banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 


Dự án "Xây dựng trường mầm non"
trên cơ sở Bác Ái Vinh Sơn: Xây trường có phải là giải pháp thuyết phục các Nữ tu Nữ tữ Bác Ái?

 

- Xây trường có phải là giải pháp thuyết phục các Nữ tu Nữ tữ Bác Ái?
Từ lâu, khi Ban Quản lý đường sắt còn tự tin thuê 4 bảo vệ canh giữ vũ trường, mong một ngày đẹp trời đặt văn phòng và khách sạn tại 32 bis Nguyễn Thị Diệu, và quan sát cuộc đòi nhà của các nữ tu, tôi đã nghĩ đến chiêu cuối cùng mà chính quyền dùng đến là mở trường Mầm Non. Vâng, tôi không nghĩ Ban Quản lý đường sắt dầu là một ban ngành thuộc Ủy ban nhân dân Thành phố hay Phòng Giáo dục quận 3 lại có thể đập phá, sửa chữa cơ sở này mà không có sự đồng thuận của các nữ tu. Bằng chứng là Ban Quản lý đường sắt đã thối lui khi 2 lần bị cản trở thi công. Ban Quản lý đường sắt đã được Thành phố cho chuyển về đường Lê Quý Đôn. Bây giờ thì đến lượt Quận 3 giăng biểu ngữ oai hùng, lớn gấp 100 lần bảng hiệu đường sắt. Họ nghĩ rằng, các nữ tu sẽ bỏ cuộc khi ta giăng băng rôn xây trường? Các nữ tu thừa biết rằng, Thành phố đang có chủ trương cổ phần hóa các Trường mầm non, tiến tới tự thu, tự chi. Theo đó, cơ sở được bán cho nhiều người, với cách này, Chính quyền vẫn tiếp tục chia chác tài sản của tôn giáo. Lúc đó biết đâu trường mầm non Quốc tế nào đó sẽ thay trường mầm non Quận 3! Giáo dục phải ngang tầm Thế giới! Bạn đọc không thấy các trường đang rục rịch làm sổ đỏ trên các cơ sở tôn giáo cho Sở giáo dục thành phố mượn sao? Không tin bạn đọc lên sở tài nguyên môi trường thì thấy khối hồ Sơ đang nằm ở đó.
Tôi nghĩ các nữ tu có những lý do chính đáng và thuyết phục để kiên quyết buộc chính quyền trao trả lại cơ sở này để làm việc từ thiện, xã hội:
1.Thực tế, đến thời điểm 5/2005 khi Tu hội Nữ tử Bác ái Vinh Sơn có đơn khiếu nại đòi nhà thì chưa hề có "văn bản quản lý" nào theo điều 3 Nghị quyết 755/2005/NQ-UBTVQH11. Chỉ tồn tại duy nhất Quyết định 75083/QĐ-UB, ngày 23/01/1997, về việc xác lập sở hữu Nhà nước với lý do cơ sở thuộc diện "nhà vắng chủ", đây là căn cứ duy nhất biến tài sản của các nữ tu thành tài sản nhà nước, nó chắc chắn phải bị hủy bỏ vì chính quyền đã "nhầm lẫn" trường học là nhà vắng chủ. Vì thế có thể khẳng định tài sản này vẫn thuộc sở hữu của các Nữ tử Bác ái Vinh Sơn. Các nữ tu đã khiếu kiện quyết định hành chính này.
2. Về đạo lý làm người, một khi mượn tài sản người khác mà không còn sử dụng đúng mục đích khi mượn, thì bên mượn phải trả lại cho chủ sở hữu, nếu chủ sở hữu yêu cầu. Bộ luật dân sự nước ta cũng quy định như thế. Hơn thế nữa, khi Chính quyền đã làm một việc "vô đạo đức" buộc các nữ tu phải lên tiếng, nếu là người tự trọng ắt sẽ không mãi kèo nhèo, cố giữ mãi tài sản vốn không thuộc về mình. Vâng, tôi có quá lời khi sử dụng từ "vô đạo đức"? Xin thưa, tôi chỉ muốn lập lại lời thốt ra từ miệng một người dân sống gần vũ trường, chắc hẳn anh ta có đủ cơ sở để phát biểu câu này.
3. Trở lại sự kiện băng rôn "Dự Án Xây Trường Mầm Non Quận 3", chắc chắn ai trong chúng ta cũng thừa nhận, đây là một trò hề trong mắt người dân, một khi đã đập trường và xây vũ trường, chính quyền tuyên bố hùng hồn rằng mình không cần dùng cơ sở này để dạy học. Phòng giáo dục Quận 3 cũng đồng tình trong vụ này nên mới tiếp tay với cấp trên giải tán trường lớp. Nếu muốn xây lại trường xin ông Phó Chủ tịch UBND Thành phố giải thích trên văn bản cho các nữ tu cách riêng và cho người dân chúng tôi cách chung: Đâu là lý do quý vị cho giải tán trường học để xây vũ trường? Quý vị đã được sự đồng thuận của chủ sở hữu chưa khi muốn lại đập vũ trường xây lại trường học? Bởi đó là điều mà Giám Đốc Sở giáo dục đã đã cam kết trong Thông Cáo chung, được ký vào tháng 10 năm 1975. Cho đến nay, quý vị chưa có văn bản nào chứng minh đó là tài sản thuộc sở hữu nhà nước cả, sao quý vị có thể hành xử như nó thuộc về của mình. Nếu ai trong chúng ta đang nắm giữ một mảnh đất đang bị người khác khiếu nại, tranh chấp, ta có thể ra cơ quan công chứng xin chuyển quyền sở hữu qua hợp đồng mua bán, tặng cho? Hay lên Sở xây dựng xin phép đập phá, xây dựng? Không lẽ chính quyền được "đặc xá" bổn phận sống làm việc theo pháp luật"?
4. Dễ hiểu hơn cả, chính quyền buộc phải tôn trọng cam kết với các nữ tu về việc giữ nguyên hiện trạng theo hình chụp ngày 17/3/2008. Thưa các sơ Nữ Tử Bác Ái, treo băng rôn là họ đã vi phạm cam kết rồi đấy. Không tin, Sơ xem lại hình chụp ngày 17.3.2008 thấy sẽ rõ.
Có một điều các Sơ nên biết, đó là khi dân chúng thấy các Sơ ra 32 bis Nguyễn Thị Diệu cầu nguyện, chắc chắn họ nghĩ các Sơ đúng. Dù hiện nay các sơ chưa có quyền trên cơ sở này nhưng trong lòng dân chúng, nó là của các Sơ.
Minh Luật (VietCatholic News)

