banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Kỹ Sư Đỗ Nam Hải phản đối quyết định phi pháp
"Xử phạt hành chánh" của nhà cầm quyền CSVN

 

Đỗ Nam Hải

Thư Ngỏ
Về việc: Phản đối Quyết định phi pháp của Nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam.

Thành phố Sàigòn - Việt Nam ngày 24/7/2008
Kính gửi: Các cơ quan truyền thông cùng các quý vị và các bạn quan tâm.
Tên tôi là: Đỗ Nam Hải, sinh năm 1959 tại Hà Nội - bút hiệu: Phương Nam.
Nghề nghiệp: Kỹ sư kinh tế ngân hàng - Chuyên nghành: Tiền tệ - Tín dụng.
Chỗ ở và nơi đăng ký hộ khẩu thường trú: 441 Nguyễn Kiệm - Phường 9 - Quận Phú Nhuận - Thành phố Sàigòn - Việt Nam.
Hôm nay tôi viết Thư Ngỏ này, kính gửi đến các cơ quan truyền thông cùng các quý vị và các bạn quan tâm được rõ về tình hình hiện nay của tôi như sau:
Chiều ngày 21/7/2008 vừa qua, tôi đã đến văn phòng Ủy ban Nhân Dân (UBND) P.9 - Q. Phú Nhuận - Tp. Sàigòn để nhận "Quyết định cưỡng chế thi hành Quyết định xử phạt vi phạm hành chính" số 551/QĐ-CC, do ông Phạm Công Nghĩa - Chủ tịch UBND quận Phú Nhuận, ký ngày 26/6/2008. Người trực tiếp giao Quyết định này cho tôi là ông Nguyễn Bá Tùng - Chủ tịch UBND P.9 - Q. Phú Nhuận, với sự chứng kiến của ông Nguyễn Hoài Phong, trung tá - Đội trưởng đội An ninh nhân dân, thuộc công an quận Phú Nhuận và một thư ký thuộc UBND P.9 - Q. Phú Nhuận. Một "Biên bản giao quyết định cưỡng chế xử phạt vi phạm hành chính" đã được lập.
Sau khi ký nhận, tôi đã nói với 3 vị trên rằng: "Sở dĩ hôm nay tôi đến đây nhận Quyết định này không phải là để sau đó tôi đi đóng phạt. Tính từ cuối năm 2005 đến nay tôi đã nhận được 4 Quyết định xử phạt hành chính như thế này, với tổng số tiền phạt là 51.5 triệu VNĐ (tương đương với hơn 3,000 USD) từ phía các ông rồi. Và như các ông đã biết, tôi đều đã phản đối và không chấp nhận đóng phạt, dù chỉ là 1 đồng. Mục đích chính của tôi đến đây hôm nay là để có thêm bằng chứng tố cáo trước công luận trong nước và quốc tế, về việc nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam lại một lần nữa vi phạm trắng trợn các quyền tự do tư tưởng, thông tin, ngôn luận... của công dân. Tôi cũng đề nghị với các ông rằng: để tránh sự căng thẳng không đáng có thì hôm nay chúng ta không nên tranh luận những quan điểm, quan niệm về tự do dân chủ nữa. Bởi vì, những cuộc tranh luận như vậy thì có ông Nguyễn Hoài Phong đây biết, nó đã từng diễn ra hàng trăm lần giữa tôi với các sĩ quan công an thuộc Bộ công an, Sở công an Tp. Hồ Chí Minh và công an quận tại Trụ sở công an Q. Phú Nhuận và nhiều đồn công an khác ở Sàigòn và Hà Nội rồi".
Cũng ngay trong buổi làm việc trên, tôi đã ghi vào tờ Biên bản như sau: "Ý kiến của tôi (Đỗ Nam Hải):
1) Tôi phản đối Quyết định phi pháp này và cương quyết không chịu đóng phạt.
2) Cuộc đấu tranh giành lại tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam nhất định thắng lợi!"
Đồng thời, ghi vào Quyết định cưỡng chế trên như sau:
"Viết tại Ủy ban nhân dân phường 9 - quận Phú Nhuận.
