Tìm hiểu về "Giải Băng Cầu Chuyên Nghiệp Bắc Mỹ"
(NHL: National Hockey League)
Tiền Đạo (SGT)
Thế Vận Hội: Vào ngày 29/7, Ủy Ban Thế Vận Hội Quốc Tế (IOC) đã hủy bỏ quyết định cấm đoàn tuyển thủ Iraq tham gia Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008. Qua đó, có 2 tuyển thủ Iraq được ghi tên trong danh sách tranh tài bộ môn điền kinh.
Tuy IOC đã ra thông báo chấm dứt tư cách Ủy Viên của Ủy Ban Thế Vận Quốc Nội Iraq (IOC) vào tuần trước, nhưng sau cuộc hội đàm với nhân viên chính phủ Iraq ngày 29/7, IOC lại nhìn nhận 2 tuyển thủ của quốc gia này được tham dự vì còn kịp thời hạn ghi danh.
Theo dự định ban đầu, Iraq sẽ phái đoàn tuyển thủ gồm 7 người tranh tài các bộ môn như: chạy đua ở cự ly ngắn, cử tạ, nhu đạo, bắn cung v.v.., nhưng vì ngoài bộ môn điền kinh, các bộ môn tranh tài khác đã quá kỳ hạn ghi danh nên kết quả chỉ còn 2 tuyển thủ được tham gia.
Kế đến, vào ngày 30/7 Trưởng Đoàn Tuyển Thủ Ả Rập Saudia là ông Rashed al-Heraiwe đã khẳng định rằng quốc gia này sẽ không phái những tuyển thủ nữ tham gia Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008. Đây được xem như một quyết định bị ảnh hưởng mạnh mẽ do sự phản đối của các giáo sĩ có quyền lực tại Ả Rập Saudia luôn kỳ thị phụ nữ. Khi được hỏi về sự thay đổi cách nhìn trong tương lai, ông Haraiwe cho biết: "Nếu có thời gian thuận tiện chúng tôi sẽ xem xét lại việc gửi những tuyển thủ nữ ra tranh tài ở các giải đấu quốc tế".
Ả Rập Saudia là một trong những quốc gia tuân thủ giới luật Hồi Giáo nghiêm khắc nên không chấp nhận phụ nữ tham gia các kỳ đại hội thể thao quốc tế. Tuy trong những năm gần đây đã có nhiều hoạt động nhằm kêu gọi chính phủ bãi bỏ tập tục này nhưng vẫn không có triển vọng gì.
Dã cầu (Baseball): Trong thời điểm bước vào giai đoạn hậu bán kỳ của mùa bóng chuyên nghiệp Dã Cầu Hoa Kỳ 2008 (MLB: Major League Baseball), ở trận chiến gặp đội Rangers ngày 29/7, tuyển thủ người Nhật Bản Suzuki Ichiro (34 tuổi) của đội Mariners đã lập kỷ lục quật trúng cú "hit" thứ 3.000. Đây là thành tích tổng hợp số "hit" của Ichiro đạt được tại Nhật Bản và Hoa Kỳ, được thành lập vào năm thứ 17 kể từ khi anh bắt đầu gia nhập làng bóng chuyên nghiệp năm 1992. Trong quá khứ, tại vũ đài MLB đã có 27 cầu thủ lập được kỷ lục 3.000 hit và cho đến nay vẫn chưa có ai vượt nổi thành tích 4.256 hit của danh thủ Peter Rose (67 tuổi). Riêng tại Nhật Bản người giữ kỷ lục cao nhất về số lần quật trúng banh là tuyển thủ Harimoto Isao (68 tuổi) với thành tích 3.085 hit.
