banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 


Chị Dương Thị Xuân
- Thư ký báo Tập san Tự Do Dân Chủ bị an ninh mật vụ cộng sản Việt Nam bắt cóc trắng trợn và thô bạo để thẩm vấn giữa trung tâm thủ đô Hà Nội sáng ngày hôm nay 17-7-2008

 

Sáng nay, nhân ngày rằm tháng 6 âm lịch chị Dương Thị Xuân thư ký báo tập san Tự Do Dân Chủ điều khiển xe đạp đi lễ cúng Thánh - Phật ở các ngôi Đình - Đền tại thủ đô Hà Nội. Khoảng 9 giờ 30 sáng, chị Xuân ngồi uống nước mời bánh lộc cho mấy người quen trước cửa nhà số 103 phố Hàng Gai - quận Hoàn Kiếm - Hà Nội thì có gần chục mật vụ nam, nữ xông đến ép bắt chị Xuân phải đến một trụ sở đồn công an phường Hàng Trống ở gần đấy "làm việc". Việc công an cộng sản Việt Nam bắt cóc cưỡng ép chị Xuân đi diễn ra giữa ban ngày, ban mặt làm mọi người dân có mặt lúc đó lo sợ thay cho chị Xuân. có bà hỏi: Việc gì thế, Xuân có sao không? Một Nam mật vụ có tên Tuấn thấy mấy mật vụ trẻ hung hăng dọa nạt chị Xuân, nhưng bị người dân phản đối vội dịu dọng hơn với bà con đang xúm vây quanh nói: Không sao đâu, chỉ mời chị ta vào đồn để nói chuyện bình thường thôi mà. Chúng tôi đề nghị bà con giải tán để anh chị em chúng tôi làm việc theo pháp luật nhà nước. Sau đó tên mật vụ này chỉ huy đám mật vụ trẻ kia cưỡng ép chị Xuân vào - đồn công an phường Hàng Trống - quận Hoàn Kiếm - Hà Nội đóng trên giữa phố Nhà Thờ Lớn.
Tại trụ sở công an giữa thủ đô này đã diễn ra cuộc đàn áp, hăm dọa, ép cung của tốp mật vụ an ninh cộng sản đối với chị Xuân. Ngoài những mật vụ Hà Nội tên Tuấn, nữ có tên là Huệ, có nam mật vụ giới thiệu tên là Tường công an tỉnh Bắc Giang. Tên công an là Tường mặc áo sơ mi, đầu hơi hói chất vấn chị Xuân trực tiếp như sau:
Công an (CA) Tường: Chị có hay đi Bắc Giang không?
Chị Xuân: Tôi đi đâu là quyền của tôi, hà cớ gì các ông hỏi công dân vô tội như vậy
CA Tường: Tôi hỏi chị phải trả lời, vì chúng tôi đang là cơ quan đang thi hành luật pháp của nhà nước. Chị phải có trách nhiệm trả lời chúng tôi.
Chị Xuân: Đi là quyền của tôi và trả lời hay không cũng là quyền của tôi.
CA Tường: Tôi hỏi chị phải trả lời.
Chị Xuân: Ông này hay nhỉ, các ông bảo mời tôi vào nói chuyện. Tôi đã trả lời ngay: Tôi không có chuyện gì nói với công an. Các ông bắt ép tôi vào đây, chứ tôi có muốn vào nói chuyện với các ông đâu. Các ông bảo mời tôi vào đồn công an đại diện cho nhà nước để nói chuyện mà hăm doạ khủng bố người dân vô cớ như vậy sao?
CA Tường: Chị có quen ai là Lý Thị Hà tức Thích Đàm Thoa không?
Chị Xuân: Tôi nói rồi, tôi quen ai, chồng tôi nhiều khi tôi còn không nói, các ông tôi kể làm gì. Mà tôi quan hệ với ai là quyền tự do cá nhân tôi, tại sao tôi lại phải khai báo với công an. Tôi không có gì phải nói với các ông cả. Các ông muốn giam giữ bao lâu thì tuỳ thích, tôi quen rồi và tôi sẽ chỉ yên lặng không trả lời gì hết.
CA Tường: Chị phải kể với cơ quan công an chúng tôi tất cả. Chị có thuộc bộ luật hình sự nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa (CHXHCN) Việt Nam không? Chị có phải công dân nước CHXHCNViệt Nam không? Hay chị là người ngoại quốc?
Chị Xuân: Ngồi yên, không trả lời.
