công an chìm tới quấy nhiễu v.v... Bây giờ là lúc cần đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC.”
Trả lời về vấn đề này Trợ lý Ngoại trưởng Kurt Campbell nói rằng Việt Nam cần phải cải thiện thành tích nhân quyền nếu muốn có một mối quan hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ: "Tôi có thể nói là chúng tôi có những quan ngại thật sự về sự thụt lùi trong vấn đề nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam trong những năm gần đây. Tuy nhiên chính phủ Việt Nam cũng đồng thời muốn có một mối quan hệ chặt chẽ hơn với Hoa Kỳ vì những lý do chiến lược. Chúng tôi đã lập luận với họ rằng sẽ rất khó để có được một mối quan hệ như vậy nếu họ không thực hiện những bước cụ thể để cải thiện tình hình trong nước.”
Về vấn đề đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC, ông Campbell nói rằng ông cần thêm thời gian để cân nhắc và duyệt xét lại vấn đề này và sẽ trả lời trước các nhà lập pháp trong thời gian sớm nhất có thể.
Năm nay, Việt Nam và Hoa Kỳ sẽ kỷ niệm 15 năm bình thường hóa quan hệ. Trong khi quan hệ về mặt kinh tế đã đạt được một bước tiến dài và Hoa Kỳ đã trở thành nhà đầu tư lớn nhất tại Việt Nam thì vấn đề nhân quyền vẫn là một thách thức trong quan hệ ngoại giao giữa hai nước.
Tuy vậy, cách tiếp cận vấn đề nhân quyền của Việt Nam giữa quốc hội và bộ ngoại giao Hoa Kỳ lại có phần khác biệt. Trong khi một số các nhà lập pháp tại quốc hội Hoa Kỳ muốn đưa Việt Nam trở lại danh sách CPC và vận động thông qua một đạo luật nhân quyền đối với Việt Nam thì đại sứ Hoa Kỳ tại Việt Nam lại muốn sử dụng đường lối đối thoại đối với vấn đề này.
Trong cuộc họp báo nhân dịp đầu năm 2010, Đại sứ Michael Michalak nói, xin trích dẫn: "tại thời điểm này chúng tôi muốn tiếp tục các cuộc đối thoại về nhân quyền để xem chúng tôi thể đạt được tiến bộ hay không. Ví dụ trong cuộc đối thoại lần gần đây nhất về nhân quyền chúng tôi đã thỏa thuận về 3 dự án khác nhau liên quan đến vấn đề quản trị chính quyền mà chúng tôi đang hợp tác với chính phủ Việt Nam. Tôi nghĩ rằng hiện tại đó là phương hướng hành động đúng đắn đối với chúng tôi”.
Liên quan tới vai trò của khu vực châu Á - Thái Bình Dương trong quan hệ đối ngoại của Hoa Kỳ, ông Kurt Campbell nhận định rằng về mọi mặt như địa chính trị, quân sự, ngoại giao và kinh tế, Châu Á - Thái Bình Dương là một khu vực vô cùng quan trọng và rõ ràng là các nước trong khu vực muốn Hoa Kỳ duy trì một sự hiện diện mạnh mẽ và tích cực ở đây. Oâng khẳng định rằng chính sách của Hoa Kỳ bảo đảm rằng Hoa Kỳ sẽ đóng một vai trò là một sức mạnh ‘thường trú’ (resident power) chứ không chỉ là một vị khách của khu vực bởi những gì xảy ra trong khu vực sẽ có tác động trực tiếp đến an ninh và kinh tế của Hoa Kỳ.
"Trong vài thập niên tới các vấn đề như việc phổ biến vũ khí hủy diệt hàng loạt, sự mất cân bằng về mặt quân sự ở đông bắc Á, bạo lực cực đoan ở Nam Á, vấn đề biến đổi khí hậu và tình trạng nghèo đói tràn lan sẽ gây nên những thách thức to lớn nhất đối với Hoa Kỳ và phần còn lại của khu vực. Những thách thức này sẽ tiếp tục rất nghiêm trọng ở Đông Á. Tình huống này đòi hỏi Hoa Kỳ phải đóng một vai trò lãnh đạo, trong đó có việc tăng cường và mở rộng các đồng minh của chúng ta, thiết lập các đối tác mới và tăng cường khả năng của các tổ chức đa phương."
Ông Campbell cũng cho rằng điều căn bản để đối phó với những thách thức của khu vực là việc tiếp tục khuyến khích Trung Quốc trở thành một thế lực cho sự ổn định, an toàn và thịnh vượng của khu vực cũng như khuyến khích họ tiếp tục hội nhập vào hệ thống quốc tế.
