banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 


Trung với đảng là ngu trung



Quốc Hương (Đảng DCND)

Thời cuộc đã đổi thay; Vận nước đang lên, vận của Đảng CSVN đã hết.
Thời gian hơn 60 năm (1945 - 2010) Triều Đại Cộng Sản tồn tại trong lịch sử dân tộc ta tuy ngắn ngủi so với chiều dài 4000 năm lịch sử đất nước, nhưng đã để lại nhiều hệ quả và bài học, trong đó có những bài học vô cùng đau xót.
Các vị Hoàng Đế đỏ đồng thời là các diễn viên siêu hạng trên vũ đài chính trị, hôm trước họ nói "Đoàn kết, hợp tác với các chính đảng" để đánh giặc cứu nước, nhưng ngay sau khi hoàn tất công việc dành chính quyền, họ lại trở mặt "Không chấp nhận đa nguyên, đa đảng", độc quyền cai trị đất nước.
Sự thật, Đảng CSVN chưa bao giờ thống nhất đất nước trọn vẹn: Hoàng Sa và một phần Trường Sa, cùng với các vùng lãnh thổ tranh chấp ở biên giới Việt - Trung hiện vẫn đang nằm trong tay Bắc Triều (Đế chế Cộng Sản Trung Hoa).
Tồi tệ hơn, đất nước Việt Nam dưới sự cai trị của Đảng CSVN ngày càng bị tụt hậu xa hơn với thế giới. Việt Nam bước vào hội nhập với thế giới chậm hơn các nước trong khu vực, ít kinh nghiệm quốc tế, lại gặp phải đúng thời điểm kinh tế thế giới lâm vào khủng hoảng. Con thuyền kinh tế Việt Nam vừa ra biển lớn đã gặp ngay sóng dữ, có nguy cơ bị lật chìm.
Trong cơn nguy khốn, họ sử dụng tấm bùa hộ mệnh cuối cùng, đó là "vị Vua khai sáng Triều Đại Hồ Chí Minh". Cuộc vận động học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh được nhắm vào toàn xã hội. Nhưng dù họ có tô vẽ hình tượng Hồ Chí Minh như một vị thánh sống, thì cũng không thể cứu vãn sự suy giảm niềm tin của nhân dân vào chính quyền cộng sản.
Trong lịch sử, tất cả những chế độ độc tài: Độc tài Quân chủ chuyên chế, Độc tài Quân phiệt hay Độc đảng toàn trị, thì đều không bền vững; Những đời Vua, lãnh tụ đầu thì hưng thịnh, nhưng đến những đời Vua, lãnh tụ sau là Triều Đại, Chế độ thối nát, lòng dân oán thán, đất nước suy vi. Lý do thật giản đơn: "Độc tài tất yếu sẽ dẫn đến tội ác".
Liên Xô sụp đổ cũng do cái thối nát từ bên trong. Gorbachev và Yeltsin là những người đảng viên Cộng sản thức thời, biết lựa theo sự tiến hóa của xã hội mà giữ lấy quyền lợi cho mình, không như nhiều người khác trung thành mù quáng với Đảng để rồi chịu kết cục bi thảm.
Từ Lênin đến Gorbachev là 5 đời lãnh tụ Liên Xô, kéo dài gần 70 năm. Trung Quốc đang chuyển giao quyền lực sang thế hệ lãnh đạo thứ 5, còn ở Việt Nam, Bộ ba quyền lực Lê Hồng Anh, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang là cốt cán của thế hệ lãnh đạo thứ 5. Cả hai chính quyền Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam đều đang đi đến thời kỳ suy thoái và sụp đổ.