CA Tường: Chị phải hợp tác với cơ quan công an chúng tôi.
Chị Xuân: Hợp tác với công an à. Ông có biết bố tôi không. Bố đẻ của tôi trong kháng chiến chống Pháp mua nhà ở phố Hàng Gai, giữa Hà Nội nuôi công an, họat động cho công an các ông trong lúc cái Sở công an Hà Nội lúc âý còn đang ở trong góc rừng nào, chứ không phải bây giờ ngồi chễm chệ giữa thủ đô Hà Nội nắm quyền cai quản dân và cả xã hội như hiện nay đâu. Vậy mà gia đình tôi mất cả nhà, 20 năm đòi mãi có thấy ông công an nào hỏi thăm đâu, hay giúp đỡ gì đâu. Nay tôi là con của bố tôi mà hợp tác với các công an thì có lẽ không có cả đất đứng chân ở giữa Hà Nội, không có cái bát mẻ để mà ăn nữa chứ đừng nói gì hơn. Chúng tôi không bao giờ hợp tác với các ông được.
CA Tuấn: Chị không biết ngày xưa mình đánh Mỹ tơi bời, thế mà bây giờ Việt Nam mình lại hợp tác nói chuyện với họ đấy, xu thế bây giờ là đối thoại chứ không phải đối đầu.
Chị Xuân: Ông so sánh nhà nước của các ông chơi với Mỹ, hợp tác với Mỹ với việc gia đình tôi bị cướp mất nhà hơi bị khập khiễng và không phù hợp lắm cho trường hợp này. Tôi bị bọn cướp có chức, có quyền nhân danh nước CHXHCN Việt Nam có đóng mộc đỏ chói ngang nhiên cưỡng chế cướp mất nhà đã 20 năm nay gây bức xúc và phẫn nộ. Các cụ có câu: Con chim có tổ như ta có nhà, chim mà mất tổ chim buồn không ca. Con chim nó còn buồn như vậy, tôi còn ngồi nói chuyện với công an có lẽ không bằng con chim.
CA Tường hỏi nhiều lần, chị Xuân vẫn ngồi yên lặng tụng kinh và viết bài Tụng: Nam Mô A Di Đà Phật, Nam Mô Quan Thế Âm Bồ Tát...
CA Hà Nội nam tên Tuấn, nữ tên Huệ đã tham gia bắt chị Xuân nhiều lần đòi khám túi để tìm tài liệu. Chúng thấy có một mẩu giấy một mặt ghi: Sáng nay, 7 giờ bà con DO (viết tắt chữ dân oan) đến 16 Lê Hồng Phong Ợ xin gặp đối thoại Thủ Tướng bị công an đuổi, người thì bị bắt lên ô tô chở về Mai Xuân Thưởng. Chúng kêu giữ lại tờ giấy này. Nhưng khi xem nốt mặt bên kia ghi:
Với kinh nghiệm và minh triết, nhân loại ý thức rằng sự đối lập và đối trọng là điều kiện thiết yếu để thiết lập một chế độ dân chủ pháp trị của dân, do dân và vì dân và chế độ độc tài, đảng trị rồi đây sẽ phải bị giải thể.
Vả lại về mặt tư tưởng và thực tại, từ 300 năm nay, nhân loại văn minh đã đề xướng quyền đối kháng bạo quyền trong Tuyên ngôn độc lập Hoa Kỳ (1776), Tuyên ngôn nhân quyền và dân quyền Pháp (1789) cũng như trong Lời mở đầu Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền (1948) theo đó điều cốt yếu là nhân quyền phải được một chế độ pháp trị bảo vệ để con người khỏi bị dồn vào thế cùng, phải nổi dậy chống áp bức và bạo quyền.
Chỉ trên bình diện tôn giáo đạo lý những nguyên lý chủ thuyết mới có giá trị tuyệt đối là những chân lý vĩnh cửu, như Đức Từ Bi của nhà Phật, Đức Bác Ái của Chúa Ki Tô, hay Đức Nhân Nghĩa của Khổng Phu Tử.
Khi đọc xong mấy dòng này, CA Tuấn vội trả lại tờ giấy và dụ dỗ chị Xuân: Thôi Chị khai báo có mấy câu thôi rồi về, chúng tôi không gây khó khăn gì thêm cho chị nữa.
Chị Xuân: Các ông dụ ép tôi khai, có gì mà khai với công an các cậu.
