NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao NAM UC Tuan Bao

Người Việt Hải Ngoại

 
Lễ Tưởng Niệm Cố TT Ngô Đình Diệm: ‘Ủng hộ ông Diệm không cho Mỹ gởi lính vô Việt Nam’



Mọi người lần lượt thắp nhang tưởng niệm Cố TT Ngô Đình Diệm. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

WESTMINSTER, California (NV) -
Lễ Tưởng Niệm Cố Tổng Thống Ngô Đình Diệm tại Nam California được long trọng tổ chức tại Tượng Đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster lúc 11 giờ ngày 11 Tháng Mười Một.
“Chúng tôi ở Bakersfield, lái xe gần 3 tiếng mới tới đây. Bận rộn lắm nhưng phải thu xếp xuống đây thắp nén nhang cho cụ. Một năm mới có một lần, không đi thì áy náy lắm,” ông Chu Khắc Tiến nói. “Gia đình tôi gồm năm người, hai vợ chồng và ba đứa con. Lớn nhất 12 tuổi.”
Ở xa nhưng gia đình ông Tiến đến nơi sớm nhất.
Đúng giờ, nghi lễ tưởng niệm được cử hành trong không khí trang nghiêm. Chủ tọa buổi lễ là ông Cổ Tấn Tinh Châu và trưởng ban tổ chức là ông Nguyễn Văn Liêm. Ngoài ra còn có sự hiện diện của ông Tạ Đức Trí, thị trưởng Westminster và các giới chức địa phương cũng như đại diện tôn giáo gốc Việt, nhất là Công giáo.
Tất cả cùng gọi ông là nhân vật quan trọng của Quốc Gia Việt Nam và nhắc lại những đóng góp của vị tổng thống đầu tiên của Việt Nam Cộng Hòa, người đã tạo dựng nền Đệ Nhất Cộng Hòa tại Nam Việt Nam sau khi thành công trong việc truất phế cựu hoàng Bảo Đại.
Không khí buổi lễ trở nên nhộn nhịp khi các hội đoàn tuần nối gót nhau đem hoa lên bàn thờ.


Lễ tưởng niệm cố TT Ngô Đình Diệm sáng 11 Tháng 11, 2017 tại tượng đài Chiến Sĩ Việt Mỹ, Westminster. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Ông Mai Đình Tạo, cư dân Garden Grove, nói: “Nói đến Tổng Thống Ngô Đình Diệm là phải nói đến chính sách chiêu hồi và chủ nghĩa nhân vị của ông và ông (Ngô Đình) Nhu.”
Ông giải thích: “Chính sách chiêu hồi nhằm kêu gọi những binh lính cộng sản buông sung đầu hàng để giảm thiểu cảnh huynh đệ tương tàn, nồi da xáo thịt và đã có nhiều thành công.”
Ông tiếp: “Còn chủ nghĩa nhân vị là để xóa bỏ sự chênh lệch giữa giới đại điền chủ và trung nông.”
Chính sách này kêu gọi thu mua ruộng đất của giới đại điền chủ rồi bán trả góp cho nông dân. Chuyện này giúp cho nhiều người,” ông hồi tưởng.


Hội Thủy Quân Lục Chiến trong bài Chiến Sĩ Vô Danh tại lễ tưởng niệm Cố TT Ngô Đình Diệm. (Hình: Đằng-Giao/Người Việt)

