(tiếp theo kỳ trước)
Nói xong Nam vào nhà trong khấn vái không đầy 5 phút, đoạn trở ra ngồi tiếp khách. Dù có cuộc hòa giải nhưng không khí đã phần mất tự nhiên, nhứt là Hưng bỗng nhiên thầm lặng tắt đài hiền như cục bột. Than ôi! Thời nổ ra lửa nay còn đâu! Ngồi mà trong bụng bực bội, không dám bỏ về vì sợ bị hiểu lầm là dân chết nhát, mới bị khám phá ra lính giả là chạy dài. Những người còn lại thông hiểu tâm trạng của Hưng nên không ai khơi lại vết thương lòng. Thời gian trôi qua độ 15 phút thì tiếng của vợ Nam vang lên:
- Cúng rồi, anh mời chú Tư và các anh vô.
Chỉ đợi có thế, Nam đứng dậy:
- Thôi, bây giờ tới phiên mình làm việc mời vô.
Tất cả tự động đứng lên bước vào cái Game Room lớn, nơi đây có bày một chiếc bàn dài, có đặt những thức ăn đặc biệt cho ngày giỗ như món cơm chiên Dương Châu, chả giò, cà ri, heo quay, đồ xào... nhìn đầy cả bàn dù khách không bao nhiêu. Tự động kéo ghế ngồi Tư Ếch lên tiếng:
- Mời mấy cháu ở trong ra hết, còn nhiều chỗ mà.
Vợ của gia chủ là người bước ra đầu tiên, tay bưng một dĩa rau trộn dầu dấm, tiếp theo là bà vợ của Hưng, Hoàng. Nam trịnh trọng đứng lên tuyên bố lý do theo đúng thủ tục:
- Thưa chú Tư và các bạn, bữa nay là ngày giỗ ông già vợ, có bữa tiệc nhỏ để tưởng nhớ người có công nuôi nấng bà xã từ mới đẻ tới có chồng. Trong tinh thần uống nước nhớ nguồn, có ông bà già vợ mới có vợ mình. Thay mặt bà xã, mời tất cả nâng ly chúc mừng...
Bà Nam xụ mặt, tức giận sửa lưng chồng:
- Anh ăn nói đàng hoàng, ngày hôm nay là ngày ba em chết, mà anh nói là chung vui chúc mừng, vậy là anh vui lắm phải không?
Nam cảm thấy cứng họng:
- Thôi mà, anh lỡ lời xin lỗi.
Hưng châm dầu vô lửa nhằm trả đũa vụ lính giả lúc nãy ở phòng khách:
- Thím Nam nói phải, bữa nay là ngày giỗ mà thằng Nam nói là chung vui, nó vui lắm mà... ông bà già vợ chết là bớt gánh nặng, không còn ai ọ e khỏi lo quà cáp cuối năm, trước mắt là không tốn tiền điện thoại mắc như vàng ở Việt Nam.
Bà Nam sừng sộ nhìn chồng, do bị trúng ly gián kế vô cùng thâm độc của Hưng, muốn đâm bị thóc thọt bị gạo để trả thù:
- Anh là đứa rể bất hiếu, ông già vợ chết mà còn mừng nữa. Tui lầm mới lấy anh làm chồng, chứ hồi đó có biết bao nhiêu người đàng hoàng, có học thức cao đòi cưới tui làm vợ mà tui ngu không thèm. Không biết căn đày kiếp đọa nào mà tui ưng nhằm ảnh, đời tui khổ tới giờ nầy.
Nhìn gương mặt đỏ bất thường của vợ Nam với những giọt nước mắt ứa ra, Hưng hài lòng lắm, đây là cơ hội để trả thù cái tội dám châm chọc, bới móc vụ xưng lính ngang hông:
- Phải rồi, ai nhẫn tâm trù ẻo ông già vợ, ổng chết rồi thì làm tiệc ăn mừng... ở đời nầy chỉ có thằng Nam nầy thôi.
Nam tức lắm, biết thằng bạn mắc dịch cố tình chơi xỏ, hậu quả chắc chắn không tốt, tình nghĩa vợ chồng sứt mẻ, hiểu lầm. Vốn ăn ở với nhau lâu năm, thừa biết tánh bà vợ hay mít ướt, giận dai và làm dữ nên quay qua nói lần nữa:
- Anh lỡ mà xin lổi em... anh không có nói gì chỉ lỡ lời thôi, em đừng nghe lời người ngoài đâm thọc phá hoại gia cang.