Suzuki Ichiro được xem là 1 tài năng quật bóng "trăm năm hiếm có" của giới dã cầu Nhật Bản với phong thái trầm tĩnh và tư thế cầm gậy trước khi quật rất đặc biệt: "luôn giương gậy thẳng đứng nhắm về hướng đối phương ném bóng để định thần và tập trung vào vị trí bóng ném tới rồi ra chiêu vừa nhanh nhẹn vừa chính xác". Từ năm 1992 đến năm 2000, Ichiro tạo thành tích 1278 hit tại giải chuyên nghiệp quốc nội Nhật Bản, sau đó từ năm 2001 đến mùa bóng năm ngoái anh đã thực hiện được 1592 hit tại vũ đài MLB với thành tích nổi bật: là tuyển thủ quật được 200 hit trở lên trong 1 mùa bóng qua 7 năm liên tục. Vì vậy, mùa bóng năm nay cũng là cơ hội để Ichiro thử thách với kỷ lục "8 năm liên tục quật được 200 hit trở lên" của cố tuyển thủ Willie Keeler thực hiện từ mùa bóng 1894 đến 1901.
Vào năm 1992, Ichiro gia nhập cầu đoàn Orix Blue Wave (tiền thân của đội Hankyu) thuộc bảng đấu Pacific League của giải chuyên nghiệp quốc nội Nhật Bản và đã lập thành tích là tuyển thủ có xác xuất quật trúng bóng cao nhất trong 7 năm liên tục của bảng đấu này. Sau khi đầu quân vào cầu đoàn Seattle Mariners từ năm 2001 với tư cách là tuyển thủ quật bóng Nhật Bản đầu tiên tham chiến tại vũ đài MLB của Hoa Kỳ, Ichiro lại được trao giải thưởng "Tuyển Thủ Quật Trúng Banh Xuất Sắc Nhất" vào năm 2001, 2004 của bảng đấu American League. Đặc biệt là vào mùa bóng 2004, Ichiro còn nhận được danh hiệu "Tuyển Thủ Quật Trúng Banh Nhiều Nhất" với thành tích cao nhất của anh là 262 hit !
Ichiro còn là cầu thủ quật bóng được tuyển chọn 8 năm liên tục từ 2001 đến 2008 trong danh sách ra quân tại trận đấu "All-Start Game" quy tụ các ngôi sao trong mùa bóng hàng năm
Điền kinh: Tại Giải Điền Kinh "Super Grand Prix" tổ chức ở Monaco, vào ngày 29/7 nữ vận động viên của Cộng Hòa Nga là Yelena Isinbayeva đã lập kỷ lục mới của thế giới về bộ môn nhảy sào nữ với thành tích vượt qua độ cao 5,04m ở lần nhảy thứ 3. Đây là thành tích do chính Yelena Isinbayeva tự phá kỷ lục của mình khi cô từng lập kỷ lục nhảy qua độ cao 5,03m tại giải đấu "Golden League" ở Roma -Ý Đại Lợi vào ngày 11/7 vừa qua.
Được biết, đây là lần thứ 23 Yelena Isinbayeva phá kỷ lục thế giới sau khi đoạt rất nhiều huy chương vàng tại các vũ đài quốc tế khác như: Thế Vận Hội Anthens 2004, Giải Điền Kinh Thế Giới Helsinki 2005, Giải Điền Kinh Thế Giới Osaka 2007 v.v...
Ngày 2/8, Ủy Ban Thế Vận Hội Quốc Tế (IOC) đã nhìn nhận lời tự thú sử dụng thuốc kích thích của cựu danh thủ chạy đua người Hoa Kỳ Antonio Pettigrew và thu hồi chiếc huy chương vàng về bộ môn chạy tiếp sức ở cự ly 1.600m do đội Hoa Kỳ đoạt được tại Thế vận Hội Sydney 2000. Đây là chiếc huy chương thứ 6 tại Thế vận Hội Sydney của Hoa Kỳ bị thu hồi sau khi 5 chiếc huy chương vàng khác của cựu nữ tuyển thủ Marion Jones cũng đã phải trả lại cho IOC từ tháng 12 năm ngoái sau khi cô cũng đã thú nhận mình sử dụng thuốc kích thích trong thời gian tranh tài.
Trong cuộc thi chạy tiếp sức dành cho đội nam ở cự ly 1.600m tại Thế Vận Hội Sydney, đội Nigéria đứng hạng Nhì, đội Jamaica hạng Ba và đội Panama hạng Tư, nhưng theo IOC thì quyết định trao tặng lại huy chương sẽ được xem xét sau khi điều tra xong các sự kiện liên quan đến xí nghiệp sản xuất thực phẩm dinh dưỡng BALCO (Bay Area Laboratory Co-operative), từng cung cấp các loại thuốc kích thích cho những tuyển thủ nổi danh trong làng bóng chuyên nghiệp dã cầu và các tuyển thủ điền kinh hàng đầu của Hoa Kỳ.