Không phải ai có mặt hôm nay cũng hoan nghênh tất cả những gì mà vị cố tổng thống đã làm. Có một số ít đến vì thấy ông có công nhiều hơn là tội.
Ông Trần Thế Thanh, cư dân Huntington Beach, nói: “Ông để tôn giáo ảnh hưởng đến quốc sách, tôi không đồng ý. Nhưng chuyện không cho Mỹ gởi lính vô Việt Nam, tôi ủng hộ hai tay.”
Một số khác thấy chuyện thành lập ấp chiến lược của ông để bảo vệ dân lành và cô lập hóa Việt cộng là rất hay.
Bà Nguyễn Thị Quỳnh Hương, cư dân Westminster, suy nghĩ: “Hồi 1961, khi còn sinh hoạt Gia Đình Phật Tử, chúng tôi nhiều lần xuống đường biểu tình chống chính sách gia đình trị và đàn áp Phật giáo của ông.”
“Bà Quách Thị Trang cũng thuộc nhóm chúng tôi. Lúc bị bắn chết, bà chỉ đi sau tôi có vài bước. Nhưng đó là chuyện đã qua, tôi vẫn muốn thắp một nén hương để tưởng niệm,” bà ngậm ngùi nói. “Dù gì, ông cũng có công với đất nước. Là Phật tử tôi không thù ai,” bà chia sẻ.
Không phải chỉ có gia đình ông Tiến ở xa về đây dự lễ.
Ông Phan Viết Nhơn, ở San Diego, cũng phải lái xe hơn 2 tiếng để có mặt hôm nay.
Ông kể: “Tôi mướn xe ‘van’ để đưa gia đình gồm sáu người lên đây. Phải đi từ 6 giờ cho mát mẻ và để tránh kẹt xe. Ăn sáng xong, tới đây vừa kịp giờ. Năm ngoái phải về Việt Nam, không dự lễ được nên năm nay, bằng mọi giá chúng tôi phải có mặt.”
Trong số người tham dự, có một số các em thiếu niên.
Em Emily Nguyễn, học sinh La Quinta, khoe: “Em thích mặc áo dài và ngửi mùi nhang. Hôm nay theo mẹ ra đây, em rất thích. Ông Diệm là người tốt của Việt Nam. Ông không muốn người Mỹ vô Việt Nam nên ông bị hại.”
Em Frank P. Nguyễn, học sinh Bolsa Grande, nói: Sáng nay em học được thêm về ông Ngô Đình Diệm. Ông giúp cho Việt Nam nhiều. Trước đây, em chỉ biết ông Nguyễn Văn Thiệu thôi.” (Đằng-Giao)
Đằng-Giao/Người Việt
November 11, 2017
ngo.giao@nguoi-viet.com

Ly cà phê dang dở



Ly cà phê dang dở (Hình minh họa: Mario Tama/Getty Images)