CA Tường: Chị có biết Lê Thanh Tùng và Đàm Thoa không? Thằng Tùng và Thoa nó khai rồi, nó nói chị điện cho nó, rủ nó đi My Điền - Hoàng Mai - Việt Yên - Bắc Giang. Chị còn lên Bắc Giang phát tiền cứu trợ của Giáo hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất bất hợp pháp trong miền Nam từ ông Thích Không Tánh gửi ra cho bà con dân làng để kích động họ chống nhà nước, chống chính quyền nhân dân. Chúng tôi biết hết cả rồi, chỉ yêu cầu chị suy nghĩ thành khẩn khai báo cho tốt thôi. Thế chị biết gì Me Điền - Bắc Giang, biết gì khu công nghiệp Hoa Hạ? Thằng Tùng nó ít tuổi hơn chị mà nó dũng cảm khai nhận chị chỉ đạo nó toàn bộ, chỉ đạo cả Đàm Thoa nữa không thể giấu chúng tôi được cái gì hết...
Chị Xuân: Ngồi yên không trả lời.
CA Tường đe dọa: Tôi không như công an Hà Nội, tôi sẽ có biện pháp mạnh buộc chị phải khai báo thành khẩn trước cơ quan bảo vệ luật pháp của nhà nước XHCN chúng tôi.
Nghe công an Bắc Giang khủng bố, chị Xuân nhớ tới câu chuyện vụ công an Bắc Giang đã tra tấn các nhà sư, ép cung có nhà sư chết trong vụ nghi án trộm tượng cổ nổi tiếng mấy năm vừa rồi. Chị kể lại cho chúng tôi nghe: chắc hôm nay họ đe tôi như vụ các nhà sư đó. Tôi chắp tay hướng sang Chùa Bà Đá đối diện với đồn công an khấn ngay tại đó lầm rầm nói nhỏ: Hôm nay là ngày rằm tháng 6 con lế Thánh Mẫu phù hộ bảo vệ con. Sau khi lễ xong tôi nói với công an tôi lễ xong rồi các ông muốn làm gì thì làm vì Tôi vững tin tôi được Các Vị Phật - Thánh che chở.
Đến gần 12 giờ trưa không lấy được lời khai của chị Xuân họ bàn nhau mời 2 người đàn ông mặc áo dân phòng của phường lên để ký giấy làm chứng cho họ. Lúc này công an đọc tờ giấy gọi là biên bản do công an ghi, nội dung là: Công an tỉnh Bắc Giang đang điều tra vụ Nguyễn Văn Bình và đồng bọn lợi dụng tự do dân chủ, khiếu kiện chống chính quyền nhân dân... và mấy câu công an hỏi như trên nhưng phần đương sự là chị Dương Thị Xuân đều ghi rõ: chị Xuân không trả lời, không khai báo.
Ông Nguyễn Văn Bình 60 tuổi, một người nông dân bị mất đất, mất ruộng nguồn sinh sống vì chính quyền cộng sản Bắc Giang lấy lý do lập khu công nghiệp thu hồi hết ruộng của nông dân và bồi thường cho họ với giá rẻ mạt theo khẩu hiệu mua như cướp... Không cam chịu bị đè nén bất công toàn bộ dân làng Me Điền quê hương ông Bình đã lên Hà Nội khiếu kiện lên nhà nước cộng sản trung ương ở thủ đô nhưng không được giải quyết thoả đáng. Dân làng Me Điền giữa tháng 5-2008 trong vụ xô xát với giới chủ công ty Hoa Hạ đã bị công an tỉnh Bắc Giang và có cả ở trung ương đàn áp, đánh đập dã man và bị bắt vào trại giam của tỉnh hàng chục người. Vụ việc này đã được các nhà báo tự do đấu tranh cho dân chủ đưa tin trên mạng Internet toàn cầu để chia sẻ cùng cảnh khổ với bà con nông dân làng Me Điền. Nhà nước của đảng cộng sản Việt Nam đã không thấu hiểu nỗi khổ của dân mình, hãy giải quyết tận gốc nỗi thống khổ mất đất của nông dân thì lại muốn che đậy tội ác cướp đất, hủy hoại môi trường của các khu công nghiệp đối với nhân dân bằng cách bắt bớ những người dũng cảm đấu tranh như ông Nguyễn Văn Bình và tìm cách bắt giam, sách nhiễu các nhà báo dân chủ mà công an vu cho là tung tin sai sự thật. Khu công nghiệp Đình Trám có công ty Hoa Hạ và làng Me Điền - huyện Việt Yên - tỉnh Bắc Giang vẫn còn tồn tại là minh chứng hùng hồn. Vậy thử hỏi nhà nước độc tài của cộng sản Việt Nam trả lời thế nào khi vu khống cho dân lành và các nhà tranh đấu dân chủ trước dư luận trong nước và hải ngoại, cùng quốc tế đây?