Cựu tuyển thủ Antonio Pettigrew từng đứng Nhất thế giới ở bộ môn chạy 400m và tại phiên tòa xét xử cựu huấn luyện viên của mình là Trevor Graham vào tháng 5 vừa qua, với tư cách là nhân chứng anh cũng nhìn nhận đã sử dụng loại thuốc kích thích hoạt động cơ bắp trong 6 năm liên tục. Do đó, Cơ Quan Điều Tra Doping Hoa Kỳ (USADA) đã xóa bỏ toàn bộ thành tích từ sau thời điểm tháng 1/1997 của PettiGrew, và bản thân anh cũng trả lại các huy chương vàng từng đoạt được tại Giải Điền Kinh Thế Giới 1997, 1999, Thế Vận Hội Sydney 2000. Hơn nữa, kỷ kục thế giới về cùng bộ môn do đội Hoa Kỳ thành lập vào tháng 7/1998 là 2 phút 54 giây 20 có nhiều khả năng bị xóa bỏ.
Quần vợt: Tiếp theo lịch trình thi đấu của các tay vợt nam, giải Quần Vợt "Rogers Cup" 2008 dành cho bộ môn nữ được tổ chức tại Canada từ ngày 28/7 đã kết thúc bằng trận tranh cúp vô địch giữa Dinara Safina của Cộng Hòa Nga và đối thủ người Slovkia là Dominika Cibulkova diễn ra vào ngày 3/8. Kết quả, tay vợt hạt giống số 7 của giải là Safina đã nhanh chóng hạ gục Cibulkova bằng tỷ số khuất phục 6-2, 6-1, lập thành tích đoạt danh hiệu vô địch 2 giải đấu liên tiếp do cô cũng vừa thắng giải East Bank Classic cách đó đúng 1 tuần lễ.
Điều đáng kể là qua giải "Rogers Cup" 2008, tuyển thủ 19 tuổi Cibulkova chợt nổi bật với chiến tích loại sổ danh thủ hạng 2 thế giới Jelena Jankovic của Serbia tại vòng tứ kết bằng tỷ số 6-2, 7-5. Dựa vào thành tích tiến vào chung kết lần này, Cibulkova sẽ được xếp vào hạng "Top 20" thế giới, như là một chỉ dấu cho thấy sự xuất hiện của tay vợt trẻ đang lên và có nhiều triển vọng gây tiếng vang trong làng vợt quốc tế. Kế đến, sau trận chiến thứ 3 hạ gục đối thủ Marta Domachowska của Ba Lan, nữ tuyển thủ hạng 3 thế giới Maria Sharapova đã chẳng may bị chấn thương xương bả vai nên cô phải bỏ cuộc giữa chừng. Bác sĩ cho biết, do cần khoảng 3 tháng điều trị nên Sharapova cũng không thể tham dự cuộc tranh tài trong mùa Thế Vận 2008 và có nhiều khả năng cũng sẽ vắng mặt tại giải U.S Open năm nay.
Trong cùng thời điểm này, giải "Cincinnati Masters" 2008 được tổ chức vào tháng 8 hàng năm tại tiểu bang Ohio-Hoa Kỳ, đã ghi dấu giai đoạn cáo chung của "triều đại" Federer sau khi tay vợt Thụy Sĩ này bị loại khỏi vòng chiến qua kết quả bại trận 6-7, 6-4, 6-7 trước Ivo Karlovic ở vòng đấu thứ 3, và sau đó đối thủ cạnh tranh hạng 2 thế giới là Nadal của Tây Ban Nha lại chiến thắng đối thủ Nicolas Lapentti ở vòng tứ kết vào ngày 1/8, nên từ thời điểm này ngôi vị hạng 1 của Federer đã bị đổi chủ sau 4 năm rưỡi ngự trị đỉnh cao thế giới.