Bà vợ vẫn còn đang trong cơn giận, chưa nguôi thì Hưng châm thêm:
- Đâu được, không phải xin lỗi ngang mà hết, người khuất mặt khuất mày cũng đâu chịu. Đề nghị tới bàn thờ đốt nhang xin lỗi ông già vợ, rồi cung tay xin lỗi bà xã.
Bà Nam đồng ý:
- Anh đốt nhang xin lỗi ba liền... còn em muốn anh xin lỗi cách nào cũng chịu.
Nam dụ dự một lúc rồi nghe lời, đốt nhang nói vài câu xin lỗi đoạn ra ngồi bàn, nhìn Hưng với ánh mắt không vui. Một lúc sau sực nhớ tới chuyện cũ, nhứt định phải trả thù cho hả giận:
- Thằng Hưng nầy cũng đâu tốt lành gì, nó cũng trù ông bà già vợ chết sớm cho rảnh mắt, tôi nghe nó phàn nàn nhiều lần về ông bà già vợ, bữa nay nhân dịp có mặt bà Hưng đây, tôi nói lại thôi chớ không có ác ý gì.
- Ê, đừng nói bậy nghe (Hưng tái mặt ngăn chận ngay).
Vợ Hưng là người đàn bà trạc ngoài 30, mặt nhỏ nhiều tàn nhang, đôi mắt có vẻ dữ tợn liếc chồng:
- Anh nói xấu gì ba má em hả?
Hưng lắc đầu:
- Đâu có, anh có dám nói gì đâu?
Nam tấn công liền:
- Đừng có chối nghe, mầy có nói là ông bà già vợ cà chớn tức lắm, muốn lấy xe đụng cho chết hết cả hai người cho rảnh mắt, vụ nầy linh thiệt.
Bà Hưng đỏ mặt:
- Vậy hả, anh dám nói vậy hả!
Nước mắt người đàn bà bỗng trào ra, khóe mắt ướt, chụp lấy tờ tissue lau:
- Không ngờ anh trù ẻo ba má em... hồi nào tới giờ em đối xử với anh như bát nước đầy, hết lòng lo cho cha mẹ chồng, đám em chồng... vậy mà anh nỡ lòng nào muốn lấy xe đụng cho chết hết.
Nam không bỏ lỡ cơ hội:
- Thằng nầy miệng ăn mắm ăn muối, trù linh thiệt nói đâu có đó.
Số là ông bà già vợ của Hưng qua Úc theo diện bảo lãnh do mấy người chị em gái. Ông bà nầy rắc rối, đòi con cái phải cung phụng tiền để gởi về hàng tháng nuôi người anh lớn có vợ con đang kẹt lại không đi được. Ban đầu Hưng cũng chi tiền, nhưng thời gian dài chịu không nổi; mặt khác sau thời kỳ đổi mới, còn phải dành tiền về nước ăn chơi. Lúc mới qua ông bà già vợ ra khỏi nhà, ra bộ xã hội nằm vạ, được lãnh trợ cấp nhưng chị em của bà Hưng phải ký tên mượn. Là dân thất nghiệp kinh niên, đâu có tiền, người bảo trợ tài chánh là người em vợ có công việc làm vững chắc đứng ra trả cả vốn lẫn lời. Tuy nhiên, vợ chồng Hưng cũng phải chia ra mới công bằng. Hưng tức lắm, thường uống rượu nói xấu ông bà già vợ trong những lần không có mặt vợ. Nhưng không ngờ bà già vợ bị đụng xe nằm nhà thương mấy tháng mới hết, còn ông già vợ cũng bị đụng xe sau đó, nằm nhà thương và yếu quá phải về Việt Nam chờ chết. Ông bà nầy thuộc loại ham tiền, gần chết rồi mà vẫn còn tính toán kỹ, lúc mạnh khỏe thì ở bên Úc lãnh tiền, đi chơi, lúc bịnh hoạn yếu sức là về Việt Nam nằm chờ chết cho đỡ tốn kém. Ông bà nầy có tánh tham lam truyền thống, từng làm phiền lòng con rể qua vụ đi về Việt Nam buôn bán vặt, có lần đi về bên đó mang qua cả mấy trăm bộ đồ, quần lót, áo ngực... với mục đích qua đây bán lại cho người Việt đồng hương; nhưng bị quan thuế Úc chận lại, bắt đóng thuế nặng hóa ra lỗ vốn...