Trước khi công an cho chị Xuân ra về vào hồi khoảng 13 giờ chiều thì họ có đe dọa thêm và viết một tờ giấy triệu tập chị Xuân ngày 20-7-2008 phải đến trụ sở công an tỉnh Bắc Giang hoặc trại giam Kế để tiếp tục làm việc. Chị Xuân không nhận giấy và trả lời thẳng thắn với công an ngay trong đồn Hàng Trống: " Tôi không có tội gì, không vi phạm pháp luật nên công an không có quyền triệu tập tôi. Các anh nói lợi dụng dân chủ, tự do, vậy đất nước này có dân chủ không, nếu có thì phải để người dân sử dụng, người dân xài chứ, tại sao khi họ dùng quyền dân chủ tự do ấy thì lại bảo họ lợi dụng. Đất nước ta đang phấn đấu để có tự do dân chủ, nhân quyền, vậy sao các anh lại sợ dân chủ, tự do. Trong khi đáng lẽ ra người dân được quyền làm tất cả những việc mà luật pháp không cấm, còn công an thì chỉ được làm những gì luật pháp cho phép thôi. Các anh bắt giữ tôi vào đây ép cung, mớm cung, truy bức tôi, bắt buộc tôi nhận giấy triệu tập như tội phạm hình sự. Tôi nói rõ tôi không có tội nên tôi không nhận tờ giấy này...". Thế nhưng cánh mật vụ này vẫn đe chị Xuân chị không nhận chúng tôi sẽ giao công an hộ khẩu mang đến tận nhà chị và hiện chúng cho rất nhiều mật vụ theo dõi chị Xuân suốt ngày đêm.
Qua bản tin này chúng tôi những người tranh đấu dân chủ ở Việt Nam kêu gọi các tổ chức bảo vệ nhân quyền trong, ngoài nước, quốc tế, các tổ chức báo chí trong nước và nước ngoài hãy bảo vệ những người tranh đấu dân chủ đòi công bằng xã hội những người nông dân làng Me Điền - Bắc Giang nhất là ông Nguyễn Văn Bình, sư cô Thích Đàm Thoa, các nhà báo dân chủ đang chịu sự truy sát, khủng bố, đàn áp nặng nề của công an cộng sản Việt Nam như các nhà báo tự do tranh đấu cho nền Dân chủ và Nhân quyền của Khối 8406 và của Phong trào dân chủ Việt Nam: Lê Thanh Tùng, Dương Thị Xuân và rất nhiều người khác...
Hội viên Câu lạc bộ các nhà báo đấu tranh cho Nhân quyền - Tự do - Dân chủ Việt Nam đang hoạt động tại quốc nội.
Chiều ngày 17-7-2008 ghi nhanh tại trung tâm thủ đô Hà Nội.
Các công dân Võ Văn Nghệ và Vũ Thị Bình
Vườn hoa Mai Xuân Thưởng, quận Ba Đình, TP - Hà Nội

 

 

Tường thuật buổi làm việc giữa công an tỉnh Bắc Giang với tôi chiều ngày 14.7.2008

Cựu quân nhân tình nguyện Lê Thanh Tùng

Sáng nay 14/7/2008, tôi thức dậy hồi 06 giờ sáng thì đã thấy 04 công an của huyện Sóc Sơn do trung tá Lê Ngọc Ly, đội trưởng đội an ninh chính trị công an huyện Sóc Sơn chỉ huy đã trực sẵn trước nhà tôi từ bao giờ mà tôi không rõ.
Khi bước vào trong nhà thì Lê Ngọc Ly cất lời chào tôi và hỏi luôn tôi. Thấy vậy tôi cũng bình tĩnh mời cả 4 công an lúc đó vào nhà uống nước và tôi hỏi Lê Ngọc Ly: " Chắc hôm nay các anh có việc gì để tôi hầu chuyện chăng?"
Lê Ngọc Ly trả lời: Trước hết là lâu rồi anh em chúng tôi không gặp chú, nay chúng tôi tới và có một chút việc muốn làm việc với chú.
Tôi đáp: Cám ơn các anh đã quan tâm tới tôi còn việc gì thì xin anh vào đề ngay để tôi còn đưa các cháu đi khám bệnh kẻo muộn giờ.
