co vang


Liên lạc với chúng tôi
Email:

sanews@sanet.com.au
<

Adelaide
South Australia
Click for Adelaide, South Australia Forecast

 

  
Năm Thứ 14

Tiếng Nói Trong Nước

A   A   A

Đọc báo Hà Nội Mới sáng ngày 29.4.2009

 


Têrêxa Anh Thư

Phải công nhận là sáng nay 29.4.2009 báo Hà Nội Mới có bản tin "cù léc" con nhà có đạo trong khi họ đang lo cái họa bauxite đỏ kè.
Báo viết rằng: "Ngày 25-4 vừa qua, trên trang điện tử Dòng Chúa Cứu thế Việt Nam đăng "Thông cáo của Giáo xứ Thái Hà" của ông Nguyễn Văn Khải, linh mục Giáo xứ Thái Hà, phát ngôn viên Giáo xứ Thái Hà, Dòng Chúa Cứu thế Hà Nội. Thông cáo này có nội dung sai trái, đề cập đến những nội dung không liên quan đến tôn giáo, vu cáo chế độ, xuyên tạc sự thật, gây tổn hại đến khối đoàn kết toàn dân tộc, kích động giáo dân đến Nhà thờ Thái Hà vào 18 giờ 30 phút ngày 25-4 để cầu nguyện, trong đó có việc đòi quyền sử dụng diện tích đất tại khu vực hồ Ba Giang. Cái gọi là "Thông cáo" nói trên đã đi ngược lại những tuyên bố chính thức, mang tính xây dựng của Hội đồng Giám mục Việt Nam".

