Vết rạn
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Cái tin Xuyến bị đánh ghen trên phố nhanh chóng truyền về khắp cái làng nhỏ, một người hàng xóm hớt hãi chạy ra bờ sông gọi Thọ, báo cho anh biết vợ anh bị vợ của gã Phán thú y bắt quả tang khi cô đang tư tình cùng chồng mụ.
Sau phút bàng hoàng, Thọ bỏ mặc đàn vịt còn đang vẫy cánh dưới lòng sông chạy quáng quàng về nhà, dọc đường anh không dám nhìn từng đám người túm tụm bàn tán, những ánh mắt hướng vào anh với sự thương hại. Đây là một chuyện hấp dẫn đối với cái làng từ lâu không có chuyện gì nghiêm trọng để nói.
Sự nhục nhã và tức giận hòa lẫn vào nhau làm Thọ không còn sáng suốt để chọn một hành động nào thích hợp khác, là tức tốc gom quần áo của Xuyến vào túi xách mang theo lên phố, nơi xảy ra vụ việc. Chiếc xe đạp kêu rít lên vì sự hấp tấp của anh.
***
Trước khi đến đây lập nghiệp, Thọ và Xuyến cùng sống ở một quận lân cận. Thọ mồ côi cha mẹ, được chú thím mang về nuôi. Tuy được đối xử tử tế nhưng chú thím anh nghèo, không giúp anh tạo dựng được cuộc sống riêng bằng mọi người.
Còn Xuyến, cha mẹ bỏ nhau từ khi cô còn bé, cô theo cha, đứa em theo mẹ. Rồi cha mẹ cô đều lập gia đình mới. Họ sinh thêm những đứa con sau. Cảnh con riêng, con chung là nguyên nhân phức tạp của mọi vấn đề. Xuyến như người đứng bên lề cuộc đời của cả cha lẫn mẹ. Cuộc sống của cô tù túng vì bà mẹ kế nghiệt ngã. Khi Xuyến quen biết Thọ, tình cảm dễ dàng nẩy sinh vì hai người có một hoàn cảnh giống nhau. Nhưng gia đình Xuyến quyết liệt phản đối với lý do Thọ không cha, không mẹ, nghèo kiết xác lấy gì nuôi vợ. Xuyến cũng hiểu, đó chỉ là một cách nói chứ thật ra dù không yêu quí cô, bà mẹ kế vẫn muốn giữ cô lại vì có quá nhiều việc trong gia đình cần đến bàn tay của cô.
Mãi đến một ngày biết không lay chuyển được cha của Xuyến, hai người bàn với nhau trốn đi nơi khác. Thương cháu, chú thím của Thọ nhờ một người họ hàng giúp anh tạo công việc ban đầu là trông coi vườn cà phê, hoa màu ở một vùng nông thôn hẻo lánh. Khi Xuyến sinh đứa con đầu lòng, Thọ đưa Xuyến về "tạ tội" với cha mẹ, vẫn sự lạnh lùng, họ không chấp nhận anh, càng không chấp nhận việc cô bỏ nhà ra đi. Thật lòng Thọ không muốn đưa người yêu của mình vào hoàn cảnh như vậy, anh hiểu người con gái nào cũng mơ ước khoát lên mình chiếc áo cô dâu để làm đẹp với mọi người, hãnh diện vì có kẻ đưa, người rước. Vậy mà Xuyến, một cô gái xinh đẹp, đảm đang lại chấp nhận theo anh không kèn, không trống. Còn lén lút, sợ hãi nép trong ngõ tối cùng anh chờ một chuyến xe ngang qua mang họ ra đi.
Cứ nghĩ đến điều này Thọ lại càng yêu quí Xuyến nhiều hơn vì sự thiệt thòi của cô. Cõi tâm tư anh luôn trăn trở, phải thoát khỏi cảnh nghèo đấy là cách đền bù cho cô và để mai sau con gái anh không thiếu thốn, khổ cực như tuổi thơ của cha mẹ nó.