Lê Ngọc Ly: Thế chú có biết tình hình gì không?
Tôi đáp: Tôi là cư dân trên mạng sao lại không biết tình hình là thế nào? Có phải các anh muốn hỏi là có biết về dự định cuộc biểu tình ngày 16/07/2008 sắp tới này của hai nhà dân chủ ở Hải Phòng là Nguyễn Xuân Nghĩa và cô Phạm Thanh Nghiên có phải không? "
Lê Ngọc Ly: Ừ phải đấy, thế chú có tham gia cùng với họ không?
Tôi đáp: Tôi cũng chẳng biết có sống được đến ngày mai hay không, cho nên tôi chỉ tính công việc của ngày nay thôi, còn công việc của ngày mai thì hãy để ngày mai dự tính... Sống trong nước bây giờ những người như chúng tôi giống cảnh cá nằm trên thớt, các anh chém chặt, bắt bớ lúc nào nên lúc ấy, có gì là an toàn đâu mà trả lời cho chính xác được.
Lê Ngọc Ly: Sao Chú cứ bi quan thế, chứ chết làm sao được. Tôi trông tướng số chú sống lâu và dai đấy.
Tôi đáp: Nửa đêm tôi cảm thấy có kẻ nào đó ôm bom nổ giật tung nhà tôi, thì tôi lăn ra chết làm sao ai có thể biết trước được.
Lê Ngọc Ly: Thôi bỏ qua chuyện đó đi, hồi này chú có hay tiếp xúc với dân khiếu kiện không?
Tôi đáp: Tôi không muốn tiếp xúc với dân oan nữa, chúng tôi không hy vọng gì ở dân oan, bởi vì dân oan chỉ là người do bức xúc đi đòi quyền lợi của họ bị tước đoạt, bị thiệt hại, chứ họ không hề có lý tưởng đấu tranh dân chủ, tự do, nhân quyền gì. Chỉ có số rất ít là tốt và trong sáng thôi. Đa số là họ đòi quyền lợi xong là về, là "hết phim"! Phải hết sức tỉnh táo với dân oan kẻo lợi bất cập hại đấy. Chúng tôi đã có nhiều bài học đắt giá về họ rồi.
Lê Ngọc Ly: À anh hỏi chú, thế còn vụ dân oan Trần Văn Lộc tỉnh Hà Tây đã được tháo còng chưa hả chú?
Tôi đáp: Tôi cũng không liên lạc được cậu ta nữa vì mấy số điện thoại thì công an các anh đã cắt hết của cậu ta rồi còn gì nữa và từ bấy đến giờ chúng tôi cũng không đến thôn của cậu ta nữa. Bởi như ban nãy tôi đã nói, chúng tôi đấu tranh cho nhân quyền, dân chủ, tự do là nói chung cho lợi ích của đa số nhân dân Việt Nam, chứ không phải chúng tôi đấu tranh cho từng trường hợp cụ thể một. Nếu cứ làm như vậy thì bao giờ mới hết cội nguồn phát sinh ra những dân oan kiểu Trần Văn Lộc. Hơn thế nữa chúng tôi không là những người đi đòi nợ mướn, đòi nợ thuê cho họ. Tuy nhiên chúng tôi sẽ nêu dẫn chứng ra một số vụ điển hình cho dư luận biết. Khi Cụ Hoàng Minh Chính còn sống cũng nói vậy và anh Nguyễn Khắc Toàn cũng nhận định vấn đề dân oan dứt khoát phải là như thế. Họ không thể đi với chúng tôi đến tận cùng con đường đấu tranh đòi dân chủ hoá đất nước được, đúng như anh Toàn đã khẳng định trên đài BBC hồi tháng 8 hay tháng 9 năm ngoái đấy thôi.
Lê Ngọc Ly: Thế này nhé, hôm nay các anh ở bên sở công an TP - Hà Nội muốn làm việc với em một tý có được không?
Tôi đáp: Sáng nay tôi phải đưa hai cháu nhà tôi đi chữa bệnh nên không có thời gian.
Lê Ngọc Ly: Thôi chú để sáng mai đưa cháu đi khám bệnh được không?
Tôi đáp: Không được, cháu nhà tôi đang điều trị, nay hết thuốc và phải đi nhận thuốc cho cháu uống nếu để muộn chậm không có thuốc cho cháu uống đâu có được.
Lê Ngọc Ly: Thế thì đến chiều vậy nhé, đúng 13 giờ chiều có được không?