Trước tiên xin cảm ơn nhà báo đã quảng cáo cho website Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam miễn phí. Thời đại thông tin, cho dù các bác không trưng ra cái địa chỉ thì cư dân mạng chỉ cần lên Google là "bao la"!
Thứ đến cũng cảm ơn các vị đã cho các độc giả trung thành của quý báo, trong đó có tôi, biết rằng Lm Nguyễn Văn Khải là phát ngôn viên của Giáo xứ Thái Hà. Nếu vị linh mục này bị bắt tức là nhà nước bóp cổ, bịt miệng Giáo xứ Thái Hà không cho nói. Đó là thể hiện tự do ngôn luận và nhân quyền theo kiểu Việt Nam, văn minh hơn nhiều so với mấy thứ nhân quyền "ấu trĩ" tại các nước khác!
Hà Nội Mới nói rằng trong thông cáo, Lm Khải đã đề cập đến những nội dung không liên quan đến tôn giáo. Chuyện này phải dùng đến văn bản của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam mới rõ đúng sai thế nào.
Trong Bản "Quan điểm của Hội đồng Giám mục Công giáo Việt Nam về một số vấn đề trong hoàn cảnh hiện nay" có ghi rằng "Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của người dân Việt Nam cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của chúng tôi, các Giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam". Thưa các bác, thế thì vấn đề bauxite với tất cả những hệ lụy của nó có phải là ưu sầu và lo lắng của người dân Việt Nam hiện nay không? Có phải là ưu sầu và lo lắng không khi mà có quá nhiều tầng lớp dân chúng từ các vị hàn lâm học sĩ cho đến các bà nội trợ trong nhà cùng ký tên kiến nghị phản đối? Thế thì chuyện dính dáng đến toàn dân ấy có dính dáng đến Công giáo chúng tôi không? Ưu sầu và lo lắng của dân tộc chắc chắn dính dáng đến các Giám mục của chúng tôi như các ngài đã xác nhận rõ ràng trong văn bản. Mà đâu phải chỉ có Công giáo chúng tôi, Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ của Phật giáo còn lên tiếng trước chúng tôi. Tôn giáo không đứng ngoài, mặc mệnh nước nổi trôi, khoanh tay nhìn đạo đức xã hội xuống cấp. Chúa chúng tôi không chỉ ở trời cao nhưng xuống thế làm người, đang ở giữa lòng thế giới và đã từng khóc cho quê hương ngài, vậy có thể nào chúng tôi thờ ơ với quê hương yêu dấu này?
Ơ, nếu Lm Khải không kêu gọi giáo dân cầu nguyện cho vấn đề bauxite thì biết đâu các bác lại bảo rằng dân Công giáo không đồng hành cùng dân tộc. Hóa ra đồng hành cùng với đảng mới được hiểu là đồng hành cùng dân tộc, còn đồng hành cùng toàn dân là phản động và bị đấu tố trên các phương tiện truyền thông. Thế đấy, yêu nước kiểu Việt Nam cũng "ưu việt" hơn yêu nước ở chỗ khác! Thôi, việc linh mục Khải làm đúng sai đã rõ, có lẽ chẳng cần dài dòng làm chi nữa.
Báo Hà Nội Mới các bác chụp cho Lm Khải cái mũ "vu cáo chế độ". Nghe ớn lạnh. Vì người Công giáo chúng tôi vốn bị "chụp" lia lịa từ xa xưa tới giờ nên nỗi sợ đã thành thâm căn cố đế. Lm Khải đã làm gì mà mắc tội lớn thế? Vì ông ấy cầu nguyện cho các nhà cầm quyền được thông minh sáng suốt hầu quyết định chuyện hệ trọng của nước nhà. Bị chụp thế thì oan nhỉ? Có lẽ các đấng quan quyền cho rằng "nó nghĩ mình ngu cho nên nó mới cầu cho mình thông minh sáng suốt". Các quan bị chạm tự ái chăng? Nếu quan mà tự ái đến độ sai bồi