Thế là Thọ ra sức làm việc, lao động, buôn bán, trồng trọt, chăn nuôi anh trải qua cả. Công sức của anh đã được đền bù, một căn nhà xây thay cho gian nhà lá tuềnh toàng, trong nhà có miếng ăn, miếng để. Sống với Thọ, Xuyến chẳng lo lắng gì, những khó khăn, nhọc nhằn anh giành cả cho mình, dù vậy Thọ vẫn nghĩ, xét cho cùng cô có được gì đâu ngoài tình yêu của anh.
Từ ngày có dư được chút vốn, Xuyến bắt đầu quan tâm đến hình thức bề ngoài của cô. Quần áo, tóc tai được Xuyến trau chuốt ra trò, đã có nhan sắc, cô đẹp hẳn ra. Những chiều lùa vịt từ sông về, Thọ đứng ngắm cô còn đang xăm soi trước gương, anh lộ vẻ hài lòng rằng mình đã thực hiện được điều mơ ước.
Hàng ngày công việc của Xuyến là đưa đón con đi học. Mỗi lần đi, cô chở kèm một giỏ trứng vịt ra chợ bán, rồi mua những thứ cần dùng khác về, ra chợ mãi cô cũng có nhiều người quen, trong số ấy có Ánh, một thợ may đã ly dị chồng. Họ kết thân, thường xuyên đi lại với nhau. Ánh bày vẽ cho Xuyến từ cách chưng diện, đến cách giao tiếp với bạn bè.
Nhà cách thị trấn chỉ hai ba cây số, năm giờ chiều bé Mơ tan học, thì hai ba giờ Xuyến đã sửa soạn đi. Thọ cứ mặc kệ, có vài việc vặt trong nhà cô chưa làm, anh tranh thủ giúp cô cũng xong. Thọ thật sự quên mình, anh không nghĩ rằng chàng trai năm xưa đủ sức quyến rũ Xuyến dám từ bỏ gia đình, giờ đây trở thành một người đàn ông già trước tuổi, gầy gò, lam lũ không còn tương xứng với người đàn bà mơn mởn đang ở tuổi nồng nhiệt yêu đương. Anh cũng không nhận ra Xuyến hay tránh né không đi cùng anh ra ngoài khi có việc cần.
Lời xa tiếng gần cũng có đến tai Thọ, rằng Xuyến có quan hệ đáng ngờ với Phán, người hay đến nhà anh để chích thuốc ngừa bệnh cho đàn gia súc. Thọ hoàn toàn không tin điều ấy, vì thật thà anh luôn nghĩ Xuyến đã trao trọn tình yêu cho anh khi anh chỉ là một kẻ trắng tay, thì lẽ nào lại phản bội anh khi tình nghĩa của hai người đã dầy, hơn nữa anh đã cho Xuyến một cuộc sống sung túc. Anh tự tin như thế. Nhưng giờ đây lòng tin của Thọ bị xúc phạm nặng nề. Trái tim anh muốn tan vỡ, không khí quanh anh dường như đầy hơi ngạt.
Nhà của Ánh cửa đóng im lìm, hàng xóm hai bên túa ra nhìn khi thấy Thọ xuất hiện. Anh đập mạnh cửa, khuôn mặt nhợt nhạt không trang điểm của Ánh vừa ló ra, anh ném ngay giỏ quần áo của Xuyến vào nhà:
- Bảo cô ấy cứ ở lại đây, tự do làm những gì cô ấy muốn.
Ánh hớt hãi:
- Vào nhà đã, anh hãy nghe Xuyến giải thích sự thật...
- Sự thật đó làm bẩn tai tôi.
Thọ đạp xe đi, lòng đau đớn nghĩ rằng tất cả thế là hết. Những ngày sau đó Xuyến đã không về nhà, vì không dám về hoặc không muốn về, Thọ không cần biết. Chỉ thấy sự vắng mặt của Xuyến đã dồn lên vai anh thêm những khó khăn vì bao nhiêu việc từ bé đến lớn, nhất là chăm sóc con. Thọ cứ tự an ủi "đời ta có bao giờ được an nhàn, khó khăn nào ta cũng đã vượt qua rồi..." giờ đây trước áp lực tinh thần Thọ nhắc mình cũng phải cố.