* Các nử tử Bác Ái Vinh Sơn cầu nguyện đòi lại cơ sở ở Q.3 Sàigòn

*Nhà cầm quyền treo bản hiệu dựng trường trên cơ sở chiếm đoạt từ dòng Bác Ái Vinh Sơn.

''Nghị'' rồi ''Quyết'' cơ sở tôn giáo!
Sàigòn - Hôm nay, ngày 17.7.2008, tôi vẫn thấy băng rôn "Dự Án Xây Dựng Trường Mầm Non" hiên ngang trên mặt tiền vũ trường. Cách đây mấy hôm khi đọc tin tức trên VietCatholic, tôi có hỏi một sơ Nữ tử Bác ái xem phản ứng của họ về sự cố này. Nữ tu ấy cho biết, họ đã gọi điện thoại, gửi đơn cho chính quyền yêu cầu tháo băng rôn, nhưng chưa thấy tín hiệu gì. Tôi hỏi sao các sơ không ra thời hạn cho yêu cầu trên? Nữ tu ấy thêm rằng ngày mai có cuộc họp, nên các nữ tu chờ xem chính quyền trả lời thế nào.
Tôi là người lớn lên từ trường Régina Pasis, nội trú trong khuôn viên 42 Tú Xương, quận 3, nên nhà các sơ tôi vẫn thấy thân thiết như nhà của mình. Chiều qua, ngày 16/7/2008, sốt ruột tôi lại hỏi xem tin tức. Tôi được nữ tu hoan hỷ cho biết, các đại diện trong cuộc họp đều nhìn nhận việc cho treo băng rôn là sai cam kết của biên bản. Chắc chắn họ sẽ tháo dỡ nay mai. Tôi hỏi thêm tin tức từ cuộc họp. Nữ tu chỉ cười xin lỗi vì chưa thể tiết lộ.
Đến chiều nay, tôi vẫn không thấy tín hiệu gì. Phải chăng việc tháo băng rôn cũng chờ chỉ đạo của Đảng uỷ, Đảng Bộ cấp Thành Phố bởi khi treo cũng theo chỉ đạo các ngài? Nhìn nhận là sai nhưng không thèm sửa, chính quyền coi khinh các nữ tu? Hay các ngài đã quen coi khinh ý kiến của dân? Hay đối phó với khiếu kiện nhiều quá rồi nên "makêno!" Đường ta ta cứ đi! Nhà mi ta cứ bán! Sống chết mặc bây tiền thầy bỏ túi!
Ôi, tôi đâu có cần các nữ tu kể về nội dung cuộc họp. Cứ đọc lại bản tường trình cuộc họp ở Thái Hà thì biết được chính quyền làm gì khi họp về 32 bis. Lải nhải thông tin gần 2 tiếng đồng hồ, tiếp theo là thuyết phục làm theo đề nghị của cán bộ cha mẹ nhân dân. Quy định của Pháp luật là trao đổi đối thoại, à cái đó luật của Pháp, còn Việt luật là một bên nói một bên nghe, về nhà muốn nói gì thì lên web nói cho cả thế giới nghe!
Chưa đọc cái căn cứ giải quyết đất Thái Hà tôi cũng biết Chính quyền Hà Nội nói gì. Cái Nghị Quyết 23/2003, "chìa khoá vạn năng" cho Chính quyền tha hồ tung hoành cướp ngày, phạm luật mà vẫn có lối thoát. Điệp khúc nổi tiếng được cất lên từ miệng các Phó Chủ tịch UBND Thành Phố, Tỉnh thành được lập trình như nụ cười của các hoa hậu trước ống kính phóng viên: "việc khiếu nại đòi.... là không có căn cứ để giải quyết". Một luật gia nói với tôi, cái nghị quyết 23 ra đời nhằm hợp thức cái sai, bảo vệ cái sai. Ở các nước, khi có văn bản sai trái, không còn phù hợp với điều kiện văn hoá hiện tại thì nhà nước phải ra luật mới để