1) Tôi phản đối hành vi của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam, thông qua công an Việt Nam xông vào nhà tôi khám nhà và cưỡng đoạt tài sản của tôi, bao gồm: máy tính, máy in, điện thoại và các tài liệu dân chủ của tôi. (ngày 27/3/2008).
2) Tôi phản đối hành vi vi phạm pháp luật tiếp theo của nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam là đã ra các Quyết định xử phạt hành chính và nay là Quyết định cưỡng chế xử phạt hành chính số 551/QĐ-CC này. Tôi thực hiện quyền tự do thông tin của mình và vì vậy, tôi cương quyết không chịu đóng phạt.
3) Nền tự do dân chủ cho dân tộc Việt Nam nhất định sẽ đến!
Sàigòn ngày 21/7/2008.
Người viết: Đỗ Nam Hải (đã ký)".
Ông Nguyễn Bá Tùng nói: "Nếu anh Đỗ Nam Hải không tự nguyện đóng phạt theo nội dung của Quyết định này thì 5 ngày sau, kể từ ngày hôm nay, chúng tôi sẽ sử dụng biện pháp cưỡng chế thi hành theo luật định". Tôi nói lại: "Các ông muốn làm gì thì làm, còn việc tôi phản đối là quyền của tôi. Tôi không thách thức, nhưng tôi một lần nữa khẳng định với các ông rằng: tất cả những việc tôi làm từ trước đến nay đều là đúng đối với đất nước và dân tộc và vì vậy, tôi sẵn sàng chấp nhận mọi sự đàn áp từ nhà cầm quyền cộng sản Việt Nam của các ông, đối với tôi.". Buổi làm việc kết thúc vào lúc 16 giờ cùng ngày.
Cũng xin được giải thích rõ hơn: sở dĩ có Quyết định cưỡng chế số 551/QĐ-CC trên là bởi vì trước đó, ngày 9/5/2008 cũng ông Phạm Công Nghĩa, Chủ tịch UBND Q. Phú Nhuận đã ký Quyết định số 392/QĐ - XPHC để xử phạt hành chính tôi 15 triệu VNĐ. Quyết định ấy lại bắt nguồn từ việc công an đã đến khám nhà tôi như sau: sáng ngày 27/3/2008, trong khi tôi đang đi trên đường thì bị một tốp công an mặc thường phục (là những người vẫn luôn luôn đi theo dõi tôi suốt mấy năm qua) chặn lại và mời tôi về Trụ sở công an quận Phú Nhuận, số 181 Hoàng Văn Thụ, P.8, Q. Phú Nhuận. Các sĩ quan công an thuộc Phòng An Ninh Bảo Vệ Chính Trị Nội Bộ Và Chống Gián Điệp, thuộc Sở công an Tp. HCM (PA 35) và công an quận Phú Nhuận đã làm việc với tôi. Nội dung chủ yếu mà họ muốn hỏi tôi là xung quanh bài phát biểu của tôi trong cuộc hội luận Paltalk ngày 1/3/2008, do Phong Trào Yểm Trợ Khối 8406 tại Vancouver - Canada tổ chức. (xin gửi kèm ở phần Phụ lục cuối Thư ngỏ này).
Cũng như những lần trước thì lần này tôi vẫn cương quyết không chịu làm việc với họ. Vì vậy, họ đã giữ tôi tại đó từ sáng đến chiều. Khoảng 15 giờ, họ đọc cho tôi nghe bản "Quyết định khám giữ nơi cất giấu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính", ký cùng ngày 27/3/2008 do ông Võ Hoàng Nghĩa, thượng tá, Trưởng công an Q. Phú Nhuận ký, với sự phê chuẩn của ông Phạm Công Nghĩa - Chủ tịch UBND quận Phú Nhuận. Tôi yêu cầu họ được cùng đi về nhà, vì tôi là chủ của những tài sản đó. Mặt khác, căn phòng tôi đang ở cùng trong ngôi nhà với cha mẹ ruột tôi hiện đang khóa và do tôi giữ chìa khóa. Nhưng yêu cầu chính đáng này của tôi đã không được họ chấp nhận.