Bé Mơ dường như cũng thấy một cái gì không bình thường trong sự vắng mặt của mẹ và vẻ mặt lầm lì, cau có của bố. Nó nhớ mẹ nhưng không dám vòi vĩnh bố tìm mẹ về, rồi nó cũng im lìm, thường ngóng ra cửa với đôi mắt ngân ngấn nước. Có đôi lúc Thọ cũng thấy lòng dịu lại, muốn bỏ qua cho Xuyến, nhưng nghĩ đến dư luận, đến những người quen hay lân la trò chuyện với anh, họ chê trách người đàn bà hư hỏng kia, họ lên án Xuyến mạnh mẽ và xui anh đừng tỏ ra cần thiết Xuyến, thậm chí xui anh cấm cô gặp con. Nỗi giận trong lòng Thọ chưa nguôi, nên cứ nghe thế là anh tăng thêm sự căm phẫn, như ngọn lửa bị tưới thêm dầu, nó bùng lên và trước nhất là đốt cháy tâm can anh.
Chuyện cũng đến tai chú thím Thọ. Ngày vợ chồng bà tìm cách đưa Thọ và Xuyến lên vùng quê này sinh sống, bà những tin rằng chúng hạnh phúc và bà cũng đã được nhìn thấy chúng hạnh phúc trong nghèo túng, vậy mà khi sung túc lại có chuyện đổi thay, lòng người thật khó lường.
Bà thím tức tốc đi thăm cháu. Trước mắt bà là một con người tiều tụy, sự suy sụp của tinh thần lộ cả ra nét mặt, bà ứa nước mắt vì thương cháu. Sau khi nghe hết câu chuyện của Thọ. Bà dẫn giải. Xuyến là một cô gái xinh đẹp, nhưng khi còn sống với cha, vì sự nghiệt ngã của người mẹ kế cô không được những điều kiện để bằng chúng bạn, cô phải sống an phận vì không thể làm khác hơn chứ trong cô vẫn tiềm ẩn niềm khát khao vượt ra khỏi cảnh ngộ của mình. Đến khi theo Thọ thoát khỏi gia đình, Xuyến như cánh chim được bay vào bầu trời rộng và lúc có điều kiện, cô đã không bỏ qua cơ hội chứng tỏ mình. Một phần do khi còn sống với cha, cô cũng có ảnh hưởng lối sống thiếu nề nếp, và không được sự giáo dục chu đáo, rồi do hạn chế về nhận thức kèm theo sự đua đòi, cô đã dễ dàng phạm lầm lỗi.
Bà thím cho rằng chính Thọ cũng có một phần trách nhiệm trong việc sa ngã của vợ, vì đã dễ dãi cho Xuyến giao thiệp với những người có lối sống buông thả, thiếu tư cách, như thế là đồng nghĩa với việc tạo điều kiện cho cô có thời gian giao du bè bạn, lẽ ra anh phải để Xuyến cùng gánh vác, chia xẻ công việc với mình, hạnh phúc không thể chỉ một người mà tạo nên được. Vật chất chỉ là một phần, còn tình yêu và sự tôn trọng mới chính là sự bù đắp đúng nghĩa nhất dành cho người vợ không được cưới xin.
Thọ trầm ngâm lắng nghe. Thật lòng anh cũng muốn đón Xuyến trở về, vì người bà ấy vẫn còn một chỗ đứng sâu rộng trong lòng anh, chưa bao giờ Thọ nghĩ mình có thể yêu ai khác, việc Xuyến bị hành hung để lại hậu quả thế nào anh chưa rõ. Anh có xót xa, đôi lúc tự trách mình hẹp hòi, nhưng nghĩ đến điều tiếng của người chung quanh, là người có vợ ngoại tình, đã không biết đối phó lại còn đón trở về, hẳn họ sẽ cười cho là anh ngốc nghếch, vậy là anh từ bỏ ý định. Giờ nghe những lời đầy thuyết phục của thím, bà muốn anh tha thứ cho Xuyến, anh phân vân:
- Ai cũng bảo con rằng không nên dễ dãi cho Xuyến về nhà, e sau này cô ấy sẽ coi thường...