Nhiều nhà nghiên cứu cho rằng ở Việt Nam, đang có tranh dành quyền lực giữa phe cải cách, đứng đầu là Nguyễn Tấn Dũng và phe bảo thủ, đứng đầu là Nông Đức Mạnh. Sự thật, Đảng CSVN không có phe cải cách, cũng không có phe theo đường lối bảo thủ. Mâu thuẫn trong nội bộ Đảng CSVN là mâu thuẫn giữa các tập đoàn lợi ích, họ tranh dành về quyền lợi; Tham ô, bòn rút, hưởng thụ xa hoa...
Thực tế ở Việt Nam cho thấy, Bộ ba quyền lực Lê Hồng Anh, Nguyễn Tấn Dũng và Trương Tấn Sang đang có quyền lực lớn nhất, dù cho họ có đưa đất nước đến khủng hoảng và uy tín của họ có suy giảm nghiêm trọng, thì họ vẫn không thể mất ghế, không thể bị đánh đổ.
Một số người vẫn nghĩ khó khăn của Việt Nam chỉ là tạm thời, Đảng có sai lầm, vấp váp nhưng nhất định sẽ vượt qua và đi đến đích, nên họ trung thành vô hạn với Đảng, với Hồ Chí Minh và lý tưởng Cộng sản. Trong lịch sử, đã có nhiều nhân vật được coi là Ngu Trung, mù quáng thờ Vua, và kết cục của họ thường là bi thảm!
Cổ Nhân dạy: Làm người phải Trung, Hiếu, Tiết, Nghĩa (Trung Thành, Hiếu Thảo, Tiết Hạnh, Nghĩa Khí), trong đó Trung là hàng đầu. Trung Quân Ái Quốc; Trung thành với Vua là yêu nước và ngược lại. Nhưng Mạnh Tử nói: Vua không bằng xã tắc sơn hà; có xã tắc mới có Vua và Triều Đình. Hàn Phi Tử dạy: Thời thế đổi thay thì mọi việc cũng phải thay đổi theo. Do đó Trung, Hiếu, Tiết, Nghĩa phải tùy theo thời thế.
Vua suy rộng ra là Nhà cầm quyền, là lực lượng nắm quyền của một nước. Trung Quân cũng chia ra Minh Trung và Ngu Trung. Nếu Trung với Đấng Minh Quân (Vua sáng) là Minh Trung, còn kẻ nào không thức thời mà mù quáng thờ Vua tối, Trung với Hôn Quân Bạo Chúa là kẻ ngu nhất.
Lịch sử Việt Nam biết đến các Đấng Minh Quân như Lý Thái Tổ, Trần Nhân Tông, Lê Thái Tổ, Lê Thánh Tông, Quang Trung... Chúng ta thành tâm tưởng nhớ công ơn của Đức Vua Lý Thái Tổ, Ngài đã chọn thành Đại La - Thăng Long làm Kinh đô, nơi có thế đất Long Chầu Hổ Phục; Rồng và Hổ đều chầu phục Đức Vua, thể hiện cái Uy của Đấng Minh Quân: một lời nói hiệu triệu Thiên Hạ; Nhất Ngôn Cử Đỉnh. Nhờ đó mà Nhà Lý đã mở ra một thời kỳ rực rỡ trong lịch sử dân tộc.
Ngày nay, Đảng CSVN, Chính phủ nước Cộng Hòa XHCN Việt Nam ép Hà Nội mở rộng gấp gần 4 lần để làm Thủ đô. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng giải thích: "Theo phương án mở rộng này, địa thế của Hà Nội tựa vào dãy núi Ba Vì và hướng ra dòng sông Hồng, Hà Nội sẽ luôn giữ được thế Rồng Cuộn Hổ Ngồi tiện hướng nhìn sông dựa núi." Thường thì con rắn khi ốm yếu, bệnh tật đều nằm cuộn tròn, ở đây Rồng cuộn là Rồng bệnh, và Hổ ngồi là Hổ bị gãy chân hoặc bị thương.