bút lên án Lm Khải thì chúng tôi nghĩ cũng đáng để cầu nguyện cho các vị. Xin cho các vị ấy quân tử và vững vàng hơn một chút. Mới có thế mà đã giảy lên như con nít thì tầm thường quá. Ấy, giấy mời, giấy triệu tập cứ tưng bừng như đĩa phải vôi. Quan mà chơi dân như thế thì tiểu nhân quá, kém cỏi quá! Khóc lên đi ôi quê hương yêu dấu nếu đất nước này chỉ toàn những chính trị gia xôi thịt. Có lẽ chắc rồi cũng phải nghĩ đến thế này: Ưu sầu và lo lắng của dân tộc chính là Vui mừng và hy vọng của các bậc quan quyền cho nên nó mới sinh ra thế!
Báo Hà Nội Mới còn cho Lm Khải là xuyên tạc sự thật. Thật giả thế nào cứ để nhân dân phân biệt. Nhưng nhà báo đánh giá nhân dân hơi thấp đấy! Lm Khải đứng trên bục giảng mà nói bậy tôi tin chắc người dân Hà Nội cả lương cả giáo nghe ông sẽ tẩy chay ông ngay lập tức. Hà Nội Mới sao lại đánh giá dân Hà Nội thấp kém vậy. Phải chăng người dân Hà Nội trả tiền xe ôm, xe buýt,... kéo đến nghe ông vì ông dám nói thật, và người ta trốn họp hành, tổng kết... của nhà nước vì chỉ toàn nghe nói phét, và có đi chăng thì chỉ tranh thủ tham dự cái tiệc mặn cuối cùng.
"Cù léc" nhất là Hà Nội Mới bảo rằng cái thông cáo kêu gọi cầu nguyện ấy đi ngược với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam. Xin phép cho tôi được thêm rằng đi ngược cả với Vatican nữa đấy. Vì mỗi năm, vào ngày kỷ niệm Chúa chết trên thánh giá, Giáo Hội trên khắp hoàn cầu đều phải cầu nguyện cho các nhà cầm quyền. Cha Khải kêu gọi giáo dân cầu nguyện thêm cho nhà cầm quyền như thế không khéo sẽ được Vatican khen thưởng, biết đâu lại được thăng giám mục thì phiền!
Lại nữa, kỷ luật trong Giáo Hội và dòng tu thuộc vào loại nghiêm cẩn đặc biệt, Lm Khải tuyên bố bậy bạ thì sẽ biết "thế nào là lễ độ" ngay lập tức. Nhưng đến nay chẳng thấy các đấng bề trên và anh em trong Dòng nói gì ngoài những cái vỗ vai, mĩm cười, email khích lệ... Các vị bề trên chắc không i tờ đến độ không biết thế nào là đúng, thế nào là sai. Hội Đồng Giám Mục Việt Nam nói rằng "Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của người dân Việt Nam cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của chúng tôi, các Giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam", chẳng lẽ lời ấy không chút giá trị nào chăng? Lm Khải quan tâm đến nỗi lo của dân tộc là đi ngược với Hội Đồng Giám Mục Việt Nam chăng? Hay là chính quyền đang có ý ra lệnh cho Hội Đồng Giám Mục Việt Nam phải bịt miệng Lm Khải? Báo Hà Nội Mới là cái thá gì mà dám mượn uy tín của Hội Đồng Giám mục Việt Nam để lên án một linh mục Việt Nam?
Dẫu sao cũng cám ơn Hà Nội Mới đã viết rằng tuyên bố của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam là mang tính xây dựng. Nghĩa là Hà Nội Mới đã thấy cái tính xây dựng đất nước trong câu này: "Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của người dân Việt Nam cũng là vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của chúng tôi, các Giám mục thuộc Hội đồng Giám mục Việt Nam". Thế tại sao lại chửi Lm Khải dữ tợn thế!
Têrêxa Anh Thư
VietCatholic News

 

 

 

Linh mục Nguyễn Văn Khải chỉ là một trong số các nạn nhân...