- Người ngoài cuộc không phải lúc nào cũng cho ta những lời khuyên đúng, cần phải biết người có lời khuyên đó là ai? Khuyên như thế nào? Và cuối cùng con phải là người cân nhắc thiệt hơn để quyết định hạnh phúc của mình, có gia đình nào suốt cuộc đời không vấp phải những việc không mong muốn, chỉ có điều phải có lòng vị tha và nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt. Vết rạn của gia đình, nếu khéo léo con sẽ hàn kín nó, hơn nữa bé Mơ cần có mẹ, mà không ai có thể tốt hơn người đã sinh ra nó.
Lời của người đàn bà phúc hậu nhè nhẹ rót vào lòng Thọ, anh cảm thấy có một làn gió mát thổi đi những ngột ngạt trong tim mình, sự u ám của những ngày qua dịu lại, vẻ mặt anh tươi tỉnh hơn. Bà thím nhận thấy điều đó:
- Con có bằng lòng cho thím đi đón mẹ của bé Mơ về không?
Thọ có vẻ ngượng ngùng:
- Tuỳ thím quyết định ạ!
Bà thím thở ra nhẹ nhõm, bà đã già không thể cho cháu gì hơn ngoài một lời khuyên tốt đúng lúc và cảm thấy hôm nay mới là ngày bà làm xong trách nhiệm của người đã nuôi dạy Thọ nên người. Bà ngẫm nghĩ cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao nếu lòng vị kỷ không có chỗ đứng trong suy nghĩ của con người.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh (Lâm Đồng)
Bỗng nhớ một người bạn
Phan
Nửa vầng trăng treo trên ngọn cây, mây tháng Sáu đêm cũng lười di chuyển, mây trầm luân cùng tôi im tiếng, trăng soi bóng hình biếng nhác cỏ cây. Bỗng thèm một người bạn.
Ngồi xuống đây với nhau như chúng ta đã ngồi xổm trong trại tập trung khi bị bắt nghĩa vụ quân sự nhưng lại bị bắt từ một quán cà phê, bị lùa lên xe vận tải như bầy gia súc và chở về lò sát sanh. Sáng ra, khai tên họ để đi chết bên chiến trường Campuchia.
Tao còn nhớ tiếng cười hiếm hoi trong không khí nghẹt thở, tử thần cầm lưỡi hái bay vởn vơ trên đầu bọn mình. Tên Xã đội trưởng cho người đi thu những bản lý lịch tự khai. Sau đó, đọc tên ai thì nấy hô "có" để hy vọng được thả ra khỏi vòng kẽm gai của Xã đội sau một đêm muỗi chích. Nhưng hầu hết thì đi vào chứ không đi ra để họ đưa những tấm bia đỡ đạn biết ăn cơm mà chắc chắn là không có cơm để ăn, chỉ có vất vưởng da bọc xương như ma trơi lên đường đi thi hành nghĩa vụ quốc tế bên Campuchia.
Những thằng bạn có chút giấy tờ (dĩ nhiên là giả) quan trọng là tiền kẹp bên trong giấy tờ giả đó mà người nhà vừa lòn qua bờ rào kẽm gai đưa vào thì được ra về. Tao với mày chỉ có giấy chứng nhận vớ vẩn do thằng Hải (con ông Đại úy cảnh sát tên Thanh đã đi cải tạo). Nó cấp bằng cái máy đánh chữ hiếm hoi của ba nó còn sót lại nhà. Thằng Hải thật khéo tay với lưỡi dao lam và củ khoai lang, nó có thể hình thành dấu mộc đỏ loét cho bọn mình qua mặt những người đeo súng nhưng không biết đọc, cứ nhoè nhoè ra như mưa nắng dãi dầu thì qua hết!