Thế nhưng, niềm vui thăng hạng của Nadal chưa trải qua đủ 24 tiếng đồng hồ thì trận bán kết ngày hôm sau đã chấm dứt kỷ lục 32 trận thắng liên tiếp của anh sau khi bị tay vợt hạng 3 thế giới Djokovic dứt điểm bằng tỷ số 6-1, 7-5 và đối thủ của Djokovic tại trận chung kết là tay vợt Andy Murray đang đứng hạng 8 thế giới của Scotland.
Trận so vợt vô địch đơn nam của giải Cincinnati Masters ngày 3/8 chính là một cơ hội tốt để Djokovic phục thù, do trước đây khoảng 1 tuần anh đã bị Murray loại khỏi vòng chiến tại giải "Rogers Cup 2008". Nhưng một lần nữa, Djokovic phải đành buông vợt trước sức chống trả bền bỉ của Murray qua 2 set đấu đều đi đến hình thức tie-break, tức đồng số game thắng rồi cuối cùng đều thất bại với tỷ số 6-7. Đây là lần đầu tiên Murray đoạt được cúp vô địch của 1 giải đấu mang đẳng cấp "Masters Series" và cũng là danh hiệu vô địch lần thứ 6 trong sự nghiệp cầm vợt của anh. Riêng về Djokovic thì đã bị "khựng" lại qua 6 giải đấu liên tiếp kể từ khi giải Roma Masters tổ chức vào tháng 5 vừa qua.
Túc cầu: Theo đúng lịch trình dự định trước ngày đến Bắc Kinh, đội tuyển Olympic Ba Tây đã ghé "trạm dừng" Châu Á để "dợt chân" cùng đội tuyển cấp quốc gia của Singapore và Việt Nam. Sau khi chiến thắng Singapore 3-0 thật dễ dàng vào ngày 28/7 do công ghi bàn của các tiền vệ Diego, Ronaldinho và Jo, đội Olympic Ba Tây với 15 tuyển thủ U-23 và 3 tuyển thủ trên 23 tuổi đã đến Hà Nội và gặp đội tuyển Việt Nam trên sân Mỹ Đình từ lúc 8 giờ tối ngày 1/8.
Đây là 1 trận chiến khá thú vị khi đội hình Việt Nam dưới sự điều động của huấn luyện viên người Bồ Đào Nha Calisto, được bố trí thủ môn người Việt gốc Ba Tây là Fabio Santos vừa mới nhập quốc tịch Việt Nam với tên Phan Văn Santos.
Đối với đội Olympic Ba Tây, mục tiêu của trận đấu này chỉ là thao dợt để khởi nhịp cho giải đấu tại Thế Vận Hội Bắc Kinh nên những cầu thủ áo vàng quần xanh đã đi ngược lại kỳ vọng của tất cả khán giả Việt Nam khi thể hiện lối chơi "nhàn hạ" không khác gì trận thắng Singapore trước đó 3 ngày, tức là thiếu hẳn tốc độ và những pha phối hợp, đột phá bộc lộ kỹ thuật cá nhân ngoạn mục. Đồng thời, để tránh bị chấn thương một cách đáng tiếc, các tuyển thủ Olympic Ba Tây cũng chỉ tranh bóng ở mức độ cầm chừng không cần va chạm quyết liệt. Ngược lại, dù đã tận sức dồn quân tấn công nhưng vì trình độ còn quá thấp kèm so với đối phương nên đội tuyển Việt Nam vẫn không thể nào tiếp cận được khung thành của thủ môn Rena và đành kết thúc bằng những cú sút "cầu may" từ cự ly xa.
Trong cục diện tương quan chiến lực đã rõ ràng như trên, các tuyển thủ Ba Tây chỉ cần nắm lấy cơ hội ở phút thứ 4 của hiệp đầu và phút 36 của hiệp 2 để ấn định kết quả chiến thắng 2-0.
Ngày hôm sau, đoàn tuyển thủ Ba Tây đã lên đường đi đến Bắc Kinh để chuẩn bị gặp 3 đối thủ cùng bảng C là Bỉ Quốc, Tân Tây Lan và đội chủ nhà Trung Quốc.