Xuân An

Kể từ sau buổi dự thảo khoa học về dự án bôxít Tây Nguyên kết thúc với kết quả kể là thất vọng đối với giới khoa học và những người bận tâm về vấn đề môi trường sinh thái, bản sắc văn hoá dân tộc, và an ninh quốc gia, xem chừng dư luận xã hội đối với chủ trương lớn của Đảng và Nhà Nước trong dự án bôxít Tây Nguyên có vẻ như chùng xuống. Ngoài những phát biểu đơn lẻ của một vài cá nhân như nhà văn, nhà nghiên cứu Nguyên Ngọc, hay Đại lão Hòa thượng Thích Quảng Độ,...thì xem ra không ai còn muốn thiết tha lên tiếng nữa trước cái gọi là "chủ trương lớn" của Đảng (Nhà nghiên cứu Nguyên Ngọc khẳng định rằng việc tiếp tục dự án bôxít Tây Nguyên mà không thông qua Quốc hội là bất hợp pháp; hơn nữa, đất nước trước đây dù khó khăn, ngặt nghèo cũng không đến nỗi "đào tài nguyên bán mà ăn" như thế).

*Lm Nguyễn Văn Khải

Bất ngờ một kiến nghị của giới trí thức Việt Nam gửi tới giới lãnh đạo Đảng và Nhà Nước do nhóm ba người là Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nguyên chủ tịch Hội đồng khoa học Viện Văn học, Giáo sư Tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng, trường Đại học Bách khoa Đà Nẵng và nhà văn Phạm Toàn khởi xướng những ngày này đã làm dấy lên trong xã hội một làn sóng dữ dội phản đối chủ trương lớn của giới lãnh đạo Đảng và Nhà Nước trong vấn đề bôxít Tây Nguyên. Khởi xướng của nhóm ba người này như đã đáp ứng đúng mong mỏi của đại đa số các thành phần trong xã hội từ các nhà chính trị, quân sự, các học giả, các nhà trí thức, các chuyên viên đến những người lao động bình dân, những con người còn có tâm với đất nước, với dân tộc.
Trước áp lực càng ngày càng dữ dội của dư luận xã hội, ngày 24/4/2009, nhóm 15 người thuộc Bộ chính trị đảng cộng sản Việt nam đã miễn cưỡng thực hiện một động tác gọi là chỉ đạo việc rà soát vấn đề ô nhiễm môi trường của dự án bôxít. Tuy nhiên, theo nhận định của hãng tin quốc tế RFI, cái việc chỉ đạo này chẳng qua chỉ là để đối phó với phản ứng bất bình ngày càng lan rộng trong xã hội mà thôi. Hơn nữa, cũng theo hãng tin RFI, để đối phó với phản ứng dữ dội của quần chúng, Bộ chính trị đã yêu cầu Ban tuyên giáo trung ương chỉ đạo công tác tuyên truyền phổ biến kết luận nói trên để gọi là tạo sự '' thống nhất trong Đảng và đồng thuận trong xã hội''.
Ngay sau khi có lệnh từ Bộ chính trị là dùng truyền thông để tạo cái được gọi là '' thống nhất trong Đảng và đồng thuận trong xã hội", các tờ báo như Hà Nội Mới, An ninh thủ đô...vốn từ trước tới nay vẫn được dân gian coi là "những con vẹt" bắt đầu thực hiện chỉ đạo của Đảng. Hai tờ báo này thực hiện việc tuyên truyền cái được gọi là "thống nhất trong Đảng và đồng thuận xã hội" bằng cách chĩa mũi dùi vào những người cố suý cho việc tẩy chay dự án bôxít Tây Nguyên. Linh mục Lê Quang Uy và Linh mục Nguyễn Văn Khải chỉ là nạn nhận của chiến dịch "tạo thống nhất trong Đảng và đồng thuận trong xã hội mà thôi, theo như nhận xét của giới phân tích chính trị-xã hội. Và từ hôm qua đến nay, trên nhiều trang mạng "lề trái" đã vạch ra cái xảo thuật gian trá của các tờ báo trung thành với Đảng trong nỗ lực tuyên truyền cái được cọi là "thống nhất trong Đảng và đồng thuận xã hội".
Tuy nhiên, không phải tờ báo "lề phải" nào cũng trung thành phụng sự Đảng. Có những tờ bào xem ra là tuân thủ đi theo "lề phải" Đảng chỉ, nhưng thỉnh thoảng lại lách qua "lề trái" cho lương tâm nghề nghiệp đỡ bị cắn rứt. Báo Tuổi Trẻ, một trong những nhật báo được xem là lớn nhất trong nước hiện nay, số 109/2009 (5792) ra ngày 27/4/2009, trang 4, đã tuân thủ chỉ đạo từ trên, đưa tin về sự chỉ đạo của Bộ chính trị về việc rà soát dự án bôxít với bài viết có tiêu đề: "Vấn đề môi trường đã được quan tâm đúng mức". Đọc xong bài viết, nhiều nhà phân tích gợi ý, từ nay những phóng viên còn có tâm với nghề, còn biết nghĩ đến sự phồn thịnh của đất nước, của dân tộc, thôi thì tiêu đề bài báo cứ việc tuân thủ theo lệnh cấp trên, còn nội dung xin vui lòng phản ánh đúng hiện thực khách quan của vấn đề, của lòng dân.
Xuân An
VietCatholic News