Tao nhớ chính xác luôn là thằng Hải cấp cho tao tờ giấy rất oai! "Chuyên viên kỹ thuật Nông trường Thái Mỹ Củ Chi" dịch ra tiếng Việt trước "giải phóng" là "Thằng chạy máy bơm nước ruộng", có dán hình tao và nó đóng củ khoai lang lên lè loẹt, miễn đọc lờ mờ được mấy chữ "Ủy ban nhân nhân dân thành phố..." là ăn tiền. Thế mà tao sống sót trên đường lưu linh. Mày thì lúc nào cũng đạo mạo như giáo sư Đại học chữ to (Trung tâm Bổ túc văn hoá) nên nó cho mày làm "Trưởng ban Tuyên huấn Phòng Giáo Dục Huyện nhà". Ôi! những người tuổi trẻ tài cao một thời khốn nạn.
Tao nhớ đời cái buổi sáng ở sân Hội đồng xã cũ, người xã đội phó đi thu giấy tờ cá nhân đã nói với bọn mình: "Đụ mẹ tụi bay, đưa tiền không đưa. Đưa giấy làm chi! Tao đâu biết đọc. Cho tụi bây đi Campuchia cho chết mẹ tụi bay hết..."
Thôi. Nhắc lại chi những chuyện "trí tuệ đỉnh cao". Tao nhắc chuyện người Xã đội trưởng đọc tên trong danh sách phong thần. Hắn xướng lên Nguyễn Văn Hai thì biết Nguyễn Văn Hai nào? Ở nhà quê miền Nam thì Nguyễn Văn Hai có hàng tá. Nên hắn phải đọc kèm theo tên cha mẹ để xác định rõ Nguyễn Văn Hai con ông Nguyễn Văn Một và bà Nguyễn Thị Hồng, Hường, Cúc, Hoa... Đọc là việc khó của người Xã đội trưởng đang học Bổ túc văn hoá lớp 2, nên hắn phát huy hết tiềm năng cách mạng bằng cách đọc gọn lại là Nguyễn Văn Hai, cha Một, mẹ Hường chẳng hạn. Kể ra cũng thông minh đấy chứ! Nhưng không khí nghẹt thở của bầy người chuẩn bị lên xe đi đỡ đạn mà hắn xướng lên Nguyễn Văn Đeo, cha Chơi, mẹ Sướng. Thì chết tới nơi cũng phải cười một trận rồi tới đâu tới. Mày còn nhớ thằng Đeo con ông ba Chơi, nhà gần nghĩa địa Xứ Mẫu Tâm, không? Tao biết tên má nó từ đó. Ba mươi năm qua rồi mà khi nhớ lại tao vẫn cười thầm. Cha chơi mà mẹ không sướng thì làm sao có thằng Đeo để đá banh với bọn mình. Nghe đâu bây giờ thằng Đeo có tiệm phở bên Úc, cũng ngon lành lắm! Người Xã đội trưởng của mình năm xưa thì đang làm Giám đốc Công ty du lịch Huyện nhà. Ngài Xã đội phó-không biết đọc đang làm Chánh án Toà án Huyện. Kể ra, một người đã có ba mươi năm kinh nghiệm ăn hối lộ, tính nết thô lỗ cộc cằn, cộng với thất học mà làm Chánh án thì Việt Nam đi về đâu?! Tao thì ngồi đây, một mảnh hồn trôi giạt đã xa như mảnh trăng tàn... xa đến chẳng biết nơi đâu là chốn quê nhà. Tâm tư loáng thoáng ký ức về một miền đất chết, những gương mặt một thời trí trá với nhau để sống qua ngày.