LGT:
Trong cuộc sống có nhiều chuyện mình muốn nói với ai đó, nhưng lại không thể nói trực tiếp được. Không nói được với nhau thì hãy viết cho nhau. Âu đó cũng là cơ hội để giải tỏa những tâm tư, những nỗi niềm. Mục “Viết Cho Nhau” do phóng viên Ngọc Lan phụ trách. Thư từ xin gửi về: Người Việt (Viết Cho Nhau), 14771 Moran St., Westminster, CA 92683, hay email: Ngoclan@nguoi-viet.com.
“Chưa bao giờ tôi uống cà phê đến giọt cuối cùng, mà luôn để dư lại,” người đàn ông tóc ngả màu muối tiêu nói một cách nhẹ nhàng, sau khi hớp thêm ngụm cà phê.
Thấy hai mắt tôi tròn xoe nhướng lên, ông hiểu tôi muốn hỏi “Có lý do gì không?” để thủng thỉnh trả lời mà không cần tôi cất tiếng.
“Là nhà báo, chắc cô đã từng nghe nhiều chuyện về những người vượt biên, phải không?” Ông bắt đầu bằng một câu hỏi đã mang sẵn câu trả lời là “Dạ, có nghe.”
Trời Bolsa vào Thu se sắc lạnh. Câu chuyện bên lề của một cuộc phỏng vấn về những điều không liên quan hình như có điều gì mênh mang, bồng bềnh, khó tả.
Ông kể, Tháng Tư năm 1979, ở tuổi 17, lần đầu tiên ông nghĩ đến chuyện “vượt biên.”
“Tôi còn nhớ chiều hôm đó, Kh., thằng bạn thân nhất với tôi ở những năm cấp 3, đạp xe qua nhà rủ tôi đi cà phê. Điều này với tôi là bất thường, bởi trước giờ tôi với nó chỉ có ra quán uống đá me, đá chanh thôi,” ông nhớ lại.
“Vậy mà hôm đó tự dưng nó kêu ly cà phê đen. Bắt chước Kh. tôi cũng gọi cà phê đen. Tôi và Kh. đều là những đứa ít nói. Mà là bạn thân nên không cần nói tôi cũng đoán biết Kh. đang có điều gì bất an. Chủ quán mang ra hai ly cà phê pha sẵn, mà có người gọi là ‘cà phê kho’, tức là cà phê pha từ đời nào rồi, họ rót vô trong bình thủy để giữ nóng, khi có ai kêu thì họ rót ra.”
“Cà phê khi đó không có thơm ngào ngạt như cà phê này đâu, nó có cái gì trong đó tôi cũng không biết nữa. Chỉ biết là sau khi bỏ đường vào, lấy muỗng khuấy lên, hớp một ngụm, mặt Kh nhăn lại, chắc vì đắng, rồi nói thật nhỏ ‘Tối nay tao đi.’”
Người đàn ông ngừng lại. Dường như bao ký ức của ngày tháng cũ quay về…
“Một cái gì như luồng điện chạy qua người tôi. Mặc dù đã nghe đây đó người ta nói chuyện vượt biên, nhưng lần đầu tiên đối diện với việc thằng bạn thân nhất của mình ra đi, tự dưng thấy lạ lắm. Một cái gì như thảng thốt, như mất mát, như buồn tủi cứ dâng lên. Tôi và Kh. lại tiếp tục im lặng. Lát sau, Kh nói ‘Tao nghĩ mày cũng nên tìm đường đi đi, nghe nói ở lại không hay đâu. Nhà tao đi hết rồi, chuyến này chỉ còn tao và má tao thôi. Nhưng chờ tao đến nơi, báo tin về, rồi mày hãy đi.”
Ông kể, ông và người bạn tên Kh. ngồi nói với nhau thêm dăm ba điều, như dặn dò, như hứa hẹn. Thoảng lại hớp ngụm cà phê đắng.
“Uống hoài mà ly cà phê không sao hết được, không biết vì trong lòng đứa nào cũng đang dao động nhiều điều, hay tại vì cà phê khó uống, mà đến lúc phải ra về, Kh nói, ‘Hy vọng ngày gặp lại tao với mày sẽ đi cà phê, và sẽ uống hết phần dang dở hôm nay.”
“Tôi nghe nó nói, mà muốn khóc. Rồi nó đi.” Giọng ông trở nên xa vắng.
Ông kể, bạn ông đi rồi, khi chưa kịp hỏi thăm xem có ai biết rằng Kh. đã đến nơi chưa, thì cũng đến lượt ông theo anh trai của mình vượt biển.
Sau nhiều ngày lênh đênh trên đại dương vì tàu hư, vì hết lương thực, hết nước uống, cuối cùng, tàu ông cũng chạm đất tự do, dù rằng “cũng có vài người chết trên tàu vì đói khát, vì kiệt sức.”
Ông kể, khi đã định thần trên đảo, việc đầu tiên ông làm là lang thang hỏi thăm tin tức của Kh.
“Không ai biết hết. Tôi nghĩ Kh đang ở một đảo nào đó, khác tôi.”
Ông đưa ly cà phê lên, hớp thêm một ngụm. Lặng lẽ.
“18 tháng sau, tôi được bảo lãnh sang Mỹ. Vẫn không có tin tức gì của Kh.”
“Cho đến một ngày, cũng phải 2-3 năm sau, cũng buổi chiều, trong sân trường college, tôi nhìn thấy một đứa bạn cùng trường, cùng xóm. Tôi kêu tên nó, hai đứa ôm nhau mừng chảy nước mắt. Hỏi chuyện này chuyện kia, và nó cho tôi biết chiếc tàu của Kh đến giờ vẫn chưa có tin tức. Ra là cô của nó đi cùng chuyến đó với Kh.”
“Tôi nghe mà như chết lặng. Thằng bạn kia cũng sụt sùi. Rồi hai đứa kéo nhau vào trong cafeteria, mua 2 ly cà phê đen, đó cũng là lần đầu tiên tôi mua cà phê sau buổi chiều uống cà phê với Kh.”
Ông kể, ông không uống hết ly cà phê đó, mà nói với người bạn rằng, “Chờ khi nào gặp lại Kh. sẽ uống hết phần dang dở hôm nay.”
Lời hứa đó, với người bạn, ở tuổi 17, thiêng liêng lắm.
Đường Bolsa chiều vào Thu nhợt nắng. Dù nghĩ rằng sẽ là cổ tích, nếu bất chợt một người tên Kh. xuất hiện, để cùng người bạn mình uống hết phần cà phê dang dở, nhưng, tôi thầm nghĩ, giá như, cuộc đời có lúc hãy là cổ tích…
Ngọc Lan
NV, November 7, 2017