* Câu Chuyện Thể Thao lần này, xin mời quý độc giả cùng tìm hiểu chi tiết về "Giải Băng Cầu Chuyên Nghiệp Bắc Mỹ" (NHL: National Hockey League).
"Giải Băng Cầu Chuyên Nghiệp Bắc Mỹ" NHL là 1 giải đấu được xếp vào hạng đỉnh cao thế giới, quy tụ các đội bóng chuyên nghiệp lừng danh của Hoa Kỳ và Canada về bộ môn Ice Hokey (Băng Cầu), vốn là môn thể thao được ưa chuộng cuồng nhiệt tại khu vực Bắc Mỹ. Chính vì vậy, NHL đã trở thành 1 trong 4 giải chuyên nghiệp thể thao lớn của khu vực này khi được sánh ngang hàng với "Giải Dã Cầu Chuyên Nghiệp" (MLB: Major League Baseball), "Giải Bóng Bầu Dục Chuyên Nghiệp" (NFL: National Football League) và "Giải Bóng Rổ Chuyên Nghiệp" (NBA: National Basketball Association).
Từ mùa bóng 2004-2005 đến nay, NHL có tổng cộng 30 cầu đoàn gồm 24 đội Hoa Kỳ và 6 đội Canada, được chia làm 2 bảng Đông Tây là "Eastern Conference" và "Western Conference" với mỗi bảng đấu gồm 15 đội. Đồng thời, mỗi bảng đấu còn chia làm 3 khu vực với 5 đội trực thuộc mỗi khu vực.
Về hình thức thi đấu, NHL được tổ chức khá tương tự với Giải Bóng Bầu Dục Chuyên Nghiệp NFL là mỗi mùa đấu được bắt đầu từ tháng 10 đến tháng 4 năm sau, gọi là lịch trình thi đấu "Regular Season" quy định các đội phải thi đấu tổng cộng 82 trận (gồm 41 trận trên sân nhà, 41 trận trên sân đối phương) bao gồm các trận chiến giữa những đội cùng khu vực, khác khu vực và khác bảng đấu.
Thời gian của 1 trận đấu là 60 phút được chia ra 3 hiệp. Trường hợp bất phân thắng bại sau 60 phút thì sẽ đấu thêm 5 phút hiệp phụ và sẽ tính theo phương thức "bàn thắng vàng " (Golden Goal), tức đội nào ghi điểm trước sẽ thắng trận. Ngoài ra, trong khi thi đấu ở hiệp phụ, mỗi đội sẽ phải giảm bớt 1 cầu thủ trên sân. Từ mùa bóng 2005-2006, NHL đã bãi bỏ quy định các trận hòa sau khi thi đấu luôn cả hiệp phụ và thay vào đó là hình thức "shoot-out", tương tự như đá phạt penalty của môn túc cầu với 3 tuyển thủ của mỗi đội thay phiên nhau "sút phạt" trước thủ môn đối phương (trường hợp cả 3 tuyển thủ của mỗi đội đều ghi điểm hoặc sau khi sút phạt luân lưu vẫn chưa phân định thắng bại thì các tuyển thủ khác sẽ được tiếp tục thay thế cho đến khi quyết định tỷ số hơn kém của trận đấu). Dựa theo hình thức thắng bại của trận đấu, các đội được tính điểm như sau: đội thắng được 2 điểm, đội thua trong hiệp phụ hoặc thua "shoot-out" được 1 điểm và nếu bại chiến qua 60 phút thi đấu thì không được điểm.
Sau khi vượt qua lịch trình thi đấu "Regular Season", 8 đội có thứ hạng cao nhất của mỗi bảng sẽ tiến vào vòng đấu "Play-Off", tức vòng tứ kết. Ở giai đoạn thứ nhất của vòng đấu "Play-Off" này, 8 đội được phân thành 4 cặp đấu gồm: "đội hạng 1 - đội hạng 8", "đội hạng 2 - đội hạng 7", "đội hạng 3 - đội hạng 6, "đội hạng 4 - đội hạng 5" và sẽ gặp nhau qua 7 trận chiến, nếu đội nào thắng được 4 trận sẽ tiến vào bán kết. Đặc biệt, qua 7 trận chiến này, các đội có thứ hạng cao hơn sẽ được quyền ưu tiên chọn sân nhà thi đấu trong 4 trận (thông thường là trận thứ 1, thứ 2, thứ 5 và thứ 7) để tạo lợi thế cho cục diện tranh vào bán kết. Đương nhiên là các trận đấu vòng "Play-Off" cũng không nhìn nhận tỷ số hòa nên trường hợp đồng tỷ số sau 60 phút thi đấu, đôi bên sẽ được nghỉ giải lao 15 phút rồi sẽ đấu tiếp 20 phút của hiệp phụ hoặc tiếp đến là hình thức "shoot-out". Cuối cùng, 2 đội vô địch mỗi bảng sẽ gặp nhau ở trận chung kết để tranh đoạt chiếc cúp vô địch NHL gọi là "Standley Cup".