 

 

 

Nói với luật sư Nguyễn Trọng Tỵ

Luật sư Lê Sáng

Mất dạy, là tính từ dùng để chỉ một người nào đó đã được đào tạo, đã được giáo dục, đã có nhận thức, nhưng sau đó vì nhiều lý do, mà không thực hành những gì đã được học... Việc dạy dỗ họ coi như bị mất. Mất dạy khác với thất học, vô giáo dục ở chỗ kẻ mất dạy biết việc nó làm là sai trái, nhưng nó vẫn làm có thể vì tư lợi, có thể vì thâm thù, có thể vì bị cường quyền khống chế áp đặt, v.v...
Luật sư là một nhân danh, một nghề nghiệp. Đặc tính nghề nghiệp họ không hưởng lương, không lệ thuộc vào ngân sách nhà nước... Nói đến luật sư, người ta nghĩ ngay đến vai trò bào chữa của họ - Bào chữa là một đặc tính nghề nghiệp nổi bật của luật sư, nó đối lập với uỷ viên công tố của nhà nước, người chuyên buộc tội nghi can... Không một luật sư nào, không một nền pháp lý nào, dù lạc hậu đến đâu lại đồng hoá luật sư với vai trò buộc tội cả.
Luật sư, là một nghề cao quí, vì nó là chỗ dựa cho bất cứ ai bị rơi vào cảnh đáo tụng đình. Nó là đối trọng với các cơ quan nhà nước đặc biệt là công an, công tố nhà nước thường có xu hướng thi hành quyền lực nhà nước một cách lộng quyền... Một trong những nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp của luật sư là bào chữa chứ không buộc tội. Chỉ khi phải bảo vệ quyền lợi cho một thân chủ nào đó của mình luật sư mới được phép cáo buộc kẻ thứ ba, gây ra thiệt hại cho thân chủ mình đang bảo vệ trong một hợp đồng cụ thể trong một vụ án cụ thể...
Nguyên tắc đạo đức nghề nghiệp không cho phép luật sư đưa ra giả thuyết buộc tội người khác đã phạm vào điều này điều kia của bộ luật hình sự... Đặc biệt là nêu đích danh người ta ra... Ngay cả luật hình sự, tố tụng hình sự của nhà nước cộng sản cũng khẳng định không một ai bị coi là có tội khi chưa có bản án kết tội có hiệu lực của toà án... Vậy mà Nguyễn Trọng Tỵ dám đưa ra cáo buộc linh mục Nguyễn Văn Khải phạm vào điều 88 bộ luật hình sự (*) - Phải hiểu thế nào đây? Nếu nó được phát ra từ một luật sư trẻ... Thì dễ hiểu hơn là nó lại phát ra từ miệng một kẻ gần 80 tuổi. Trong giới luật sư, nhiều người biết Nguyễn Trọng Tỵ vẫn thường đi lễ chùa chiền khấn vái có vẻ thành kính... Vậy ông ta không nghĩ đến một ngày ông phải chết, phải đối diện với thượng đế, với luân hồi quả báo hay sao?
Ai cũng biết Nguyễn Trọng Tỵ từng là thẩm phán, vẫn đang là đảng viên cộng sản, đương nhiên là kẻ tôi đòi của đảng bởi điều lệ đảng cộng sản Việt Nam buộc những kẻ đứng trong hàng ngũ của nó phải như vậy. Nhưng Tỵ đã nghỉ hưu, làm luật sư không phải để mưu sinh hay ham hố thăng tiến vì đã hết tuổi... Và Tỵ cũng đã gần đất xa trời, cho nên chắc chắn chẳng có ai buộc ông ta phải phát ngôn này nọ dọn đường cho an ninh điều tra khởi tố bắt giam linh mục Nguyễn Văn Khải cả. Vậy Nguyễn Trọng Tỵ làm những việc này từ động lực nào? Có phải ông ta dốt nát về kiến thức, mù loà về lương tâm? Có lẽ như thế là cách lý giải nhẹ nhất cho những việc làm của ông ta.