Sự giải thích theo thuật "Phong Thủy" đó đúng với tình hình kinh tế - chính trị của Việt Nam hiện nay; những người lãnh đạo đất nước kém tài kém đức, không được lòng dân, nói nhiều lời sáo rỗng, mị dân nhưng không làm được gì nhiều cho đất nước.
Người thức thời phải hiểu bản chất thực của chế độ toàn trị, phải hiểu rằng Vận nước đang lên, vận của Đảng CSVN đã hết. Dân tộc ta đang tiến tới chấn hưng một thời kỳ rực rỡ trong lịch sử, điều này ứng với sự hiển linh của các Vua Lý tại Đền Đô - Đình Bảng, Bắc Ninh.
Việt Nam sẽ xóa bỏ chế độ Độc tài để tiến tới nền Dân chủ. Trung Quốc tuy vẫn lăm le chiếm biển đảo của ta, nhưng sự sụp đổ của Đế chế Cộng Sản Trung Hoa là một tất yếu, thời gian còn lại cũng không nhiều cho chế độ toàn trị ở Việt Nam.
Lúc này, Trung thành mù quáng với Đảng là Ngu Trung, còn Trung thành vô hạn với dân với nước chính là Minh Trung. Thời cơ của dân tộc ta đã đến; Kẻ thức thời mới là Tuấn Kiệt, hướng tới Tự Do - Dân Chủ, đó chính là người thức thời nhất.
Quốc Hương
Việt Nam, 25/7/2008

 

Khối 8406 Công Bố Kháng Thư số 22: Phản đối những hành động đàn áp của nhà cầm quyền CS

Tuyên ngôn Tự do Dân chủ cho Việt Nam 2006
Web: http://khoi8406vn.blogspot.com/
Email: vanphong8406@gmail.com

Kháng thư số 22
Phản đối những hành động đàn áp của nhà cầm quyền CS
và ca ngợi những thành tích tranh đấu của đồng bào VN

Việt Nam ngày 1 tháng 8 năm 2008
Kính thưa toàn thể Đồng bào Việt Nam và Quý Thân hữu quốc tế.
Trong tư cách thành viên không thường trực của Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc, Việt Nam được giữ chức chủ tịch luân phiên của Hội đồng này suốt tháng 07 năm 2008. Lẽ ra vai trò "bình thiên hạ" đó phải được chuẩn bị bằng hay song hành với những thành tích tốt đẹp trong việc "trị quốc". Thế nhưng, thực tế đã chứng minh hoàn toàn ngược lại. Nhìn lại thời gian qua, đảng và nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam đã có những "thành tích" rất tồi tệ về mặt nhân quyền ở trong nước, đối với mọi giới đồng bào. Chính vì thế,
I. Toàn thể Khối 8406 chúng tôi thẳng thắn tố cáo và cực lực kết án các hành vi tiêu biểu sau đây của đảng và nhà cầm quyền Cộng sản Việt Nam:
1- Đối với dân lành:
- Bằng việc quản lý xã hội và điều hành nền kinh tế vừa yếu kém ngu dốt, vừa gian tham độc đoán, vừa vô lương tâm vô trách nhiệm, Cộng sản VN đã đẩy đất nước vào một cuộc khủng hoảng kinh tế xã hội nghiêm trọng: thâm thủng mậu dịch trong 6 tháng đầu năm 2008 là 14.7 tỷ Mỹ kim, lạm phát trong tháng 6 lên mức 26.8% là mức cao nhất trong vòng 1 thập niên qua. Thị trường bất động sản đứng chững, chỉ số chứng khoán VN Index mất trên một nửa từ 800 điểm xuống còn 384 điểm, giá thực phẩm từ đầu năm tới nay tăng lên 74.3%. Nợ nước ngoài lên đến 34.6% GDP. Trong khi đó thì lương công nhân, viên chức và thu nhập của nông dân tăng không tương xứng, khiến nhân dân lao động ngày càng rơi vào cảnh bần cùng. Hội nghị Ban Chấp Hành Trung Ương khoá 10 lần thứ 7 (từ 9 đến 17-07-2008) đã không đưa ra được lối giải quyết nào thỏa đáng và hữu hiệu cho tình trạng khủng hoảng đó của đất nước, ngoài những biện pháp vá víu, mỵ dân, vô tác dụng.