Sự việc diễn ra sau đó là: công an đã đến nhà tôi, đọc cho cha mẹ tôi nay đều đã 83 tuổi nghe cái Quyết định khám nhà trên. Tiếp theo, họ phá khóa cửa phòng tôi rồi soi mói, lục lọi và lấy đi: máy vi tính (CPU, màn hình, bàn phím, chuột, tai nghe), Modem (mạng Internet), máy in trắng đen, 2 điện thoại di động, tài liệu viết tay, in, một số hình ảnh (niêm phong trong 1 thùng carton) như tờ "Biên bản khám nơi cất giấu tang vật, phương tiện vi phạm hành chính" đã liệt kê. Đây là lần thứ 6 kể từ lần đầu tiên là ngày 4/12/2004, công an Việt Nam đã tịch thu máy tính của tôi và họ đã không hề trả lại tôi một cái nào.
Khoảng 17 giờ cùng ngày, họ mang những tài sản trên của tôi về lại Trụ sở công an Q. Phú Nhuận khi tôi vẫn còn bị giữ tại đó. Họ nói với tôi: "Đây, mọi thứ của anh Hải vẫn còn nguyên dấu niêm phong. Vậy đề nghị anh Hải từ ngày mai lên đây, chúng tôi sẽ mở niêm phong ra và chúng ta sẽ cùng làm việc về từng dữ liệu lưu trong máy tính của anh.". Tôi trả lời họ: "Không, tôi không làm việc với các ông là những quân ăn cướp; còn Đảng cộng sản Việt Nam của các ông đã chỉ đạo cho các ông đi ăn cướp thì cũng là một đảng cướp! Các ông muốn làm việc với cái máy tính ấy ra sao thì làm, muốn ghi vào hồ sơ cáo trạng của tôi thế nào thì ghi, tôi không quan tâm. Còn tôi thì dứt khoát không chịu làm việc với các ông.".
Một viên trung tá công an, thuộc PA 35 nói với tôi: "Tại sao anh Hải lại nói chúng tôi là quân ăn cướp? Lần này cũng như tất cả những lần trước, khi chúng tôi đến nhà anh khám nhà và tạm giữ tài sản của anh thì đều có Quyết định của cơ quan công an, của chính quyền rất đàng hoàng và minh bạch đấy thôi". Tôi nói lại: "Cái giống nhau giữa 2 quân ăn cướp là cùng ăn cướp và cái khác nhau là ở chỗ: quân ăn cướp kia thì không có giấy phép, còn quân ăn cướp này thì có giấy phép của Đảng các ông, vậy thôi!".
Những ngày sau đó, vì không chịu đi làm việc, nên công an đã liên tục chặn bắt tôi dọc đường hàng chục lần và đưa về Trụ sở công an Quận Phú Nhuận. Cũng như những lần trước, tôi đều không chấp nhận làm việc với họ. Trong thế bế tắc, họ nói với tôi: "Chúng tôi gửi Giấy mời, rồi Giấy triệu tập nhiều lần nhưng anh Hải đều không đi; chẳng những thế lại còn viết "tầm bậy, tầm bạ" vào đó nữa. Nay chúng tôi buộc phải dùng biện pháp mạnh là dẫn giải anh về đây thì anh cũng lại không chịu làm việc. Như vậy thì chúng tôi lấy cơ sở đâu mà báo cáo cấp trên, lấy cơ sở đâu mà hoàn tất hồ sơ về anh?". Tôi trả lời: "Đấy là việc của các ông, tôi không quan tâm. Các ông muốn vu cáo tôi là gián điệp, là phản động, khủng bố, là người của C.I.A, của "các thế lực thù địch" hay là của gì gì đi chăng nữa cũng được. Các ông đã từng vu cáo tôi và vu cáo biết bao người khác để khép tội họ, nay có vu cáo tôi thêm cũng chẳng sao. Riêng tôi thì có một nhận xét như thế này: Có thể nói rằng "tinh thần vượt mọi khó khăn" để quyết tâm vu cáo cho những người Việt Nam yêu nước của công an Việt Nam các ông là rất đáng "khâm phục"!"