Một chiến lược hướng về phía trước của Hoa Kỳ được xây dựng trên những mối quan hệ như vậy cũng như sức mạnh của Hoa Kỳ với vai trò là một cường quốc dân chủ và lãnh đạo ở khu vực Châu Á Thái Bình Dương là điều quan trọng để đối phó với những thách thức khu vực và toàn cầu.
Ông Campbell khẳng định rằng Hoa Kỳ sẵn sàng và có thể đóng vai trò tích cực trong việc hỗ trợ các nước trong khu vực tăng cường khả năng của họ để đạt tới thành công. Dưới chính quyền của Tổng thống Barack Obama và Ngoại truởng Hillary Clinton, Hoa Kỳ sẵn sàng đối mặt với những thách thức này.
Minh Anh, VOA
LS Lê Thị Công Nhân trả lời phỏng vấn RFA ngay sau khi ra tù
(RFA): Nữ luật sư bất đồng chính kiến tại Việt Nam, Lê thị Công Nhân, hôm nay mãn hạn ba năm tù về tội tuyên truyền chống Nhà Nước Cộng Hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam, theo điều 88 Bộ Luật Hình sự. Sau khi về đến nhà, luật sư Lê Thị Công Nhân dành cho quí thính giả Ban Việt Ngữ Đài Á Châu Tự do cuộc nói chuyện sau đây.
LS Lê Thị Công Nhân trả lời điện thoại trong lúc ăn cơm tại nhà lúc 8 giờ tối ngày 6-3-2010. Photo courtesy of Vietnam Exodus
Sau 3 năm tù
Gia Minh: Chào LS Lê Thị Công Nhân. Trước hết xin thay mặt quý thính giả cuả Đài Á Châu Tự Do, chúng tôi chia vui với Luật Sư đã về với gia đình, thì thưa LS, xin LS có thể chia sẻ cái cảm xúc và những ý tưởng cuả LS vào lúc này ạ.
LS Lê Thị Công Nhân: Chào anh Gia Minh và xin chào quý vị. Tôi vừa về nhà được khoảng 2 tiếng đồng hồ và tâm trạng của tôi bây giờ cũng không có gì đặc biệt so với những người tù khác khi được về do đó tôi cảm thấy rất là bối rối, nhưng có một cái khác, đó là tôi không thể được tự do như đối với những người tù khác khi được về, đấy là cái điều mà tôi cảm thấy thất vọng rất là lớn. Họ giữ tôi ở lại nhà tù rất là lâu và họ áp giải tôi về tận nhà. Và trước khi về nhà họ đưa tôi ra uỷ ban phường và có sẵn hết một cái gọi là biên bản trình diện mà tôi cũng không nhớ rõ, tên gọi là biên bản trình diện về quản chế tại địa phương trong đó có nội dung rằng họ sẽ quản chế tôi và tôi thì phải tuân thủ họ, thì tôi cũng có viết vào đấy một câu là cái ý kiến của tôi, nguyên văn như thế này: "Tôi không chấp nhận bản án tòa đã tuyên cho tôi trong đó có phần quản chế này." và tôi ký tên. Tôi nghĩ rằng đấy cũng là một tuyên bố ngắn gọn, chính xác và xuyên suốt về thái độ của tôi đối với vụ án mà nhà nước VN đã xử tôi 3 năm tù giam và 3 năm quản chế.
Về phần gia đình thì rất là vui và đã có nhiều người bạn đến thăm tôi ngay lập tức, bởi vì tôi về cuối giờ chiều muộn và họ đi làm họ biết tin tôi về và họ đã ghé qua, một số rất là xúc động. Cũng có điều đáng buồn về mặt tình cảm, bởi vì thực sự mà nói vụ án của tôi là án về thái độ, tinh thần, tình cảm là chính cho nên khi những sự việc như thế này xảy ra thì quả thực là tôi đã mất đi một số những người bạn, những tình bạn đã được xây đắp rất là lâu từ thời niên thiếu, và đấy là một điều mà tôi cảm thấy là một người thanh niên tôi rất là sốc vì những điều như thế.