- Ngày 22-07-2008, "Tòa án nhân dân" quận 9 Sàigòn đã mở phiên sơ thẩm xét xử công khai những dân oan khiếu kiện đất đai tại dự án khu Công nghệ cao, nằm trên địa bàn quận, với tội danh cáo buộc cho họ là "gây rối trật tự công cộng", theo điều 245 của Bộ luật hình sự. Sau một phiên toà không có nhân chứng vật chứng, không có luật sư biện hộ và không được quyền tự bào chữa, 9 nạn nhân bị cướp đất đã bị biến thành 9 phạm nhân mắc tội hình sự, với mức án từ 12 tháng tù treo đến 2 năm tù ở, kèm theo việc tước đoạt tài sản của họ.
- Cũng trong ngày 22-7-2008, hơn 200 người dân thuộc huyện Đông Anh (ngoại thành Hà Nội) đã tới Trung ương để khiếu kiện chuyện đất đai, kiên quyết không cho Nhà cầm quyền địa phương lấy đất làm khu chế xuất công nghiệp, vì giá đền bù bất hợp lý (chỉ chi trả cho dân 27 triệu VNĐ/1 sào Bắc bộ = 360 m2). Cả đoàn người đã bị một lực lượng lớn công an ngăn chặn. Tóm lại, cuộc biểu tình đòi công lý đã sớm bị dập tắt hoàn toàn.
- Trong khi đó, những công nhân đi lao động nước ngoài, cụ thể là 130 ngàn người trẻ Việt Nam tại Malaysia đang đổ mồ hôi và nước mắt ở đất nước Hồi giáo này. Ra đi với ước mong cải thiện cuộc sống cho bản thân và gia đình, nhưng bất hạnh thay, họ đã trở thành nạn nhân của sự lừa đảo, bóc lột, bị buôn bán và trao đổi như một món hàng. Nhân phẩm của họ bị vùi xuống bùn đen. Chẳng những không được trả lương đúng theo hợp đồng, họ còn phải chịu những điều kiện sống rất tồi tệ, phải làm những công việc nặng nhọc và đầy nguy hiểm. Nhiều công nhân đã bị thương tích trở thành tàn phế, thậm chí bị bỏ mạng nơi đất lạ xứ người. Họ bị tước bỏ mọi quyền con người và không hề nhận được sự bảo vệ của toà đại sứ Việt Nam hay sự bênh vực của các công ty tuyển thợ trong nước.
2- Đối với các nhà tu hành:
- Kể từ ngày 08-05-2008, mục sư Nguyễn Công Chính, Chủ tịch Hiệp hội Thông công Tin Lành các Dân tộc Việt Nam tại Gia Lai đã bị công an buộc đi "làm việc" liên tục. Ngày 29-5-2008, họ lại đột nhập xét nhà, tịch thu ổ cứng máy vi tính và nhiều tài liệu của ông, nhưng không hề trao cho ông một biên bản nào về việc lục soát và tịch thu đó. Đặc biệt, hôm 12-07-2008 vừa qua, Ms Chính đã bị công an hành hung ngay tại tư gia; ông bị đánh vào bụng, đâm vào tay và đấm vào mắt, khiến máu chảy thành dòng trên mặt.