Nam, Hoàng, Khánh và nhiều bạn bè biết Hưng hay trù ông bà già vợ bị xe đụng, nói nhiều lần trong các tiệc nhậu vì quá tức. Nhưng khi về nhà có mặt vợ là Hưng dấu nhẹm không dám nói nữa, vì sợ vợ làm dữ mà liều mạng khui ra những bí mật trong đời. Nam tấn công thêm:
- Mầy còn trù cúng heo quay nếu ông bà già vợ bị xe đụng. Ổng bả bị xe đụng rồi, mà mầy chưa cúng heo trả lễ, tụi tao chờ hoài... bữa nào quay con heo đi chớ.
Hưng nạt:
- Ê, đừng nói bậy, tao không bao giờ trù ông bả...
Nam phân chứng:
- Ở đây có thằng Hoàng, Khánh... mày hỏi thử xem có không?
Hưng chưa kịp lên tiếng thì bà vợ hỏi:
- Hai anh xác nhận dùm có sao nói vậy.
Hoàng nói liền:
- Có, tôi có nghe nó nói mấy lần...
- Cũng nghe (Khánh phụ họa thêm).
Bà Hưng khóc lớn:
- Tui không ngờ anh trù cha mẹ tui bị đụng xe, bây giờ ổng bả về Việt Nam hết, không biết chừng nào sống chết. Ổng bà chết là anh hoàn toàn chịu trách nhiệm.
Hưng biết tình hình càng bất lợi, nên lấy câu yên lặng là vàng, nói nhiều ắt không có lợi mà còn gây thêm rắc rối. Cứ lặng thinh để cho vợ khóc cho đã rồi quên, về nhà năn nỉ sau. Nhưng Nam là người có thừa thông minh, biết khai thác nhược điểm của đối phương để tấn công:
- Trên đời nầy, chỉ có mầy là chàng rể quí dám trù ông và già vợ bị xe đụng. Linh thiệt, bữa nào trù cho tao trúng số Jackpot, tao thưởng cho vài trăm ngàn để về Việt Nam chơ bời...
Hưng giận run không còn dằn được:
- Đ.M, tụi mầy đừng nói nữa... chuyện gia đình tao đừng chen vô.
Bà Hưng khoát tay:
- Nè, anh đừng nói vậy, mấy anh bạn của anh là người tốt, đàng hoàng mới nói thiệt cho tui nghe, nhờ mấy anh mà tui biết rõ lòng dạ con người. Thứ đồ ăn ở thất nhơn, Phật Trời nào cho làm ăn khá.
Quay sang chồng, Bà nói tiếp bằng giọng giận dữ:
- Mầy là thằng vô ơn bạc nghĩa, hồi đó ở Việt Nam bị Việt Cộng đì, lúc đó mới quen với tao, nhờ ba má tao có thân nhân theo Việt Cộng nên mầy mới sướng thân. Nhờ vàng ai mà mầy đi vượt biên hả? Trời ơi, làm ơn mắc oán, ba má tui thương tui mà lo cho hai đứa đi hết, qua đây chưa trả ơn mà còn trù xe đụng nữa. Mầy nổ quá đi, hồi đó đâu có đi lính qua đây nói đi lính nhảy dù, Biệt Động Quân... có lúc còn khoe là sĩ quan trừ bị Thủ Đức, nói với người không biết thì họ bị mắc lừa, còn lính thiệt là bị hố hết.
Nam thích thú:
- Phải rồi, nhờ thím nói mà tụi nầy mới biết sự thật, chớ hồi nào tới giờ tưởng nó là sĩ quan thiếu úy chớ bộ.
Bà Hưng gằn giọng:
- Thiếu úy hả? Còn lâu, chưa đi lính ngày nào mà dám xưng thiếu úy... Việt Cộng ba mươi thì có, nó bon chen vô làm cơ quan lúc Việt Cộng mới vô.
Hưng sượng trân khi bị vợ tố cáo, dòi trong xương dòi ra thì nguy hiểm lắm. Vừa tức con vợ lớn tiếng vừa giận mấy thằng bạn mắc dịch, khơi chuyện để cho vợ chồng cãi nhau, không dằn được nữa nó đứng dậy nạt vợ:
- Ê, đừng nói nữa nghe, tao đánh chết mẹ bây giờ.