Nguyễn Trọng Tỵ là kẻ không có chút kiến thức nào về Công Giáo, về chức vụ Linh Mục Công Giáo nhưng lại dám kết luận Linh mục Nguyễn Văn Khải đã "vượt quá giới hạn chức phận linh mục" Thật là nực cười! để đi đến kết luận này, cá nhân một Linh Mục, thậm chí cá nhân một Giám Mục cũng không có quyền... Theo Giáo Luật nó có cả một toà án để phán xử đấy. Nguyễn Trọng Tỵ cho rằng Linh Mục Nguyễn Văn Khải kêu gọi cầu nguyện cho việc dừng khai thác bô-xít Tây Nguyên là vi phạm luật pháp, là phạm tội hình sự... Vậy thì ông đại tướng Võ Nguyên Giáp hai lần kêu gọi dừng khai thác bô-xít bằng văn bản lên tận thủ tướng với lời lẽ khá gay gắt, thậm chí còn mắng vào mặt ông thủ tướng vì không thèm trả lời thư kêu gọi của Đại Tướng công thần đã từng quản lý dự án bô-xít khi xưa... Chắc phải phạm tội với tình tiết tăng nặng: "Cố tình thực hiện hành vi phạm tội đến cùng". Mà không hiểu sao công an Hà Nội không gửi giấy mời, không lên thì gửi giấy triệu tập, không lên thì áp giải ông đại tướng Võ Nguyên Giáp nhỉ? Mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật - Luật pháp nhà nước cộng sản việt nam cũng khẳng định thế mà.
Cũng nên nhắc chung rằng: Có nhiều "luật gia" viết bài cho rằng nếu Linh Mục Nguyễn Văn Khải không lên công an theo giấy triệu tập thì sẽ bị áp giải, các "luật gia" này thậm chí còn trích dẫn cả điều luật trong bộ luật tố tụng hình sự về áp giải... Một nhận thức sai, thể hiện sự nông cạn về luật tố tụng hình sự. Áp giải như các vị này việc dẫn là áp giải theo luật tố tụng hình sự, nghĩa là sau khi một vụ án hình sự đã được khởi tố, mà linh Mục Nguyễn Văn Khải được xác định là "đối tượng liên quan" "nghi can"... thì mới được phép áp giải theo thủ tục tố tụng hình sự. Chưa có vụ án nào được khởi tố, quá lắm thì đây được gọi là triệu tập hành chính mà thôi. Triệu tập hành chính mà định lấy việc áp giải theo tố tụng hình sự để áp dụng hay sao? Nhưng nếu công an cộng sản vẫn áp dụng, thì lại thêm một bằng chứng nữa về việc nó chà đạp lên luật pháp của chính nó ban hành.
Thật là kỳ lạ! ở cái nước việt nam xã hội chủ nghĩa này những kẻ có cả quá trình học tập, công tác, va chạm trên trường đời... đến tận già sắp chết mà còn mất dạy, trách gì mấy đứa trẻ vị thành niên ăn cắp giết người mà ra toà vẫn tỉnh bơ ráo hoảnh. Không biết ngài luật sư Nguyễn Trọng Tỵ có nỗi lo này không? Hay ngài cũng như những kẻ có danh cộng sản, cả đời ăn to nói lớn nhưng đến già về với việc nhà mới phát hiện ra mình không biết vót một cây tăm. Thương thay dân tộc Việt có quá nhiều kẻ mù loà, vô lương tâm, kề miệng hố mà không sám hối!
Hà nội ngày 28.04.2009
Luật sư Lê Sáng
(*) Xem bài trên báo HNM ngày 28.4.2009

 

 