Cũng xin được nhắc lại rằng: cho đến hôm nay, ngày 24/7/2008 thì xung quanh nhà tôi ở vẫn luôn luôn có công an mặc thường phục theo sát tôi. Mọi việc bắt đầu từ tháng 8/2004, khi một tốp 6 sĩ quan thuộc Bộ công an Việt Nam vào thẳng ngân hàng, nơi tôi đang làm việc và mời tôi đi thẩm vấn. Đặc biệt là từ sau ngày 8/4/2006 đến nay, khi Tuyên ngôn 8406 ra đời thì công an đặt chốt canh gác suốt ngày đêm và suốt 365 ngày/năm. Họ chốt công khai, không cần che giấu, với 2 điểm chốt là: đầu hẻm 429 Nguyễn Kiệm - P.9 - Q. Phú Nhuận cùng bên dãy số lẻ, và tại hai số nhà 428 (quán ăn Bích Vân) và 430 (tiệm rửa xe gắn máy và bán báo) đường Nguyễn Kiệm, P.3, Q. Phú Nhuận, bên dãy số chẵn đối diện.
Mục đích của công an là chốt cả cửa trước và cửa sau nhà tôi. Tôi đi đâu họ cũng đi theo, không dời 1 bước. Mỗi tổ chốt như vậy thường có từ 3 đến 8 người, tùy theo thời điểm. Các chốt này không hề được rút, kể cả trong những dịp lễ, tết cổ truyền của dân tộc. Điều này, hàng trăm gia đình hàng xóm 2 bên đường nhà tôi đều tận mắt chứng kiến. Những người khách qua đường, nếu chỉ cần chú ý một chút cũng có thể phát hiện ra họ. Mỗi khi tôi mở cửa chuẩn bị đi đâu thì những tiếng huýt sáo, tiếng gọi nhau í ới của các cậu công an thuộc 2 điểm chốt kia lại vang lên, nhằm "phối hợp hành động để bảo vệ nền an ninh quốc gia (!?)". Điều đó đã gây lãng phí hàng trăm triệu đồng mỗi tháng tiền thuế đóng góp của nhân dân, tiền bán tống, bán tháo tài nguyên quốc gia đang bị tận lực khai thác, tiền bán đất, bán biển của Tổ quốc. Tôi nghĩ, riêng mình thì đã là như vậy, còn tính chung cả nước chắc chắn sẽ là một con số lớn khủng khiếp; mà điều này thì dĩ nhiên là thuộc "bí mật quốc gia"! Chính cái chi phí khổng lồ ấy, núp dưới chiêu bài "bảo vệ nền an ninh quốc gia" đã là một trong những nguyên nhân quan trọng dẫn tới mất sự cân đối Tiền - Hàng, buộc lòng Ngân hàng trung ương phải đẩy thêm tiền mặt vào lưu thông và dẫn tới nạn lạm phát nghiêm trọng của đất nước hiện nay.
Ở Việt Nam, nếu ai đã từng đụng chuyện với cái bộ máy công an trị, chuyên nghề trói tay, bịt miệng nhân dân này thì mới thấy là họ "đông như quân Nguyên" thế nào. Thậm chí có những lần, khi tôi đi xe gắn máy ngoài đường thì nhìn đằng trước, đằng sau, bên trái, bên phải đều có công an đi kèm. Hoặc có khi chỉ muốn xông vào nhà một người đấu tranh dân chủ để lấy đi một bộ máy tính thôi, nhưng họ huy động cả một lực lượng công an lên tới 20-30 người, với vòng trong, vòng ngoài, trên gác, dưới lầu. Những lúc ấy, cảm xúc của tôi là: thật xót xa cho dân tộc mình và cũng thật thảm hại cho cái chế độ này. Tất cả những điều đó không làm cho tôi sờn lòng, chùn bước, mà ngược lại, nó càng củng cố thêm cho tôi một quyết tâm. Rằng:
Muốn chống áp bức, bất công, đói nghèo, tụt hậu; muốn hòa nhập được tốt vào thế giới tiến bộ hôm nay; ngoài con đường dân chủ hóa, đa nguyên, đa đảng và pháp trị, nhân dân Việt Nam không có con đường nào khác!
Phương Nam - Sàigòn, Việt Nam.
Ngày 24 tháng 7 năm 2008