huỷ bỏ cái sai. Việt Nam ta "có trước có sau" hơn nhiều, biết điều với những người có công chiếm lại đất nước: cho nên khi luật về đất đai có sai mà quan có lợi thì phải đẻ gấp ra vài cái văn bản dưới luật nữa để chiếm đất chiếm nhà cho nó thông thoáng! Bởi vậy ta mới thấy chuyện chiếm trường học xây vũ trường sau khi la làng lên trường học là nhà vắng chủ, canh gác cho các cơ quan đập phá cơ sở đang khiếu nại tranh chấp. Nói chung chính quyền ta không phải mệt mỏi học hỏi pháp luật, chỉ cần bỏ túi cái Nghị Quyết 23/2003 là có thể "phang" và lên chức Phó Chủ tịch! Hiến Pháp và Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo à? "Lộng kiếng", khi đi họp quốc tế mới cần xài, cái đó dành cho Tây!
Các bà sơ mà ti toe đòi nhà ư? Anh sẽ ra nghị quyết mới! Anh lỡ nói nhà vắng chủ bây giờ anh sửa lại hổng được sao? Nghe nè, bây giờ anh nói "vũ trường vắng chủ", rõ ràng hiện nay không có ai nhảy, vắng chủ thì nhà nước coi giúp, coi mệt quá nên nhà nước bán lại cho anh, anh thấy tội nghiệp nhà nước nên mua giúp với giá tội nghiệp mua dùm của ế. Vả lại theo nghị quyết 23, đây là cơ sở đã được nhà nước "quản lý sử dụng ổn định" từ lâu, đã xác lập thành sở hữu nhà nước, làm gì có căn cứ để xem xét giải quyết cho mấy bà sơ, cho dù anh thương mấy bà sơ lắm... Tội nghiệp, hổng biết đứa nào thất nhân ác đức mở vũ trường, chứa nghiện hút, dung dưỡng chị em ta... để tạo ra con mồ côi, sida... cho mấy bà sơ có việc làm! Thôi, quý sơ cứ khiếu nại lên Trung Ương rồi chờ! Thưa quý bạn đọc, điệp khúc muôn thủơ!
Lại nói chuyện chơi về "quản lý sử dụng ổn định". Quản lý sử dụng cái vũ trường thì mệt và tốn công sức hơn cái trường học nhiều, thế mà chính quyền ta đã không ngại khó khăn nguy hiểm, dồn hết tâm lực, trí lực xây dựng củng cố duy trì nó trong 11 năm qua. Nguyên việc sáng kiến ra cái cầu thang uốn quanh, nép trong tường đôi vũ tường đủ thấy nó phức tạp và khó khăn so với xây cái phòng học mẫu giáo thế nào? Lại còn phải quản lý một dàn tiếp viên nhân viên trong đó? Chưa hết, hàng ngàn, hàng vạn khách ăn chơi đến đây. Quản lý con nít mệt lắm... em xin trông nom người nhớn thôi!
"Quản lý sử dụng ổn định" hết ổn định khi mấy bà sơ đòi nhà. Giằng co... chịu khó chờ cho lắm vào...bây giờ vũ trường lại được "nghị quyết" thành trường học. Nhưng có trời mới biết đàng sau cái vụ lại xây trường này là cái gì. Có điều chắc là các nữ tu quyết giành lại cái cơ sở 32 bis này để móc tiền túi ra làm việc thiện, còn nhà nước thì nhất định giữ nó để kiếm tiền cho vào túi ai... không biết!
Trần Thanh Thảo


*Cơ sở Bác Ái Vinh Sơn: Lập vũ trường không xong nhà cầm quyền CSVN Q.3 cho trương bản xây "trường mầm non"