Cái buổi sáng định mệnh ấy cũng như bao buổi sáng thức dậy trong âu lo cơm áo gạo tiền, vấn đề nghĩa vụ quân sự được đưa lên hàng đầu trong lớp trẻ vì bạn bè đi không thấy về, lưa thưa một vài đứa về thì không nguyên vẹn, giúi đời trong đói nghèo, báo hại gia đình đã khánh tận hơn cả bản thân nó. Mấy đứa mới bị bắt để đi trám chỗ những đứa đã chết và những đứa đã về từ Campuchia yêu dấu thì ngồi thu lu trong một góc tường, thằng Đeo rỉ tai khi xe đưa bọn mình đi, xe chạy ngang khúc đường nghĩa địa thì nhảy và chạy trốn vô trong nghĩa địa là khó bắt lại được vì bọn mình đều là thổ địa của khu nghĩa địa Mẫu Tâm. Nó đề nghị nhảy càng nhiều càng tốt cho mấy khẩu AK không biết bắn vô ai! Nhưng khi điều đó xảy ra, khi nhảy thì chỉ vài thằng. Bài học tao cất kỹ trong tâm tư là dù hoàn cảnh nào thì người ta cũng sợ chết. Con người tham sanh úy tử bản năng dù tử sanh gì lúc ấy cũng sanh tử như loài súc vật cùng đường.
Trường hợp mày có khác! Mày không muốn liên lụy gia đình. Nếu mày nhảy với tao và thằng Đeo thì nhà mày bị tịch thu Tờ Hộ Khẩu. Anh chị mày không đi làm công nhân viên được, má mày cũng khỏi có Tờ Hộ Khẩu để đi xếp hàng mua nhu yếu phẩm hay vài ký gạo cho gia đình. Cái tư tưởng không giúp đỡ được gì cho gia đình thì đừng báo hại người thân của mày thật cao quý nhưng quá đắt. Vì chỉ năm sau, mày đã về nhà trong sáu miếng ván bằng gỗ tạp ọp ẹp, tao đoán là gỗ cây cao su. Trong đau khổ tận cùng, nhạt nhoà nước mắt của má mày, bà già vẫn còn chút hãnh diện với xóm làng về thằng con ngoan là nó chết đã gần tháng nay, thế mà chẳng hôi thối gì trong nhà. Có lẽ mùi nhang mịt mù đã át mùi cá ươn chứ không phải xác người thối rữa. Những thằng bạn chó chết của mày ngồi thâu đêm bên chai rượu đế với những ý nghĩ riêng tư nhưng tựu chung cùng một điểm là thân xác mày đã vùi sâu hay mục ruỗng bên rừng rậm Cao Miên. Tụi tao cậy quan tài mày ra để đời đời nhớ kỹ là chỉ có đất đá bên trong và ruột cá thối. Thôi. Dù gì má mày cũng quá vãng vài năm sau đó trong niềm tin bà có con ngoan - chết gần tháng trời mới đưa được xác về nhà mà không hôi thối.
Ba mươi năm thời gian quả không ngắn trong đời người. Sao mọi chuyện còn nguyên trong ký ức. Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu - tao ngồi thu lu như đống cứt bên đường làng chó ỉa. Ước gì được như thế để tao tan rữa với mưa nắng quê nhà. Một ngày nào đó, tao cũng thành nắm tro bụi bơ vơ, lạc loài nơi tha phương như xác thân mày trong rừng Miên u ám. Thế hệ mình được sinh ra để chết xa quê mày ơi! Chết như một thế hệ vô thừa nhận là vinh quang của thế hệ mình. Chết cho những lý tưởng vô thần của bầy người nguyên thủy. Mày có nghĩ như thế không? Ê. Đừng hù nhau chứ bạn hiền. Ngọn gió mát hiếm hoi trong những đêm hè nơi đây không có gì lạ với tao đâu. Mà thôi kệ đi, coi như mày vừa đến chơi nhà tao. Chờ chút nhé! Tao vô nhà lấy thêm bia...
Đó, mày làm chai cho mát, nhà tao không có nhang vì Chúa Phật đã bỏ loài người từ lâu. Đốt cho mày điếu Marlboro vậy!
Nửa vầng trăng khuất trong đụn mây, đêm bỗng tối gió gầy di chuyển, buông hạt mưa rung rinh tàn cây, con chim đêm vỗ cánh kêu oan - bay về đâu trong màn đêm mênh mông. Cơn mưa đêm thiếu nước làm hơi đất xông lên thật khó chịu như ký ức mỗi lần nhớ lại đều vật vã những cơn đau.