- Ngày 03-06-2008, công an VN đã phối hợp với công an Cambodia bắt Truyền đạo A Đung, dân tộc Hà Lăng, Kontum, thuộc giáo phái Tin Lành Mennonite, cùng với 4 người Việt khác đang tìm cách trốn sang Thái Lan. Vốn thuộc dân tộc thiểu số Tây Nguyên, nhưng do bị công an sách nhiễu và đàn áp vì đã lên tiếng đấu tranh chống lại chính sách tiêu diệt tôn giáo của CS, họ đã trốn sang Cambodia và được đón nhận vào trại tị nạn của Liên Hiệp Quốc. Nhưng sau khi thấy chốn tỵ nạn này vừa khổ sở vừa không an toàn, họ đã tìm cách trốn sang Thái Lan, nhưng chưa trốn được thì đã bị công an CSVN bắt trở về Việt Nam. Truyền đạo A Đung đã bị đem ra đấu tố rồi lãnh bản án quản thúc tại gia.
- Ngày 17-6-2008, tại trụ sở công an thị trấn Cầu Diễn, Hà Nội, Truyền đạo Tin lành trẻ tuổi Lê Duy Bắc ở huyện Ba Vì, Hà Tây đã bị 5 công an bu lại đánh hội đồng làm anh Bắc gãy lìa tay trái. Họ viện cớ anh không đội mũ bảo hiểm lúc đi xe gắn máy, trong khi thực chất vấn đề là vì anh là một nhà hoạt động tôn giáo nhiệt thành và năng động.
- Trong tang lễ Đức Đệ Tứ Tăng Thống Thích Huyền Quang của Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất từ ngày 5 đến 11-07-2008 vừa qua tại tu viện Nguyên Thiều, tỉnh Bình Định, nhà cầm quyền CSVN thay vì tỏ lòng tôn trọng một đại chức sắc tôn giáo đã hết lòng vì đạo pháp và dân tộc, vì tự do tôn giáo và dân chủ nhân quyền, thì trái lại họ đã tìm mọi cách phá hoại tang lễ này bằng việc loan tin thất thiệt, mạ lỵ vu khống Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống Nhất, theo dõi kiểm soát và gây rất nhiều khó khăn cho những người đến phúng điếu, khiến nhiều tổ chức nhân quyền, nhiều chính khách quốc tế... đã phải lên tiếng phản đối, nhắc nhở.
3- Đối với các nhà dân chủ:
- Ngày 29-04-2008, một số người đã bị công an bắt giữ và đánh đập, thẩm vấn liên tục nhiều giờ đồng hồ chỉ vì họ biểu tình ôn hòa, chống hành động xâm lược của chính quyền Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam. Trong thời gian bị bắt giữ, những người này đã bị tước đoạt tài sản cá nhân, chủ yếu là các phương tiện liên lạc. Đó là các ông: Nguyễn Xuân Nghĩa, Vũ Anh Sơn - Hải Phòng, Vi Đức Hồi - Lạng Sơn, Vũ Hùng - Hà Tây; các anh Ngô Quỳnh, Nguyễn Văn Nhất - Bắc Giang, Nguyễn Tiến Nam - Yên Bái, và chị Lê Thị Kim Thu - Đồng Nai.
- Ngày 27-06-2008 toà án tỉnh thành phố Vinh, Nghệ An đã mở phiên toà xét xử phúc thẩm chị Hồ Thị Bích Khương, thành viên Khối 8406 (bị bắt giam ngày 25-4-2007) và đã giữ nguyên bản án 2 năm tù của tòa sơ thẩm, với tội danh khôi hài "Nói xấu đảng và nhà nước, lợi dụng khiếu kiện để lôi kéo người chống chế độ XHCN...". Trong khi thực chất vấn đề là vì chị Hồ Thị Bích Khương là một chiến sĩ kiên cường đấu tranh cho công bằng xã hội và cho tự do, dân chủ, nhân quyền.
- Ngày 28-06-2008, hai anh Phạm Văn Trội, Ngô Quỳnh và ngày 02-07-2008, ông Phạm Đức Chính đều đã bị công an đến gây khó dễ và giả trang thành xã hội đen hành hung gây thương tích tại Lạng Sơn, khi họ đi thăm mẹ của anh Vi Đức Hồi đang bị bệnh nặng.