Về lịch sử thành lập, NHL đã trải qua nhiều diễn tiến khá phức tạp khởi nguồn từ nhân vật Edward James Livingstone (1884 -1945) là chủ tịch cầu đoàn Toronto Blueshirts trực thuộc Hiệp Hội Băng Cầu Canada (NHA: National Hockey Association), tức tiền thân của NHL. Vào đầu thập niên 1910, Ông Livingstone đã công khai chỉ trích những chủ tịch cầu đoàn khác của NHA về vấn đề họ liên kết nhau thành lập những quy định mới cho giải chuyên nghiệp trong ý đồ mưu cầu lợi ích riêng tư không bình đẳng. Qua đó, một số tuyển thủ xuất sắc của đội Blueshirts đã bị những cầu đoàn khác lôi kéo nên ông Livingstone phải sát nhập 2 cầu đoàn của mình là Ontarios cùng Blueshirts lại thành một và vào mùa đấu 1916-1917, NHA chỉ còn 6 đội chuyên nghiệp là: Montreal Canadiens, Montréal Wanderes, Ottawa Senators, Québec Bulldogs, Toronto Blueshirts, Đại Đội 228 Bộ Binh Toronto (Army Team From The Toronto Based 228th Battalion). Việc này càng làm cho những chủ tịch cầu đoàn khác tức giận thêm. Đối lại, ông Livingstone cũng phát động chiến dịch tẩy chay cầu đoàn Wanderes vì họ đã lôi kéo 2 tuyển thủ trụ cột của đội Blueshirts.
Trong bối cảnh tranh chấp này, Đệ Nhất Thế Chiến đột nhiên bùng nổ nên các tuyển thủ của đội "Đại Đội 228 Bộ Binh Toronto" được lệnh triệu tập ra chiến trường và vào ngày 11/2/1917, chủ tịch các cầu đoàn của NHA đã tổ chức một cuộc họp để bàn về đường hướng tương lai cho giải chuyên nghiệp này nhưng ông Livingstone cáo bệnh không đến họp để tỏ ý định muốn tách rời đội Blueshirts ra khỏi NHA. Sau đó, ông Livingstone lại liên kết với cựu Hội Trưởng NHA là Frank Robinson rồi ủy quyền cho luật sư đại điện mình trong các cuộc họp. Vì vậy tại buổi họp khoáng đại ngày 29/9/1917, các chủ tịch cầu đoàn khác đã đi đến quyết định ép ông Lingstone phải bán lại quyền sở hữu đội Blueshirts trong vòng 5 ngày. Do đó, Livingstone buộc phải giao thiệp với NHA và nhượng bộ bằng cách chấp nhận quyền điều hành của công ty Arena Gardens (tức công ty tài trợ cho đội cầu Toronto Arenas) đối với đội Blueshirts để được phục hồi vị thế trong NHA. Và NHA đồng ý điều kiện này qua buổi hội nghị tại khách sạn Windsor-Montréal vào ngày 26/11/1917, đưa đến sự hình thành chính thức của NHL với sự tham gia của 5 đội cầu trước đó gồm Montréal Canadiens, Montréal Wanderes, Ottawa Senators, Québec Bulldogs, Toronto Blueshirts và đội cầu mới là Toronto Arenas.