...Rồi mày cũng có một ngôi mộ bằng xi-măng khi gia đình mày đã qua cơn khốn. Người anh hoạ sĩ của mày vẽ vội chân dung thằng em bằng trí nhớ (vì cũng chẳng có bức hình chụp nào từ khi "giải phóng" vô đây!) Bức chân dung thật sống động với nụ cười hiền lành của một thanh niên vô tội đã chết vì vô số tội của chủ nghĩa điên khùng.
Hoa thơm cỏ lạ nơi mộ mày do bàn tay người mẹ, bạn bè gái đã đặt để tình yêu vô tội vạ xuống nơi an nghỉ của một kiếp người sinh ra không đúng lúc. Mấy thằng bạn trai tụi tao thỉnh thoảng có ghé thăm mày để xả rác, tàn thuốc tứ tung, xả xú-bắp cho khai ngấy một vùng vì với tụi tao, nơi đây chỉ có đất đá, mày đã nằm lại bên Campuchia. Thì thôi, đường xa vạn dặm của kiếp người - đi sớm tới sớm. Khỏi đau lòng vì bị bỏ rơi. Con nhỏ thương mày đi lấy chồng; con nhỏ mày thương đi lấy chồng. Thằng bạn thân mày đi biệt xứ; thằng bạn mày thân đi biệt xứ. Mẹ mày - người duy nhất thương mày vô điều kiện cũng đã ra đi. Đất đá hoàn đất đá. Nắm xương nơi rừng sâu nước bạn đã chôn vùi. Mừng cho mày không phải lang thang xác phàm qua hành trình tìm tự do chán ngắc của cuộc đời này. Ngày ngày đối diện với đủ thứ không thích để thích thứ không đủ trong cuộc sống phiêu bồng. Ngày ngày đối diện với chính mình những đêm khuya khoắt lạc lõng cô đơn nơi một góc trời vô định.
Có nhiều khi tao tự hỏi nơi cõi âm, cuộc sống có bắt bí nhau như cõi đời ô trọc này? Ngày xưa, khi nhảy khỏi cái xe vận tải, chạy vô nghĩa địa với thằng Đeo, tao thấy mình may mắn, ít nhất là hơn mày. Khi bạn bè lừa má mày đi ngủ - "để tụi con thức với nó... đêm cuối cùng. Bác đi nằm chút đi, ngày mai, còn đưa nó ra đồng..."
Tao thấy mình may mắn hơn mày đã trở về bằng một sự lừa gạt vô nhân đạo nhất trong thế kỷ 20. Hôm con nhỏ mày thương mà không (chưa) được, nó đi lấy chồng... chui. Lén lút bạn bè đi ôm một tên cán già để chúc mừng cho cái gia cảnh tang thương dâu bể của nó đã tới tột cùng. Tao thấy mình may mắn hơn mày là cưới được người mình thương. Hôm con nhỏ thương mày đi lấy chồng, nó có nói với bạn bè như chơi như thật... "Sống với đất đá được thì tôi đã không mời các bạn đến đây hôm nay. Thôi. Uống đi, cho thật say vào, để quên rằng mình đã đến đây, cuộc đời này." Tao thấy mình may hơn thằng chết sớm, để lại bao mối tình ôm xuống tuyền đài.
Tiếng gấu mẹ vĩ đại nhừa nhựa đằng cửa patio... "Giờ này còn chưa đi ngủ! Anh không ngủ thì cũng phải cho em ngủ chứ! Thức theo anh hoài... ngày mai làm sao đi làm nổi?"
Tao thấy mình kém may mắn hơn mày, không có cái tự do tuyệt đối của một thằng chết giấm chết giúi nơi rừng hoang. Tao leo lên giường với thói quen: Tính sổ hôm nay trước khi chìm vào giấc ngủ. Có một người Mỹ đã bảo tao trong hôm nay: "Đừng nhìn mặt tao như thế, đi về quê mày đi." Bởi tao đã nói sự thật mà nó không tin: "Cái mặt mày thua cái đít tao."
Thôi, mày ngủ ngon nha! Hôm nào rảnh, mình nói chuyện tiếp. Tao đi ngủ đêm sinh nhật nửa đời của tao đây! Tạm biệt bạn mình.
Phan
|