Tôi đáp: Thôi thế cũng được.
Đến 13 giờ chiều thì công an bất ngờ đóng chốt canh gác trước nhà nhà tôi, rồi họ bảo tôi ra đồn công an thị trấn Phù Lỗ để làm việc như đã nhận lời với họ. Khi ấy tôi trả lời với họ là phải có giấy mời đàng hoàng thì tôi mới đi làm việc, nếu không giấy mời thì nhỡ tôi có ra đồn công an của các anh rồi bị lỡ ai đó đánh đập tôi thì lấy gì làm bằng chứng để tố cáo các anh đây? Hơn nữa các anh là đại diện bộ máy nhà nước khi mời công dân đi làm việc thì nên có văn bản, giấy mời cho thật chu đáo, nghiêm chỉnh.
Thế rồi 1 cậu công an trẻ ấy gọi điện cho trung tá Lê Ngọc Ly và Lê Ngọc Ly lại điện cho công an xã Phủ Lỗ. Trưởng công an xã Lê Văn Tấn viết giấy mời tôi có nội dung ghi là đúng 13 h 45 phút phải ra đồn công an xã Phủ Lỗ để làm việc với ông Lê Ngọc Ly.
"Giấy mời" anh Lê Thanh Tùng chiều 14/7/2008 phải ra công an thị trấn Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn để làm việc với trung tá "bảo vệ an ninh chính trị" cho đảng CSVN tên là Lê Ngọc Ly do trưởng công an xã ký
Đến chiều khi tôi ra đồn công an xã Phù Lỗ để gặp Lê Ngọc Ly và anh ta đã chỉ tay giới thiệu với tôi một cán bộ an ninh tôi chưa bao giờ gặp rồi nói: "Đây là cán bộ an ninh tên là Vũ Văn Tường, thuộc công an điều tra an ninh tỉnh Bắc Giang về đây để làm việc với chú. Vậy chú ở đây làm việc với anh Tường, tôi phải ra ngoài đây nhé ".
Buổi làm việc của tôi với sĩ quan an ninh Vũ Văn Tường rất dài, nhưng tôi xin được tóm tắt như sau để quý vị và bạn đọc khỏi ngại đọc
Vũ Văn Tường: Anh cho biết lý lịch và quá trình hoạt động từ trước tới nay của anh?
Tôi đáp: Phần này tôi phải trả lời quá nhiều rồi, tôi đề nghị cơ quan công an điều tra Bắc Giang tự tìm hiểu lấy và tự ghi vào. Phần tôi xin miễn trả lời câu hỏi này của anh. Anh chưa biết thì điện thoại cho công an Hà Nội họ sẽ chuyển ngay cho chỉ sau mấy phút thôi.
Vũ Văn Tường: Đề nghị anh cho biết về chuyến đi về thôn My Điền, xã Hải Ninh, huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang ngày 15/05/2008 vừa qua của anh.
Tôi đáp: Tôi đi chữa bệnh ở số nhà 19 ngõ 269 đường Nguyễn Văn Cừ quận Long Biên, Hà Nội. Chiều hôm đó tôi nhận đựợc tin từ nhà sư Thích Đàm Thoa, rất nhiều bà con dân oan ở Mai Xuân Thưởng và Cầu Giấy, rồi có chị Dương Thị Xuân cho biết tình hình dân ở My Điền - Bắc Giang bị chính quyền tỉnh này dùng lực lượng công an của hai tỉnh Bắc Ninh và Bắc Giang đổ về thôn đó đánh đập, đàn áp công nhân nhà máy Hoa Hạ và nhân dân dân thôn My Điền rất dã man hậu quả làm 35 người dân phải đi Việt Đức bên Hà Nội cấp cứu và hơn 60 người dân trong thôn bị bắt giam.
Tôi có hỏi bà con dân oan, hỏi cả nhà sư Thích Đàm Thoa và chị Dương Thị Xuân (thư ký báo Tập san Tự Do Dân Chủ): Thế chúng ta có thể đi tới hiện trường ngay để tìm hiểu và giúp bà con trong thôn đó được không?
Thì được họ trả lời: Được chứ và bây giờ cậu đang ở đâu?
Tôi trả lời: Tôi đang ở 269 Nguyễn Văn Cừ, quận Long Biên Hà Nội, vậy mời lên đây, lên ngay nhé.