Những sự việc như vậy và ngày hôm nay có vài người bạn học cùng với tôi, họ là những người rất là bình thường thôi, họ đến thăm tôi và tôi thực sự tôi cảm ơn họ về điều đó, bởi vì gia đình thì như anh biết đấy, nói chung là gia đình mình đã theo mình, đấy là cách tôi nói trong tù đấy, trừ những con người quá ư là tội lỗi từ bỏ gia đình thì họ mới bị gia đình bỏ rơi, còn lại thì gia đình luôn theo chúng ta. Nhưng mà tình bạn thì tôi cảm thấy rằng là xây đắp thì vô cùng khó mà cuối cùng thì nó đã bị mất đi. Vâng, tôi đã mất nhiều tình bạn như vậy và tôi cảm thấy buồn bởi vì tôi nghĩ rằng đối với cá nhân tôi tình bạn là vô cùng quan trọng. Vào ngày hôm nay có những người bạn học rất là quan tâm đến tôi, họ đã đến với tôi rất là vui.
Nữ LS Lê Thị Công Nhân (áo đỏ) tại phiên tòa phúc thẩm ở hà Nội hôm 27/11/2007.
Gia Minh: Thưa Luật Sư, quanh nhà cuả LS thì những người bạn đó đến thì họ có gặp những trở ngại gì không?
LS Lê Thị Công Nhân: Họ cũng có kể với tôi là không gặp trở ngại nào nhưng gặp rất nhiều những gương mặt công an mà họ đã quen thuộc từ mấy năm vừa qua. Chính xác là họ nói như vậy. Vâng, giống như là những người công an đấy họ muốn xem tôi về đã nhận được sự quan tâm như thế nào cuả gia đình, cuả cộng đồng, cuả bạn bè. Và họ quan sát như thế trước đã chứ chưa có sự ngăn cản nào những người bạn tôi đến thăm, nhưng hoàn toàn là những gương mặt mật vụ rất là nhiều quanh nhà tôi, vì nhà tôi là nhà tập thể ở trên gác và dưới nhà là nơi để xe. Khu nhà tôi là khu nhà tập thể và họ đứng ở dưới rất là đông
Gia Minh: Vâng. Thưa Luật Sư, đối với những người láng giềng thì ra sao?
LS Lê Thị Công Nhân: À vâng, những người láng giềng thì họ cũng vào hỏi thăm tôi, nói là "Chúc mừng, chúc mừng cháu, chúc mừng em đã trở về. Nhìn mạnh khỏe thế này là mừng rồi". Họ nói những câu như vậy và tôi nghĩ rằng những câu nói đó rất là chân thành, bởi vì trước khi tôi đi tù thì có một số những người hàng xóm họ có những thái độ rất là lạnh lùng, thậm chí là một thái độ hằn học, nhưng mà ngày hôm nay tôi cũng chưa gặp hết họ, nhưng mà tôi gặp một vài người thì nói chung tôi nghĩ thái độ này cũng trở nên bình thường hoá đi một chút.
"Tôi không từ bỏ"
Gia Minh: Sau khi ra khỏi trại tù rồi thì, nhưng mà cũng rất nhiều quý thính giả cũng đều biết rằng điều kiện ở trong trại giam rất là khó khăn, gian khổ, Luật Sư có thể chia sẻ là điều gì giúp cho LS vượt qua được những điều kiện khắc nghiệt ở trong trại tù suốt cả 3 năm qua, thưa LS?
LS Lê Thị Công Nhân: Biết nói thế nào nhỉ? Đấy như tôi vẫn nói vụ án của tôi là án thái độ, đại khái tôi nói một cách nôm na là như thế. Án hoàn toàn là án thái độ, án tinh thần mà lẽ ra là không nên có những vụ án như vậy và không được phép có, nhưng cuối cùng nó đã có trên đất nước này và tôi là một nhân chứng sống cho sự việc đấy, mà án tinh thần thì như anh biết tinh thần là cái anh không thể đo được, không thể đếm được, không thể cầm nắm, không thể đánh tan vỡ nó đi được, trừ khi chính người chủ cái tinh thần đó người ta bỏ đi. Tôi thì không từ bỏ.
Gia Minh: Hẳn nhiên trước khi ra tù thì LS cũng có nghĩ đến giai đoạn mình sẽ về đến nhà và thời điểm tiếp theo đây thì những điều LS nghĩ cho những ngày trước mắt này là như thế nào ạ?