- Có giỏi đánh đi, mầy mà đụng tới cọng lông chân của tao hả, tao kêu cảnh sát tới còng đầu liền.
Hoàng châm vô:
- Thằng Hưng đâu có đụng tới cọng lông chân của thím làm gì cho mắc công, nó đụng tới cọng lông khác mới quan trọng, thứ đó chất lượng cao nghe thím...
Bà Hưng như điên lên:
- Chú Hoàng nói tầm bậy nghe, dù sao cũng phải nể tui chớ.
- Nói tầm bậy tầm bạ mà trúng tùm lum tà la... ( Hoàng mĩm cười trêu thêm).
Bà Hưng ném đôi đũa trước mặt vào người của Hoàng:
- Cảnh cáo chú nghe, đừng chen vô chuyện vợ chồng riêng tư của tui.
Hoàng tức lên:
- Tôi đâu có nói gì, sự thật mà thím phải công nhận đi. Vợ chồng phải biết chớ, ai đụng lông giò làm gì, đụng tới lông khác quan trọng hơn nhiều... không tin hỏi bà xã tôi coi có đúng không?
Bà Hoàng đỏ mặt:
- Anh nói bậy nữa, mới uống có mấy lon bia mà say rồi.
- Vậy chớ không phải hả em? (Hoàng ranh mảnh nhìn vợ).
Bà Hưng bật khóc lớn:
- Tui không dè chồng tui ác độc, dám trù ba má tui, còn bêu xấu tui nữa. Kỳ nầy nhứt định phải ly dị, đi kiếm chồng khác có tương lai hạnh phúc hơn.
Nam châm thêm:
- Thím mà ly dị, nó quay heo ăn mừng, về Việt Nam cưới gái 18 qua đây, có giá lắm.
Bà Hưng không thể chịu đựng nổi, đứng dậy:
- Tui về nhà liền, dứt khoát không ở lại đây nữa, ngày mai nhờ luật sư làm đơn ly thân...
Nam nói thêm:
- Thím làm sớm chừng nào là nó mừng ngày đó.
Hưng nạt lớn:
- Mầy không được nói nữa, tao đục bể mặt bây giờ...
- Có ngon làm thử coi.
Tư Ếch thấy tình hình có vẻ căng thẳng nên nhảy vô can:
- Thôi nghe, chuyện đó để qua một bên, bữa nay là ngày giỗ nhớ tới ông già vợ của gia chủ đừng gây chuyện, đèn nhà ai nấy sáng, gia đình ai nấy biết. Là ngưòi lớn, chú Tư can mấy cháu bình tĩnh, đừng làm lớn chuyện gây xô sát không tốt.
Khánh muốn cho êm:
- Bỏ qua đi, vợ chồng thằng Hưng cứ vui chơi, tối nay về nhà tính sau. Còn bây giờ, anh em uống rượu.
Bà Hưng vẫn khóc:
- Mấy người nói như vậy đâu có được, nhứt định tui phải làm cho ra lẽ, tui không ngờ chồng tui gian ác, vái ông bà già bị đụng xe. May phước đức nhà tui còn lớn nên không ai chết hết.
Nam mỉm cười:
- Như vậy thằng Hưng là rể quí chớ bộ.
Bà Hưng liếc:
- Anh nói sao? Chồng tui là rể quí hả!
Nam giải thích:
- Chớ gì nữa, nó vái ông bà già vợ bị xe đụng là giúp đỡ gia đình thím. Ổng bà đâu có sống bao lâu, cùng lắm là vài chục năm nữa, bây giờ không chết thì tới 100 tuổi cũng chết, lúc đó chết còn tốn tiền con cháu, kéo dài đau khổ phải có người chăm sóc. Ở đời nầy ai cũng phải chết, đa số người chết làm tốn tiền người sống, trừ khi có bảo hiểm là người sống được hưởng.
Bà Hưng cắt ngang:
- Tui không nói tới chuyện sống chết dài dòng, tui tức ảnh dám trù ông bà già vợ bị xe đụng, phải chi một người bị đụng không ai nói, đằng nầy ba má tui đều bị xe đụng hết. Chuyện nầy linh thiêng... tội của ảnh lớn lắm, có cha mẹ tui mới có tui để cho ảnh hưởng thụ, nấu cơm, làm chuyện nhà. Làm con phải giữ đạo làm người, báo hiếu với cha mẹ, đằng nầy ảnh vái cha mẹ vợ bị xe đụng, ác nhơn thất đức... tui không ngờ chồng tui gian ác như vậy? Kỳ nầy mấy đứa em của tui mà hay được là Big Trouble đó, tụi nó xé xác ổng ra chớ không để yên đâu.