Tôi, nhà sư Thích Đàm Thoa và chị Dương Thị Xuân đi xe máy và đi ô tô khách lên tới thôn My Điền huyện Việt Yên, tỉnh Bắc Giang là vào khoảng 17 h 30 chiều ngày 15/5/2008. Sau đó nhà sư Thích Đàm Thoa điện thoại cho anh Nguyễn Văn Bình trưởng thôn My Điền ra gặp. Anh Bình là người khá dũng cảm, người đấu tranh chống tham nhũng tiêu biểu của thôn My Điền dẫn chúng tôi ra bãi đất có lều bạt dứa do dân làng dựng lên đấu tranh giữ đất không cho hàng đoàn ô tô tải hạng nặng chở đất vào san lấp chiếm đoạt ruộng lúa của dân mà đền bù kiểu đểu cáng với giá cả rẻ như bèo, như cướp không của dân làng. Nay thì anh Nguyễn Văn Bình đó đã bị chính quyền tỉnh Bắc Giang bắt giam vào trại tù Kế của tỉnh này để chờ ngày xét xử cùng với 12 nông dân trong ngôi làng đã dám can đảm đứng lên tranh đấu giữ đất, giữ ruộng chống lại bộ máy quyền lực đồ sộ như quý vị và các bạn cư dân trên mạng đã biết quá rõ.
Hôm đó anh Bình dẫn chúng tôi tới khu đồng bào thôn My Điền đang dựng lán để phản kháng với chính quyền tỉnh Bắc Giang lấy đất của thôn thì tôi và chị Dương Thị Xuân, nhà sư Đàm Thoa bắt tay khẩn trương vào công việc ngay bởi trời đã bắt đầu tối.
Mỗi chúng tôi làm từng việc khác nhau, Nhà sư Thích Đàm Thoa thì chụp ảnh, chị Dương Thị Xuân thì ghi chép dữ liệu, tư liệu do dân làng kể lại cho nghe, còn tôi thì cho trả lời phỏng vấn trên đài Việt Nam Sydney Radio bên Úc Châu do chị Bảo Khánh thực hiện. Tôi đã nói với bà con dân làng rằng: Chúng tôi chỉ là Nhóm phóng viên báo chí tự do hoạt động bênh vực nhân quyền, dân chủ, và các quyền lợi hợp pháp của công dân trong nước bị chà đạp bất công phi pháp. Chúng tôi là những người giúp đỡ đưa thông tin và tiếng nói của bà con cho toàn thể nhân dân thế giới biết. Mục đích để làm cho chính quyềapCS tỉnh Bắc Giang và nhà cầm quyền cộng sản Hà Nội phải trả lại quyền lợi chính đáng và hợp pháp cho bà con. Tôi đề nghị bà con phải đưa tin trung thực, chính xác, nếu không trung thực thì chúng tôi không chịu trách nhiệm.
Sau khi hoàn thành xong công việc của cả Nhóm phóng viên đấu tranh như vậy tại ngay chính khu đất mà những người nông dân làng quê này đang quyết liệt bảo vệ gìn giữ. Tất cả chỉ mất vẻn vẹn trong vòng 1 giờ đồng hồ và chúng tôi rút quân thật nhanh về tới nhà đã là 21 h 30 phút đêm hôm đó. Bởi chúng tôi biết rằng khu vực này đang là nhạy cảm mà bộ máy an ninh chính trị trong nước rất cần bảo vệ phong toả tin tức để không cho rò rỉ bí mật về vụ đàn áp tầy trời đẫm máu dân lành này lọt ra thế giới bên ngoài. Thật là công việc đầy nguy hiểm của những người viết báo như chúng tôi đang phải sống, hoạt động báo chí thông tin trong một quốc gia vẫn theo thể chế độc tài, độc đoán như Việt Nam!
Vũ Văn Tường hỏi tôi tiếp: Thế các anh đến đó và giới thiệu như thế nào với bà con làng My Điền?
Tôi đáp: Chúng tôi là những phóng viên tự do, nhà báo tự do đến đây để giúp bà con đưa tin về vấn đề bất công của bà con phải chịu đựng.
Vũ Văn Tường hỏi: Thế anh có thẻ nhà báo không?
Tôi hỏi: Tôi hỏi lại anh thế các ông Hồ Chí Minh, Lê Duẩn Trường Chinh, Phạm Văn Đồng... cũng làm báo, viết báo đấu tranh với chế độ thực dân, phong kiến trước đây thì các ông này có thẻ gì?
Vũ Văn Tường nói: Thôi được ta không nói chuyện đó nữa.