 

 

Vụ "Gây rối trật tự công cộng" ở Q.9: Hoãn xét xử hay không hoãn?

Tạ Phong Tần

Sáng ngày 21/7/2008 các Luật sư Lê Trần Luật, Nguyễn Đình Thái Hùng, Trần Quốc Minh đã đồng loạt nộp đơn đề nghị hoãn phiên tòa xét xử vụ án "Gây rối trật tự công cộng" ở quận 9 theo Quyết định số 118/2008/HSST-QĐ ngày 08/7/2008.
Để đảm bảo quyền được bào chữa của bị cáo và quyền của người bào chữa được quy định tại khoản 2 Điều 50, khoản 2 Điều 58 BLTTHS, tôi yêu cầu Tòa án nhân dân quận 9, thành phố Hồ Chí Minh 3 vấn đề sau đây:
Trong đơn xin hoãn phiên tòa, Luật sư Lê Trần Luật trình bày 3 lý do là:
- Do sự cản trở của ông Nguyễn Minh Luân - Trưởng Nhà Tạm giữ CAQ9 nên tôi chưa được tiếp xúc với bị cáo Đặng Tiến Thông đang bị tạm giam tại Nhà tạm giữ Công an quận 9;
- Tôi chưa được sao chép chứng cứ, tài liệu trong hồ sơ vụ án;
- Tôi đã có đơn khiếu nại Quyết định số 118/2008/HSST-QĐ ngày 08/7/2008 về việc đưa vụ án ra xét xử gởi đến TAND quận 9 ngày 11/7/2008 nhưng chưa được giải quyết.
Những cản trở khách quan nêu trên từ phía Cơ quan điều tra Công an Quận 9 và Tòa án nhân dân quận 9 đã xâm phạm vào quyền của người bào chữa được quy định tại các điểm e, g, i trong khoản 2 Điều 58 Bộ luật TTHS, dẫn đến không đảm bảo tốt nhất quyền bào chữa cho bị cáo.
Đồng thời, Luật sư Lê Trần Luật cũng nộp cho TAND quận 9 đơn đề nghị cung cấp chứng cứ và sao chép chứng cứ, gồm 3 yêu cầu:
- Cho phép tôi được sao chép toàn bộ chứng cứ, tài liệu có trong hồ sơ, kể cả dĩa CD.
- Tôi được biết hiện nay trên thị trường chưa có loại Camera quay phim ghi trực tiếp lên đĩa CD mà chỉ có loại Camera ghi trực tiếp ra đĩa DVD-RW mà thôi. Vì vậy, 3 đĩa CD được liệt kê trong Quyết định số 118/2008/HSST-QĐ ngày 08/7/2008 không phải là chứng cứ gốc, gây bất lợi cho thân chủ của tôi. Vì vậy, tôi đề nghị Tòa án nhân dân quận 9 yêu cầu cơ quan điều tra cung cấp bản phim gốc còn nguyên vẹn, chưa bị cắt xén, biên tập, và nguồn của các đoạn phim đó. Cụ thể phim được quay bằng loại máy gì, của ai, từ cá nhân, tổ chức nào mà có?
- Đề nghị Tòa án nhân dân quận 9 cung cấp danh sách người làm chứng được triệu tập ra Tòa, vì Luật sư chưa biết công dân nào là người làm chứng trong vụ án, chưa được tiếp cận người làm chứng.
Được biết Quyết định số 118/2008/HSST-QĐ ngày 08/7/2008 của TAND quận 9 không có danh sách nhân chứng được triệu tập ra Tòa, còn vật chứng duy nhất là 3 dĩa CD chưa rõ nguồn cung cấp từ đâu.
Tòa Án Nhân Dân quận 9 đã nhận đơn và hẹn đến 15 giờ chiều cùng ngày sẽ trả lời cho các Luật sư biết kết quả có chấp thuận hoãn phiên tòa hay không.
Theo một nguồn tin đáng tin cậy cho biết rằng: Phiên tòa sáng ngày 22/7/2008 sẽ không hoãn mà vẫn tiếp tục xét xử với thành phần tham dự chỉ gồm các bị cáo và lực lượng an ninh bảo vệ phiên tòa, nghĩa là thân nhân, bạn bè, người quen, báo chí, người dân khác... có nhu cầu xem xét xử đều bị ngăn chặn từ ngoài, không được phép vào xem.
Căn cứ điểm e khoản 2 Điều 50 (quyền của bị cáo), điểm e, g, i khoản 2 Điều 58 BLTTHS (quyền của Luật sư), đặc biệt là Điều 205 BLTTHS quy định về "Giải quyết những yêu cầu về xem xét chứng cứ và hoãn phiên tòa khi có người vắng mặt" thì TAND quận 9 bắt buộc phải hoãn phiên tòa.
Thông thường, "Việc xét xử của Toà án được tiến hành công khai, mọi người đều có quyền tham dự, trừ trường hợp do Bộ luật này quy định. Trong trường hợp đặc biệt cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc hoặc để giữ bí mật của đương sự theo yêu cầu chính đáng của họ thì Toà án xét xử kín, nhưng phải tuyên án công khai. (Điều 18 BLTTHS).
Trở lại trường hợp vụ án "gây rối TTCC" ở quận 9, các bị cáo bị truy tố theo khoản 1 Điều 245, có thể bị các hình phạt "bị phạt tiền từ một triệu đồng đến mười triệu đồng, cải tạo không giam giữ đến hai năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến hai năm", tức phạm tội ít nghiêm trọng, cũng không phải là tội danh "cần giữ bí mật nhà nước, thuần phong mỹ tục của dân tộc", các đương sự trong vụ cũng không yêu cầu phải xử kín.
Trường hợp TAND quận 9 vẫn cương quyết đưa vụ án ra xét xử ngày 22/7/2008 với các chứng cứ không được cung cấp đầy đủ cho người bào chữa, với hình thức xét xử công khai nhưng lại... không cho ai vào xem ngoài "gà nhà" của cơ quan công quyền, sẽ không khỏi làm cho dư luận nghi ngờ: Vụ án có nhiều khuất tất, chứng cứ mà cơ quan tố tụng dùng để buộc tội các bị cáo là chứng cứ giả, được thu thập không đúng trình tự pháp luật quy định, dẫn đến bản án sẽ là một công cụ nhằm mục đích trấn áp người dân dám khiếu kiện vì họ mất đất hơn là thực thi công lý.