- Ngày 03-07-2008 toà án huyện Hàm Tân, Bình Thuận đã đưa anh Lương Văn Sinh là dân oan, đồng thời là thành viên Khối 8406 ra xét xử. Công cụ của chế độ CSVN tại tỉnh này đã cáo buộc anh các tội danh: "bôi nhọ các cấp chính quyền và tụ tập khiếu kiện, gây rối trật tự công cộng", rồi kết án anh 2 năm tù giam, tính từ ngày bị bắt hôm 10-01-2008.
- Ngày 04-07-2008, cô Phạm Thanh Nghiên, một nhà đấu tranh Dân chủ trẻ tuổi ở Hải Phòng cũng bị công an giả danh côn đồ hành hung giữa đường phố, sau đó cô bị quản thúc tại gia nhiều ngày bằng lệnh miệng của công an, không có một văn bản pháp luật nào. Cùng với cô, các ông Vũ Cao Quận, Nguyễn Xuân Nghĩa cũng bị quản thúc tại gia bằng lệnh miệng, sau khi họ viết đơn xin biểu tình và bị nhà cầm quyền từ chối.
- Ngày 18-07-2008, Toà án Nhân dân tỉnh Kiên Giang đã xử phúc thẩm ký giả Trương Minh Đức, thành viên Khối 8406 và đảng viên của đảng Vì Dân 5 năm tù giam (y án sơ thẩm ngày 28-3-2008). Dù luật sư Lê Trần Luật đã trình bày Biện minh trạng một cách rõ ràng súc tích, yêu cầu Hội đồng xét xử "hãy dũng cảm tuyên bố bị cáo không phạm tội "lợi dụng các quyền tự do dân chủ..." như cáo buộc của bản án sơ thẩm.". Nhưng cuối cùng, bất chấp công lý, tòa án Kiên Giang vẫn cho các hoạt động dân chủ chính đáng và hợp hiến của ký giả Minh Đức là tội phạm.
- Tại Sàigòn, ngày 24-07-2008, kỹ sư Đỗ Nam Hải, thành viên Ban điều hành Khối 8406 và Liên Minh Dân Chủ Nhân Quyền Việt Nam đã viết Thư ngỏ gửi giới truyền thông, để phản đối cách hành xử phi pháp của nhà cầm quyền CSVN. Cách hành xử đó là: từ cuối năm 2005 đến nay, họ đã tống đạt cho ông 4 Quyết định xử phạt hành chính, với tổng số tiền phạt là 51,5 triệu VNĐ (khoảng 3000 USD). Công an địa phương đã nhiều lần xông vào khám xét nhà và cưỡng đoạt tài sản của ông. Cho đến nay, công an vẫn luôn luôn đặt chốt gác xung quanh nhà ông cả ngày lẫn đêm, quanh năm suốt tháng, kể cả trong những dịp lễ, tết cổ truyền của dân tộc.
II. Cũng nhân dịp này, Khối 8406 chúng tôi nhiệt liệt ca ngợi những thành tích tranh đấu cho nền tự do dân chủ Việt Nam của đồng bào ta thuộc mọi giới, từ quốc nội ra tới hải ngoại trong thời gian qua.
- Trước hết, chúng tôi nhiệt liệt chúc mừng 8 nhà dân chủ trong nước mới được Tổ Chức Theo Dõi Nhân Quyền (Human Rights Watch) của Hoa Kỳ trao tặng giải thưởng Hellman-Hammett năm 2008 vào ngày 22-7-2008 vừa qua, "vì ngòi bút dũng cảm của họ trước những đàn áp chính trị". Tám vị đó là: kỹ sư Nguyễn Phương Anh, linh mục Nguyễn Văn Lý, nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa, luật sư Lê Thị Công Nhân, tiến sĩ Hà Sĩ Phu, luật sư Lê Quốc Quân, bác sĩ Phạm Hồng Sơn và một vị khuyết danh. Khối 8406 rất lấy làm vinh dự vì trong số 8 vị được nhận giải thưởng cao quý ấy có 5 thành viên của mình.