Mỹ: Hàng ngàn người Việt có nguy cơ bị trục xuất?



Cộng đồng hoạt động dân quyền ở Hoa Kỳ diễu hành kêu gọi ngừng trục xuất dân nhập cư châu Á, ảnh SEARAC

(BBC): Khoảng 8.500 người Việt tại Hoa Kỳ có thể bị bắt, giam giữ và trục xuất về Việt Nam, các tổ chức hoạt động vì cộng đồng tại Hoa Kỳ cho biết.
Các tổ chức bắt đầu lo ngại khi có thông tin trong vài tháng gần đây, nhiều người đột nhiên bị bắt, giam giữ, điều chuyển và bị thẩm vấn để trục xuất về Việt Nam.
Con số người bị bắt giữ đã lên đến mức kỷ lục, NBC News dẫn lời bà Đinh Quyên, Chủ tịch Trung tâm Hành động Hỗ trợ Đông Nam Á (SEARAC).
Các tổ chức hoạt động vì cộng đồng ở Philadelphia, California, New York gần như đồng loạt đưa ra cảnh báo khẩn vào cuối tháng 10.

Gần 9.000 người có thể bị trục xuất
Cảnh báo khẩn của SEARAC hôm 30/10 ghi rằng: "Trong vài tuần gần đây, ICE [Cơ quan Kiểm sát Nhập cư và Hải quan] đã tái bắt giữ một số người Việt đã có lệnh trục xuất mà họ không thể trục xuất trước đây."
Cảnh báo khẩn của SEARAC cho biết tổ chức này phát hiện hồi tháng 9 rằng Hoa Kỳ đã gửi hồ sơ của 95 cá nhân có thể bị trục xuất cho Hà Nội để chính quyền Việt Nam xem xét.
SEARAC cũng ghi nhận các trường hợp lẽ ra không thuộc đối tượng bị trục xuất nhưng vẫn bị bắt giữ trong thời gian vừa qua.
"Từ tháng 10 đến tháng 11, một phái đoàn quan chức Việt Nam sẽ đến Hoa Kỳ để tiến hành các cuộc phỏng vấn ở bang Georgia," cảnh báo ghi thêm.
Cảnh báo kêu gọi cộng đồng chia sẻ rộng rãi và ngay lập tức liên hệ các tổ chức để được nhận hỗ trợ pháp lý.


Thông tin cảnh báo cho người Việt tại Hoa Kỳ, ảnh SEARAC
Đối tượng nào có thể bị trục xuất?
Theo dữ liệu của Bộ Nội An Hoa Kỳ vào năm 2016, hiện có khoảng 8.560 người Việt có lệnh trục xuất nhưng vẫn sinh sống tại Mỹ. Lí do là vì từ sau chiến tranh, Việt Nam luôn từ chối tiếp nhận những người Việt bị trục xuất khỏi Hoa Kỳ.
Theo Biên bản Ghi nhớ được hai nước ký hồi 2008, Hà Nội chỉ chính thức đồng ý tiếp nhận các cá nhân gốc Việt đến Hoa Kỳ sau năm 1995 - là năm hai nước bình thường hóa quan hệ.
Từ 1998 đến 2016, đã có khoảng 624 người Việt bị đưa về Việt Nam, theo thông tin chính thức của Bộ Nội An.
"Kể từ sau khi bình thường hóa quan hệ, Hoa Kỳ luôn nỗ lực tìm cách trục xuất càng nhiều người càng tốt," ông Huỳnh Ngọc Diệu, người đứng đầu tổ chức VietUnity nói với BBC.
Tuy nhiên, "thường họ chỉ trục xuất người đến Hoa Kỳ sau 1995", ông Diệu giải thích thêm.
Nay, đã có những trường hợp đến Hoa Kỳ từ trước 1995 nhưng vẫn bị bắt và giam giữ.
Trong số 95 hồ sơ bị chuyển cho phía Việt Nam hồi tháng 9, có ít nhất ba người đến Hoa Kỳ trước 1995, không thuộc đối tượng bị trục xuất theo thỏa thuận ký năm 2008, NBC dẫn lại thông tin của SEARAC.