Nam nói tiếp:
- Chị chưa hiểu ý tôi, người chết phải chết cách nào để người sống hưởng lợi mới hay? Cũng nhờ thằng Hưng vái mà ổng bả bị xe đụng, bị thương và được bảo hiểm bồi thường hai người cũng mấy chục ngàn đô la xài thoải mái. Nhờ vậy mà ổng bà có tiền xây cái nhà lầu hai từng ở Việt Nam... có phải thằng Hưng là rể quí không? Nó vái như vậy là để báo hiếu, giúp đỡ cho gia đình bên vợ đó.
Bà Hưng tức giận:
- Tui không cần ảnh giúp gia đình tui kiểu đó, thứ đồ bất nhân, bất nghĩa, bất hiếu, trời thế nào cũng đoản mạng cho coi!
Tư Ếch lại can:
- Thôi nghe, mấy cháu đừng cãi nữa, bữa nay là ngày giỗ mà.
Bà Nam nói:
- Chú Tư nói phải, bữa nay là ngày giỗ ba tui, xin mấy người bỏ qua hết mọi chuyện đừng gây gỗ nữa... để vong hồn ba tui được vui.
Nam không muốn gây thêm, sợ mấy thằng bạn nầy đánh nhau, gây ồn ào:
- Bây giờ bỏ qua hết, tất cả cầm đũa uống cho say bữa nay, rồi ngày mai tính sau.
Dù được dàn xếp, nhưng trong lòng bà Hưng vẫn còn ấm ức:
-Bữa nay nể tình chú Tư, mấy anh, nên tui tạm ăn uống, về nhà tính sau.
- Như vậy có được không (Khánh vui vẻ nói tiếp theo).
Mọi người lặng lẽ ăn cho no bụng, tạm quên chuyện xung đột vừa qua, nhưng chiến trường chưa hẳn là yên tĩnh, vì ai cũng giữ miếng chờ sơ hở tấn công nhau. Sau độ gần 10 phút ăn bao tử tạm ổn, chất men bắt đầu ngấm vô máu, Nam nhìn Hưng và Hoàng để nhớ về một vụ ăn chơi để đời, chơi bời mệt nghỉ như vua chúa trong màn ăn chơi Nhất dạ Đế vương:
- Mình ăn bữa nay mà nhớ tới vụ ăn chất lượng ở nhà chú thằng Hoàng.
Hưng lặng thinh, còn Hoàng thì liếc mắt nhìn vợ như thăm dò, Nam tỉnh bơ nói:
- Bửa đó chú thằng Hoàng chịu chơi thiệt, dám mướn cho mỗi người một con đĩ về chơi, mở tiệc ăn nhậu cả mấy ngày.
Vợ Hoàng là đàn bà có máu ghen, nghe nói hỏi tới:
- Hồi nào đó anh Nam..?
- Không lâu cách đây 3 tháng trước...
Bà Hoàng có tướng tá hơn to, dáng không khác gì người Tây phương, cao ít nhất cũng hơn 1,7m, mặc bộ đầm màu xanh dương, má đánh đỏ, môi son, thuộc loại ăn diện có hạng trong hàng ngũ tỵ nạn chính trị ở hải ngoại, nhìn tướng bề thế hơn chồng nhiều, đang ngồi suy nghĩ bấm nốt ngón tay, đoạn hỏi:
- Đúng rồi, lúc đó ảnh về một mình, tui phải đi Mỹ thăm bà chị... chà, vắng chủ nhà gà mọc đuôi tôm nghe. Lợi dụng lúc tôi đi Mỹ ảnh về Việt Nam quậy tơi bời, tôi ở Mỹ đâu có biết thằng chả về nước. Bây giờ mới biết ra vụ đó, hèn chi tiền trong trương mục của tui hao mất cả chục ngàn, ổng nói dóc là lỡ thua Casino, bây giờ hóa ra là về Việt Nam chơi bời.
Nam vô tình kể tiếp:
- Lúc đó chú của Hoàng mướn cho mỗi người một con đĩ zin còn trinh, đẹp, rẻ hết biết... không thua gì ngày đầu tiên cưới vợ nữa, đã hết biết.
(xem tiếp kỳ sau)
|