Từ đó, NHL lại tiếp tục trải qua những bước thăng trầm như: ngay mùa đấu đầu tiên 1918, đội Bulldogs vì vấn đề tài chính đã tạm thời ngưng hoạt động (sau đó, từ mùa đấu 1922 đội cầu này lại dời cứ điểm đóng quân về vùng Hamilton). Hơn nữa, vào ngày 2/1/1918 cứ điểm Westmount Arena tại Montréal của 2 đội Canadiens và Wanderes xảy ra 1 trận hỏa hoạn lớn nên đội Wanderes phải giải tán, đánh dấu sự cáo chung trong thời sơ kỳ của 1 đội băng cầu chuyên nghiệp Canada có lịch sử 15 năm hoạt động kể từ khi được thành lập vào năm 1903. Vì vậy, từ thời điểm này cho đến mùa đấu thứ 2, NHL chỉ còn lại 3 đội cầu tranh tài. Sau đó, để thu hút sự tham gia của các đội cầu khác nhằm đẩy mạnh sự phát triển của NHL, hình thức thi đấu "Play-Off" và trận chung kết đoạt cúp Standley giữa đội vô địch NHL và đội vô địch quốc nội Canada được áp dụng. Cho đến năm 1927, NHL đã dần ổn định với sự thành công của các đội cầu trực thuộc qua thành tích 7 lần đoạt cúp Standley trong 9 mùa đấu kể từ khi được thành lập (từ sau năm 1894, cúp Standley là giải thưởng tối cao trao tặng cho các đội vô địch hàng năm tại Canada). Kèm theo sự phát triển kinh tế, lương bổng của các tuyển thủ NHL trong năm 1926 đã vượt quá mức thu nhập của những tuyển thủ thuộc các giải chuyên nghiệp quốc nội khác ở Canada, nên từ đó chỉ có những đội cầu của NHL mới được tranh tài ở trận chung kết đoạt cúp Standley. Tuy lúc này NHL cũng khuếch trương các hoạt động của mình tại Hoa Kỳ nên từ năm 1926 đến năm 1931 NHL đã quy tụ được 10 đội cầu, nhưng kế tiếp do ảnh hưởng của Đệ Nhị Thế Chiến nên vào năm 1942 tức dịp kỷ niệm 25 năm thành lập thì NHL chỉ còn giữ được 6 đội. Và 6 đội cầu này sau đó được gọi là "Original Six" gồm: Montréal Canadiens, Toronto Maple Leafs, Detroit Red Wings, New York Rangers và Chicago Blackhawks. Sau đó, môn Băng Cầu được tiếp tục truyền bá rộng rãi tại Hoa Kỳ và dần đạt được sự ái mộ nồng nhiệt của khán giả nên đến năm 1967 đã có thêm 6 đội cầu mới của Hoa Kỳ (gọi là nhóm Expansion Six) gia nhập vào NHL là: Minnoseta North Stars, Califonia Golden Seals, Los Angeles Kings, Philadelphia Flyers, Pittsburgs Penguins và Saint Louis Bules.
Vào năm 1972, tại khu vực Bắc Mỹ lại có thêm 1 giải chuyên nghiệp Băng Cầu với danh xưng là WHA (World Hockey Association) do 2 người Hoa Kỳ là Dennis Murphy và Gary Davidson thành lập. Cả 2 nhân vật này còn sáng lập Hiệp Hội Bóng Rổ Hoa Kỳ (ABA: American Basketball Association) vào năm 1967 và từng giữ chức Hội Trưởng đầu tiên của ABA. Tuy có được 12 đội cầu Hoa Kỳ cùng 4 đội cầu Canada, nhưng WHA vẫn không được xem là đối thủ cạnh tranh của NHL do thiếu vắng các tuyển thủ tài năng và cuối cùng WHA phải giải tán vào năm 1976. Trong khi đó, từ năm 1970 đến năm 2000 đã có 19 đội cầu tham gia vào NHL (tính luôn 4 đội cầu của WHA chuyển sang từ năm 1976) và từ năm 2004 đến nay NHL đã quy tụ được tất cả 30 đội cầu.