Khoản 2, Điều 2 trong Biên bản Ghi nhớ năm 2008 ghi người Việt đến Hoa Kỳ trước 12/7/1995 không nằm trong diện bị trục xuất. ảnh www.state.gov

Katrina Dizon Mariategue, nhân viên tư vấn Chính sách Nhập cư của SEARAC cho BBC biết tổ chức này bắt đầu phát hiện ra vụ việc sau khi một luật sư thông báo về việc một người Việt đến Hoa Kỳ trước 1995 bị bắt giữ và điều chuyển đến bang Georgia.
Bà Mariategue cho biết năm ngoái Hoa Kỳ trục xuất 35 người Việt; năm nay nếu 95 hồ sơ kia được tiếp nhận thì con số bị trục xuất sẽ tăng gấp 3 lần.


Không phải lần đầu tiên bị ép trở về: Một người phụ nữ phải bị kéo đi trong khi những người khác thì ngồi lỳ trên thang nối máy bay. Đây là nhóm 100 người Việt bị trục xuất khỏi Hongkong sau khi Anh Quốc và Việt Nam ký thỏa thuận năm 1995. ảnh HOANG DINH NAM/Getty

Trump sẽ nêu vấn đề với Việt Nam tại APEC?
Ông Huỳnh Ngọc Diệu, người hiện cũng đang làm việc cho phó thị trưởng thành phố San Jose, California, bình luận rằng chính phủ Trump "đã có một số hành động gây hại đến cộng đồng dân nhập cư."
"Đây không phải là điều ngạc nhiên. Ông Trump muốn giới hạn nhập cư, muốn trục xuất dân nhập cư, và ông ấy ủng hộ dự luật RAISE Act," ông Diệu nói.
"Bây giờ điều chúng tôi lo ngại nhất là chuyến thăm đến Việt Nam của Trump. Với số lượng người bị bắt giữ mang tính kỷ lục, đây là bằng chứng cho thấy chính phủ Trump đang nỗ lực khiến phía Việt Nam tiếp nhận thêm người bị trục xuất."
"Điều này sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều gia đình, con cái phải rời xa cha mẹ. Đây là điều không ai mong muốn," ông Diệu nói thêm.
Dự luật nhập cư RAISE của Hoa Kỳ sẽ 'siết chặt hơn'?
Cùng mối quan ngại với ông Diệu, bà Mariategue nói rằng việc Hoa Kỳ muốn trục xuất cả những cá nhân tới Mỹ trước 1995 là một tín hiệu xấu.
Bà e rằng Washington đang tìm cách tái thỏa thuận hoặc mở rộng Biên bản Ghi nhớ năm 2008 để có thể trục xuất thêm người. "Nếu như vậy, có khả năng khoảng 9.000 người Việt sẽ bị ảnh hưởng," bà Mariategue nói.
Tháng trước, chính phủ ông Trump đã ra lệnh trừng phạt đối với Campuchia và ba nước châu Phi khác vì đã không chịu tiếp nhận người bị trục xuất.
Cũng đồng tình với ông Diệu, bà Mariategue nói: "Chúng tôi lo ngại rằng ông ấy sẽ đặt vấn đề này với Việt Nam vì ông đã có những lời bình luận trong quá khứ về việc trừng phạt những nước không tiếp nhận người bị trục xuất."
BBC đã liên lạc với Đại sứ quán Hoa Kỳ tại Hà Nội để xác nhận thông tin nhưng vẫn chưa nhận được phản hồi.