Một tờ báo chuyên hại người công chính

Đaminh Phan Văn Dũng

Đã từ lâu, tôi không hề xem báo Hà nội mới vì biết rằng đó là một tờ báo "tin tức", đọc mà thấy "tức". Nhưng hôm nay, khi vào trang trang http://vietcatholic .net, đọc bài viết "Báo chí cộng sản mở đợt tấn công mới nhắm vào Dòng Chúa Cứu Thế" tôi vô tình đọc phải những bài viết của báo Hà Nội mới. Đọc xong, tôi phát bực trước cách viết vô văn hóa, thóa mạ, vu khống đến trắng trợn của tác giả Anh Quang nhắm vào Linh mục Nguyễn Văn Khải và Linh mục Lê Quang Uy. Những linh mục này là những người mà tôi đặc biệt yêu mến và khâm phục vì tinh thần dũng cảm bảo vệ cho sự thật và bảo vệ sự sống cho các thai nhi bị tàn sát dã man. Dằn lòng chẳng được, cực chẳng đã, tôi phải viết lên đôi dòng không phải để bảo vệ cho Cha Khải và Cha Uy vì đã có quá nhiều người biết đến tấm lòng đôn hậu và lương tâm công chính của các ngài, nhưng để giải toả bớt cái bức mình nơi chính mình. Xin thưa rằng sự thật vẫn luôn luôn là sự thật, cho dù những bôi bút như Anh Quang có cố tình lấm liếm, che đậy. Cho dù có hàng ngàn tờ báo như Hà nội mới thì cũng không thể che dấu được ánh sáng của sự thật rồi đây nó sẽ tỏa sáng trên quê hương Việt nam.
Thực trạng xã hội ngày nay có quá nhiều bất công, luân thường đạo lý đã suy đồi trầm trọng, môi trường bị ô nhiễm tàn phá nặng nề, tương lai mất nước đã cận kề, tất cả các hệ thống quản lý xã hội chẳng còn cái nào không bị cái vòi bạch tuộc tham nhũng xâu xé đến tận xương tủy, vậy mà có những có kẻ vẫn còn cố tình bao che, bịt mắt thiên hạ. Nếu xã hội chúng ta tốt đẹp thì sao còn có đầy rẫy cảnh người dân oan khắp nơi kéo về biểu tình rầm rộ cả ngày lẫn đêm mặc cho mưa sa nắng lửa; sao ở đâu cũng có cảnh đuổi người cướp đất đổi một lấy mười mà người dân luôn là kẻ bị thiệt thòi, đất đai thờ phượng cũng bị chiếm đoạt, đến nghĩa trang cũng chẳng chừa; sao đâu cũng thấy cảnh công an đánh người, công an trở thành những kẻ cướp đường; sao đâu cũng thấy chuyện mua bằng bán chức; thầy đánh trò dã man, rồi trò đánh thày cũng dã man không kém; bệnh viện thì chặt chém mà chữa trị thì qua loa chiếu lệ. Khắp Việt nam này có rừng nào không bị tàn phá, có con sông con suối nào không bị ô nhiễm, lại còn phát sinh có cả những làng ung thư chết như ngả rạ. Từ thủa cha ông dựng nước đã bao giờ chịu nhục trước ngoại xâm mà nay phải cống hiến đất đai lãnh thổ, tài nguyên cho phương Bắc?! Dân trong nước còn phải chịu cảnh thắt lưng buộc bụng, đói nghèo thất nghiệp thế mà lại cho cả vạn công nhân ngoại bang tự do ra vào như chỗ không người! Ôi, còn cả biết bao những nghịch lý bất công kể sao cho xiết, rửa sao cho hết tội.. Nỗi đau da cam chưa đủ nay chuẩn bị nỗi đau da đỏ, hàng triệu đồng bào uất ức trước thảm họa bauxite Tây nguyên! Vận mệnh đất nước thì cũng đang trong vong bấp bênh nguy hiểm trước cái gọi là "chủ trương lơn". Đơn kiến nghị gửi thẳng chẳng thèm nhận, coi thường giới trí thức cả nước đến thế là cùng! Vậy mà chỉ thông báo cầu nguyện cho công lý hòa bình, chỉ lên tiếng kêu gọi đoàn kết trước vận nước lâm nguy lại bị cho là phản động, là phá hoại đất nước, thật đáng buồn thay!
Những luận điệu mà phóng viên Anh Quang viết trong loạt bài trên toàn là lời lẽ nguỵ biện, lấp liếm, khoác lác về những thành công trong ngành này ngành nọ, xây dựng đường xá này kia. Cứ thử đi đi rồi sẽ thấy con đường mang tên Bác giờ để cho trâu đi, cứ đi đi rồi sẽ thấy những cánh đồng nhiễm mặn không khắc phục nổi. Mà cần gì phải đi cho mệt, cứ sau mỗi cơn mưa sẽ thấy cận cảnh khối cái không muốn thấy ngay ở hai thành phố lớn nhất nước là TP. HCM và Hà nội để thấy được cái phát triển mà anh bồi bút của báo Hà Nội mới này tô vẽ. Chỉ cần nghe báo cáo hãi hùng về tai nạn giao thông cũng đủ hiểu là việc xây dựng, phát triển hạ tầng giao thông ở ta ra như thế nào mà. Chỉ cần đến bệnh viện là đã biết môi trường sống thế nào ngay, chỉ cần xem lại ngân quỹ gia đình cho việc học thêm học nếm là đủ biết nền tảng giáo dục Việt Nam. Chỉ cần đếm lịch cúp điện là chúng ta biết đất nước mình "xanh mặt" hiện đại thế nào.
Thế nhưng, tất cả những sự thật hiển nhiên ấy thì những bồi bút Hà nội mới cứ phớt lờ như không biết, vẫn nói ngược ngạo nhằm để hại người công chính. Hết hại Đức Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt, hại 8 giáo dân Thái hà, hại cha Vũ khởi Phụng, cha Nguyễn Ngọc Nam Phong, hại Luật sư lê Trần Luật, nay hại Cha Khải, Cha Uy, lại còn tính hại luôn cả "hơn 6 triệu đồng bào công giáo chân chính sống "Kính Chúa yêu nước" đang hết sức phẫn nộ". Nhưng nói cho đúng, tờ Hà nội mới đang hại cả dân tộc này.
Đaminh Phan Văn Dũng
VietCatholic News