LS Lê Thị Công Nhân: Cái này thì có một phần đời sống của cá nhân riêng tư thì tôi nghĩ rằng cũng có thể nói một cách ngắn gọn ví dụ như tôi sẽ đi khám sức khỏe chẳng hạn hoặc là chăm sóc về mặt hình thức cho bản thân một chút, còn về mặt công việc thì tôi không thấy rằng có một sự thay đổi nào về lý tưởng của tôi để từ đó tôi làm nên những việc và vì những việc đó mà tôi đã đi tù. Tôi không từ bỏ. Tôi không từ bỏ không phải vì tôi ngoan cố, hay là tôi lỳ lợm, hay là tôi sỉ diện, mà tôi không từ bỏ là bởi vì 3 năm tù vừa rồi là khoảng thời gian cực kỳ khác thường trong cuộc đời của tôi. Tôi đã nhận ra một điều là những cái mà tôi đã biết, những cái dẫn đến xúc cảm mãnh liệt là mình phải đấu tranh cho tự do và dân chủ và nhân quyền thì tôi chỉ biết có một phần thôi, và khi vào tù thì tôi biết nốt phần còn lại. Và tôi cảm thấy rằng là cái việc tôi bị đi tù giống như là một sai lầm của nhà nước này hơn là một cái gì đó thiệt hại đối với tôi. Còn những công việc cụ thể nhất và trước mắt thì quả thực trong hoàn cảnh hiện nay tôi cảm thấy rằng không có quá nhiều sự thay đổi so với trước đây 3 năm khi mà tôi đi tù, cho nên có lẽ cũng không thể nói trước được là mình sẽ làm một việc đó thực sự là hiệu quả, hoặc là chính quy, chuyên nghiệp để mà được kết quả lớn lao, bởi vì cái đó là do hoàn cảnh của xã hội, và thời cuộc bây giờ tôi thực sự cảm thấy không khác mấy so với trước đây tôi đi tù, thậm chí là nhà nước này ngày càng trở nên nghiệt ngã hơn, thì có lẽ cách thức làm việc hoặc là về một phương diện nào đó cũng không tiện nói ra ở đây, thì cũng không có gì đổi mới hơn hẳn.
Gia Minh: Thưa Luật Sư, về cái quang cảnh, khung cảnh mà từ khi LS rời gia đình để đi vào trại giam và trên đường trong ngày hôm nay từ trại giam về, từ nhà tù về nhà thì LS thấy quang cảnh, môi trường có cái gì khác không?
LS Lê Thị Công Nhân: Cái này thì cũng rất là ngắn gọn và rất là hiện thực khách quan thôi, nhãn quan nhìn thấy. Sau 3 năm rôi đi tù thì con đường tôi trở về nó dài 220 kilômét, từ tỉnh Thanh Hoá trong huyện miền núi về đến Hà Nội và đi dọc theo Quốc Lộ 1 là chính, một số đoạn qua nhiều tỉnh Ninh Binh, Hà Nam, Nam Định, rồi về Hà Nội, thì tôi nói một cách ngắn gọn mà câu này nhiều người đã nói rồi, và thực sự tôi thấy đúng như thế: "Có một sự phát triển hơn nhưng cũng không phải là đáng kể lắm, nhưng mà chất lượng và môi trường sống thì giảm sút một cách khủng khiếp". Và thú thực là trên đường đi về thì tôi mệt mỏi tới mức độ tôi nghĩ giá mà bây giờ đang ngồi trong cái nhà tù ở trại giam số 5 thì có lẽ tôi cảm thấy dễ chịu hơn là ngồi trong cái xe ô-tô với những con người như thế và trong một cái môi trường như thế. Đấy là tôi nói về cái môi trường sống ngoài đường phố. Ở cái nhà tù đó thì đặc biệt nó ở giữa cánh đồng, chung quanh không có nhà máy, khu công nghiệp hay khu dân cư gì cả, nó lại có rừng có núi, đại khái nó rất là trong lành, cả ngày không hề có nghe tiếng xe nào hết.
Vâng tôi thấy có một sự phát triển nói chung về mặt kinh tế nhưng mà sự phát triển đó theo tôi thì cũng không đáng kể lắm, còn môi trường sống thì đi xuống một cách nghiêm trọng. Về đến thành phố tôi cảm thấy ngột ngạt, khó thở và đông người vô cùng và rất là bẩn. Điều đấy làm tôi cảm thấy buồn vì về Hà Nội thì tôi rất là yêu Hà Nội.
Gia Minh: Xin chân thành cảm ơn Luật Sư đã dành cho những giây phút rất là quý báu khi mà LS vừa mới về đến với gia đình. Và một lần nữa xin thay mặt quý thính giả chia vui với LS và mong sẽ còn có nhiêù dịp để được nói chuyện với LS.
LS Lê Thị Công Nhân: Cảm ơn anh.
Gia Minh, phóng viên RFA
2010-03-06
Nghe cuộc phỏng vấn này
|