Từ trước đến nay, tuy Băng Cầu là môn thể thao rất được yêu thích tại Canada rồi lan rộng khắp vùng Bắc Mỹ, nhưng tại miền Nam Hoa Kỳ so với các môn thể thao vốn được ái mộ từ lâu như Dã Cầu, Bóng Rổ, Bóng Bầu Dục thì Băng Cầu tương đối yếu thế hơn. Tình trạng này là do NHL phải trả mức lương hàng năm cho các tuyển thủ rất cao nên giá vé của các trận đấu cũng đắt hơn so với các giải chuyên nghiệp thể thao khác.
Và cùng với sự phát triển ngày càng lớn mạnh của NHL, vấn đề điều đình lương bổng giữa tuyển thủ và các cầu đoàn cũng thường xuyên xảy ra đưa đến tình trạng đình công của Hiệp Hội Tuyển Thủ (NHLPA: National Hockey League Players Association) hoặc chế tài của cầu đoàn (tức hình thức đóng cửa các cầu trường, không tổ chức trận đấu) làm trở ngại lịch trình mùa đấu. Trong lịch sử thành lập NHL đã có 3 vụ đình công và chế tài lớn gây chấn động làng cầu chuyên nghiệp là:
Mùa đấu 1992-1993: vào tháng 4/1992, NHLPA tổ chức đình công trong 10 ngày với dự định sẽ tiếp tục kèo dài cho đến cuối mùa đấu nhưng sau đó đã được giải quyết.
Mùa đấu 1994-1995: ngay từ thời điểm khai mạc đã bị chế tài suốt ba tháng nên lịch trình 84 trận đấu bị giảm còn 48 trận và chỉ là những trận giao chiến giữa các đội cầu cùng khu vực.
Mùa đấu 2004-2005: NHLPA không đồng ý với mức lương quy ngạch trong năm (Salary Cap: chế độ giới hạn tổng số tiền lương năm của tất cả tuyển thủ trong cầu đoàn chỉ được tăng ở một mức nhất định) nên từ ngày 16/9/2004, tức trước khi khai mạc mùa đấu khoảng một tháng, tất cả cầu trường và sân luyện tập đều bị đóng cửa.
Mặt khác, NHL lại là một vũ đài tạo được nhiều cạnh tranh gay gắt giữa các tuyển thủ qua hình thức phát nhiều giải thưởng và cúp kỷ niệm cho các bộ môn trong mùa đấu, và đây cũng chính là động lực nâng cao trình độ "trượt sân quật vụ" của các đội chuyên nghiệp NHL. Điển hình là ngoài chiếc cúp Standley được trao cho đội vô địch vòng đấu Play-Off, đội vô địch bảng đấu miền Đông sẽ được thưởng giải "Clarence S. Campbell Bowl" và đội vô địch bảng đấu miền Tây được tặng "Prince of Wales Trophy. Ngoài ra, còn có những giải thưởng khác như sau:
Art Ross Memorial Trophy: giải thưởng "Vua Làm Bàn Regular Season".
Bill Masterton Memorial Trophy: giải thưởng "Tuyển Thủ Nhẩn Nại Và Có Tinh Thần, Tác Phong Thể Thao Nổi Bật".
Calder Memorial Trophy: giải thưởng "Tuyển Thủ Mới Xuất Sắc".
Conn Smythe Trophy: giải thưởng "Tuyển Thủ Xuất Sắc Vòng Đấu Play-Off".
Frank J. Selke Trophy: giải thưởng "Tuyển Thủ Tiền Đạo Xuất Sắc Trong Vai Trò Tham Gia Phòng Ngự"
Hart Memorial Trophy: giải thưởng "Tuyển Thủ Xuất Sắc Regular Season".
Jack Adams Award: giảI thưởng "Huấn Luyện Viên Xuất Sắc".
James Norris Memorial Trophy: giải thưởng "Hậu Vệ Xuất Sắc".
King Clancy Memorial Trophy: giải thưởng "Thủ Quân Xuất Sắc"
Roger Crozier Saving Grace: giải thưởng "Thủ Môn Cứu Nguy Khung Thành Xuất Sắc".
William M. Jennings Trophy: giải thưởng "Thủ Môn Để Thủng Lưới Ít Nhất" (với điều kiện phải thi đấu từ 25 trận trở lên).
President Trophy: giải thưởng "Đội Cầu Thành Tích Cao Nhất Regular Season".
|