 

 

Ông Lê Dũng không thuộc bài hay âm mưu chia rẽ?

Mai Văn Lành

Đọc mấy câu trả lời báo chí của Lê Dũng, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam về vụ đất hồ Ba Giang mà không thấy khỏi buồn cười cho sự ngớ ngẩn và dốt nát của quan chức Cộng sản Việt Nam: "Cho đến nay, Ủy ban nhân dân Thành phố Hà Nội chỉ nhận được đơn khiếu nại đề ngày 18/4/2009 của ông Vũ Khởi Phụng, linh mục chính xứ nhà thờ Thái Hà về việc "Đình chỉ thi công trái phép tại khu đất hồ Ba Giang, trả lại đất bị chiếm giữ trái phép cho giáo xứ Thái Hà - Dòng chúa cứu thế Hà Nội" chứ không nhận được đơn khiếu nại nào của giáo dân giáo xứ Thái Hà".
Một lần nữa, người đọc và người nghe không khỏi bật cười về sự hiểu biết, tư duy và cách nói của Lê Dũng nói riêng và các quan chức nhà nước đang "quản lý" đất nước, con người Việt Nam.
Chẳng nhẽ Lê Dũng không biết rằng ở một Giáo xứ, thì Linh mục chính xứ là đại điện cho tất cả Giáo xứ. Những vấn đề liên quan đến bất cứ ai, bất cứ công việc nào trong xứ đều phải thông qua linh mục chính xứ. Nó cũng giống như ông chủ tịch nước trong một đất nước vậy, ông ta có quyền nói lên tiếng nói của mình nhưng la đại diện cho tất cả nhân dân trong nước. Ông ta có thể thay mặt nhân dân ký kết các hiệp định, các văn bản liên quan đến đất nước, nhưng vẫn là đại diện cho nhân dân thôi.
Vì thế, tiếng nói của linh mục chính xứ là đại diện tất cả giáo dân. Ở Thái Hà cũng vậy, linh mục chính xứ đại diện cho tất cả giáo dân, linh mục và tu sĩ dưới quyền, tiếng nói của linh mục chính xứ là tiếng nói của giáo dân, linh mục và tu sĩ ở Giáo xứ Thái Hà.
Vậy nhưng Lê Dũng lại leo lẻo: "Chỉ nhận được đơn của linh mục Chính xứ Vũ Khởi Phụng, chứ không nhận được đơn của giáo dân"? Nghĩa là theo Lê Dũng, linh mục Chính xứ Vũ Khởi Phụng chẳng liên quan gì đến giáo dân Thái Hà?
Hay Lê Dũng muốn tách linh mục Chính xứ ra khỏi giáo dân? Xin chớ có làm việc tát biển đông như thế. Đừng chơi trò chia rẽ đó giữa giáo dân và linh mục của họ, đó là một sự rồ dại và không bao giờ đủ sức.
Hay bởi Lê Dũng không biết thế nào là linh mục chính xứ, giáo dân, giáo hội... những danh từ đó là sự xa lạ với quan chức cộng sản đang "quản lý" đất nước? Có lẽ vì thế mà Đài THVN đã từng gọi Thái Hà là Giáo Phận Thái Hà, hoặc là Đảng viên Công giáo trên tở Hà Nội mới?
Hay Lê Dũng muốn chơi trò đánh lận con đen rằng giáo dân Thái Hà chưa có ý kiến, phải là mấy tay "giáo dân cốt cán" mà Nguyễn Đức Nhanh đưa cả xe đến đón lên Sở Công an Hà Nội thì mới là tiếng nói của giáo dân?
Hay Lê Dũng cũng suy từ ngay hệ thống của mình rồi áp dụng với Giáo hội Công giáo giống như việc Tổng Bí thư, Thủ tướng... ký kết với nước ngoài những hiệp định bán lãnh thổ quốc gia như Hiệp định biên giới, lãnh hải... thì chỉ là việc của mấy ông đó với quan thầy Tàu thôi, chứ nhân dân Việt Nam chẳng ai đồng ý thế? Và cứ thế ông suy ra Giáo hội công giáo cũng vậy, ông linh mục chính xứ làm trời làm đất gì là riêng của ông ấy chứ giáo dân không biết được?
Xin đừng nhầm lẫn như vậy, ở Giáo hội Công giáo không có những kẻ mạo danh, tiếm quyền của người khác để làm những việc thiệt hại cho họ. Ông Linh mục chính xứ không phải do cơ cấu mà tạo thành, họ không được đưa lên bằng những cuộc bầu cử giả hiệu hoặc cơ cấu theo ý của Đảng. Vì vậy, những hoạt động và công việc của linh mục chính xứ tất cả đều thật sự vì nhu cầu của giáo dân. Ông ta không thu vén tài sản cho mình, vì ông ta là nhà tu, ông ta không có vợ để nhận quà cửa sau, ông ta không có con để lấy tiền của nhân dân mà đốt, ông ta không có tài sản để mua nhà mặt phố, mua trang trại... ông ta cũng không có tiền gửi ở ngân hàng nước ngoài.
Tóm lại, các linh mục, tu sỹ khác nhiều với đám quan chức nhà nước lắm, nó như nước với lửa, nên Lê Dũng cứ suy ra như vậy là không ổn rồi. Chỉ càng cho thiên hạ thấy sự ngô nghê của mình và bản chất của nhà nước mà ông ta là "phát ngôn" mà thôi.
Lê Dũng còn nói tiếp về Thông cáo của Thái Hà: "Thông cáo này có nội dung sai trái, đề cập đến những nội dung không liên quan đến tôn giáo, vu cáo chế độ, xuyên tạc sự thật, gây tổn hại đến khối đoàn kết toàn dân tộc, kích động giáo dân đến nhà thờ Thái Hà vào 18 giờ 30 phút thứ Bẩy ngày 25/4/2009 để cầu nguyện, trong đó có việc đòi quyền sử dụng diện tích đất tại khu vực hồ Ba Giang".
Sai trái chỗ nào nhỉ? Nếu đất đai của Nhà thờ bị cướp thì cầu nguyện để cho bọn cướp biết sai trái mà dừng lại. Nếu Tây Nguyên đang bị xẻ thịt để cho Tàu cộng vào cắn gà nhà mà những công dân nói lên tiếng nói của mình thì là sai trái sao? Hay đất nước này trong tay người cộng sản, muốn cho, muốn bán cho ai thì bán.
Thực ra, Lê Dũng đã cố tình không nói đến điều cơ bản là Thông cáo đó đã kêu gọi cầu nguyện cho Tây Nguyên trước thảm hoạ bauxite, một tử huyệt của Cộng sản hiện nay.
Điều cuối cùng cần nói với Lê Dũng là để làm đúng vai trò của mình thì cần học thêm nữa, đừng nói xằng nói bậy trước cộng đồng quốc tế mà có ngày không còn cái để mà nhai.
Mai Văn Lành

 


 

 


Published on Fridays - Tuần Báo Việt Ngữ phát hành mỗi thứ Sáu
Postal Address: P.O. BOX 276 Kilkenny, South Australia. 5009
Telephone: +614 8347 7586 - Fax: +618 8347 0727