Vụ Gây Rối Trật Tự Công Cộng Ở Q.9: Buộc Tội Bằng Chứng Cứ "Từ Trên Trời Rơi Xuống"

Chứng cứ không rõ nguồn gốc
"Chứng cứ là những gì có thật, được thu thập theo trình tự, thủ tục do Bộ luật này quy định mà Cơ quan điều tra, Viện kiểm sát và Toà án dùng làm căn cứ để xác định có hay không có hành vi phạm tội, người thực hiện hành vi phạm tội cũng như những tình tiết khác cần thiết cho việc giải quyết đúng đắn vụ án" (Điều 64 BLTTHS).
Luật sư Lê Trần Luật cho biết: Sở dĩ ông và các cộng sự đề nghị hoãn phiên tòa vì các lý do:
- Tòa từ chối không cho ông sao chép các đĩa CD vì lý do phải bảo quản vật chứng là ngụy biện, vì chỉ có chứng cứ gốc mới cần bảo quản (do chỉ có 1 bản độc nhất). Các dĩa CD có trong vụ án là những đĩa sao chép lại và có thể có hàng nghìn bản thì đặt ra việc bảo quản là không cần thiết.
- Ông yêu cầu Tòa phải làm rõ với cơ quan điều tra Công an quận 9 về nguồn gốc các đĩa CD này. Khi được xem các đĩa CD này ông nhận thấy một đĩa có thời gian từ 20 giờ 02' đến 22 giờ 44 phút, hai đĩa còn lại liên tục bị giật và đứng hình cho thấy dấu hiệu sao chép, cắt xén. Như vậy, Ai đã quay, Quay ở đâu? Quay lúc nào? Ai sao chép? Và đã cung cấp cho cơ quan điều tra như thế nào? Các câu hỏi trên ông không tự trả lời được vì trong hồ sơ vụ án không có biên bản bàn giao vật chứng hay biên bản thu thập chứng cứ.
- Trong 3 đĩa CD trên có 1 đĩa được xác nhận là của Phòng Văn hóa - Thông tin quận 9, nhưng Phòng VH-TT quận 9 là cơ quan trực thuộc UBND quận 9, còn UBND quận 9 lại là nguyên đơn dân sự trong vụ án. Hai đĩa CD còn lại "từ trên trời rơi vào vụ án".
Ông cũng yêu cầu Tòa cung cấp danh sách người làm chứng nhưng Tòa cũng phớt lờ.
Với những lý do trên, ông cho rằng việc đề nghị hoãn phiên tòa là hợp lý vì có nhiều thời gian và công sức làm sáng tỏ những vấn đề khuất tất trên.