- Chúng tôi nhiệt liệt biểu dương chí khí đấu tranh kiên cường của ký giả Trương Minh Đức đã dũng cảm tuyên bố trước tòa án cộng sản: "Tôi hoàn toàn phản đối bản án phi lý này của đảng cộng sản Việt Nam", đồng thời hô to: "Đả đảo cộng sản tham nhũng cướp đất của người dân"! Bất chấp hậu quả là ngay sau đó, một đám đông công an đã xông tới còng tay chân và kéo lê ông ra ngoài, đẩy lên xe tù, mặc dù cánh tay ông vừa được giải phẫu vẫn còn trong tình trạng bị băng bó.
- Chúng tôi nhiệt liệt ca ngợi sáng kiến đầy can đảm của nhóm các nhà dân chủ ở Hà Nội đã thản nhiên giăng một biểu ngữ đấu tranh ngay trên cầu vượt Nam Thăng Long, Nội Bài vào sáng ngày 28-7-2008 giữa lúc hàng chục ngàn cư dân qua lại đang trong giờ đi làm. Biểu ngữ có nội dung rất ý nghĩa: "Tham nhũng là hút máu nhân dân. Lạm phát, giá cả tăng cao là giết dân. Mất đất, biển, đảo là có tội với tổ tiên. Yêu cầu Đảng Cộng sản thực hiện ngay dân chủ hóa đất nước, đa nguyên đa đảng".
- Chúng tôi nhiệt liệt biểu dương tinh thần đấu tranh bền bỉ, kiên cường, đầy hy sinh vì tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam của đồng bào hải ngoại tại khắp nơi trên thế giới. Đặc biệt là tại Hoa Kỳ, mỗi khi có các đoàn đại biểu cao cấp của Cộng sản VN sang làm việc, và mới đây là tại thành phố Sydney, Australia trong Đại hội Giới trẻ Công giáo Thế giới, được tổ chức từ ngày 15 đến 20-7-2008. Tinh thần đấu tranh vì nghĩa lớn của đồng bào là nguồn động viên mạnh mẽ và sự hỗ trợ quý báu đối với Khối 8406 chúng tôi nói riêng và phong trào đấu tranh giành lại nền tự do dân chủ cho dân tộc nói chung.
- Chúng tôi cũng nhiệt liệt ca ngợi tinh thần đoàn kết toàn dân trước hiểm họa xâm lăng đất nước, mà hơn 70 đoàn thể quốc nội lẫn hải ngoại đã biểu lộ qua việc cùng ký tên vào bức Thư Ngỏ ngày 16-07-2008 gửi Liên Hiệp Quốc. Một bức Thư ngỏ tố cáo trước dư luận quốc tế việc Nhà cầm quyền cộng sản Trung Quốc xâm chiếm Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam đồng thời đòi nhà cầm quyền CSVN phải có thái độ rõ ràng đối với việc ngoại bang ngang ngược cướp đoạt đất đai của Tổ quốc, bằng cách chủ động đưa vấn đề này ra Liên Hiệp Quốc, nhân dịp Việt Nam đang làm Chủ tịch luân phiên của Hội đồng Bảo an trong tháng 7-2008 này.
Làm tại Việt Nam ngày 1 tháng 8 năm 2008.
Ban Đại diện lâm thời Khối 8406
1- Kỹ sư Đỗ Nam Hải, Sàigòn.
2- Giáo sư Nguyễn Chính Kết, Sàigòn (đang công tác tại hải ngoại).
3- Cựu Sĩ quan Trần Anh Kim, Thái Bình.
4- Linh mục Phan Văn Lợi, Huế.
5- Văn sĩ Nguyễn Xuân Nghĩa, Hải Phòng.