Như thế nào là chứng cứ khách quan, hợp pháp?
Chứng cứ phải hội đủ 3 thuộc tính: tính khách quan, tính hợp pháp và tính liên quan. Trong đó, tính khách quan và tính hợp pháp được xem như là điều kiện cần và đủ để trở thành chứng cứ.
Khách quan là cái tồn tại bên ngoài và không phụ thuộc vào ý chí và ý muốn con người. Trong vụ án hình sự, tính khách quan của chứng cứ biểu hiện ở việc chứng cứ đó là một tồn tại không do bất cứ lực lượng tác động để cấu tạo, xây dựng nên nó. Tính hợp pháp là chứng cứ phải được thu thập theo một trình tự hợp pháp do Bộ Luật Tố Tụng Hình Sự quy định (Điều 75, Điều 76). Cụ thể là khi thu giữ phải lập biên bản thu giữ theo mẫu thống nhất ("Biên bản tạm giữ đồ vật, tài liệu" mẫu 10BB, "Biên bản giao nhận vật chứng" mẫu 24BB), khi chuyển giao cho cơ quan tố tụng khác phải có Quyết định xử lý vật chứng (mẫu 33QĐ) được quy định tại Quyết định số 1351/2004/QĐ-BCA (C11) ngày 18/11/2004 của Bộ trưởng Bộ Công an về việc "Ban hành các biểu mẫu sử dụng trong hoạt động tố tụng hình sự của lực lượng Công an nhân dân".
So với các quy định nêu trên thì vật chứng duy nhất trong vụ án Gây rối TTCC ở quận 9 là 3 đĩa CD (quay hình các bị cáo đang thực hiện "hành vi gây rối") dùng để buộc tội các bị cáo đã không đảm bảo tính khách quan và tính hợp pháp.

Những nghi vấn từ động thái xét xử vội vã của TAND Q9
Trách nhiệm của cơ quan tiến hành tố tụng là "xác định sự thật của vụ án một cách khách quan" (Điều 10 BLTTHS) chớ không phải chăm chăm tìm kiếm mọi biện pháp, kể cả biện pháp bất chính, miễn sao buộc tội cho được bị can, bị cáo.
Tuy nhiên, việc vụ án không có người làm chứng và chứng cứ duy nhất dùng buộc tội (đĩa CD) lại cho thấy có cơ sở để nghi ngờ rằng phía cơ quan điều tra đã cắt xén, biên tập đĩa CD lại theo ý mình, chỉ giao cho Tòa án những hình ảnh gây bất lợi cho các bị cáo, còn những hình ảnh có thể dùng làm tình tiết giảm nhẹ hay hình ảnh cho thấy có ai đó tấn công các bị cáo buộc các bị cáo phải có hành vi tự vệ thì đã bị loại bỏ nhằm làm sao có thể buộc tội được các bị cáo thì cơ quan điều tra mới đạt mục đích.
Suy ra, việc TAND quận 9 từ chối cho Luật sư sao chép đĩa CD cũng như sự tổ chức xét xử một cách vội vã bất chấp đề nghị hoãn phiên tòa của Luật sư, khi xét xử hạn chế người dân dự khán... làm cho dư luận không khỏi đặt câu hỏi: Phải chăng các bị cáo vô tội và chứng cứ dùng để buộc tội là giả mạo?
Tạ Phong Tần


*Công an CSVN không cho ai được vào tham dự phiên toà công khai xử "Vụ Gây Rối Trật Tự Công Cộng" ở Q.9" ngày 22-7.