Tôi nói cho anh biết rằng: Anh Nguyễn Văn Bình và các hộ dân thôn My Điền không đồng ý với giá 25 triệu /1 sào, thì chúng tôi có để chừa đất của 9 hộ đó ra không san lấp. Còn anh Bình là trưởng thôn My Điền và là người rất tích cực tham gia giải tỏa khu công nghiệp Đình Trám bên cạnh, nhưng anh ta không được chấm mút gì đến việc đền bù, thì quay sang chống đối việc san lấp đất quyết liệt với nhà nước, với tỉnh. Nên chúng tôi bắt giam anh Bình không phải vì tôi được thấy hình anh ta đăng trên mạng điện tử mà bắt. Chủ yếu bắt giam anh ta là vì tội tổ chức chống đối người thi hành công vụ anh hiểu chưa.
Anh viết báo mà không điều tra chính xác chỉ nghe thông tin một chiều và đưa tin sai lệch thì anh nhận thức như thế nào về trách nhiệm của mình với luật pháp đây?
Tôi đáp: Các anh cũng thừa biết cái chế độ này không có tự do báo chí thực sự, cho nên chúng tôi không thể hỏi thông tin qua bộ máy chính quyền được. Chúng tôi đã nói với bà con là chúng tôi không chịu trách nhiệm về những thông tin này. Bà con nói sao thì chúng tôi viết như thế và tôi cho bà con trực tiếp tố cáo với dư luận hải ngoại và quốc tế. Chúng tôi rất biết các anh không bao giờ đi bênh vực quyền lợi cho người dân thấp cổ bé miệng mà các anh sinh ra là để bảo vệ quyền lợi, lợi ích cho đảng CSVN, cho nhà nước và chính quyền của các anh. Còn chúng tôi thì ngược lại phải đứng về phía người dân, nhất là người lao động và dân nghèo. Tôi nhận thấy những việc làm của chúng tôi hoàn toàn đúng theo quy định của hiến pháp nước Cộng hoà XHCN VN năm 1992 và các điều khoản của Công ước Quốc tế về Nhân quyền, dân chủ, tự do mà chính phủ VN của các anh đã ký kết năm 1977 và năm 1982 với Liên hợp quốc và cộng đồng thế giới.
Sau đó sĩ quan an ninh Vũ Văn Tường giới thiệu với tôi một người vừa bước vào phòng chúng tôi đang làm việc: Đây là anh Nguyễn Văn Phượng, phó thủ trưởng cơ quan an nhinh điều tra của sở công an tỉnh Bắc Giang, và nếu anh không chịu ký tên vào biên bản làm việc này thì tôi sẽ làm khó với anh ấy vì anh đã gây khó dễ cho tôi.
Tiếp nay sau đó Vũ Văn Tường viết giấy triệu tập tôi đến cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Bắc Giang đúng 8 h 00 ngày 16 tháng 7 năm 108. Nhưng không quên đe dọa tôi một câu như thế này: " Cơ quan chúng tôi nằm ở gần nhà tù Kế ấy nhé ".

Giấy triệu tập của cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Bắc Giang buộc anh Lê Thanh Tùng phải đến nhà tù mang tên Kế để thẩm vấn. Nếu công an CSVN gửi giấy 3 lần anh Tùng không đến làm việc thì họ sẽ dùng biện pháp mạnh cưỡng chế anh phải đến đó để bị thẩm vấn về việc anh cùng Nhóm phóng viên đấu tranh vì Nhân quyền, Dân chủ, Tự do và Công lý đã giúp đỡ đồng bào nông dân thôn My Điền lên tiếng tố cáo vơí báo giới hải ngoại và dư luận quốc tế hôm 15/5/2008.

Tôi không nói thêm gì, không trả lời gì trước câu đe doạ có tính khủng bố của anh ta, nhưng tôi nghĩ nhà tù chỉ là nơi quán trọ của đời trai, nếu không may tôi có phải bị nhà nước và đảng CSVN kết án năm năm tù chỉ là một giấc mơ trưa mà thôi! Có gì mà phải run sợ, phải nhụt chí đấu tranh.
Cho đến 17 h 30 sắp hết giờ làm việc nhóm công an tỉnh Bắc Giang, họ không thể bắt ép tôi ký được vào cái tờ giấy họ tự ghi chép lời tôi kể lại câu chuyện rất bình thường như trên nữa, mặc dù họ đã dùng đủ chiêu. Và sau cùng công an Bắc Giang đành phải xếp tất cả bản tự viết của họ vào cặp rồi rút lui vì trời đã quá tối.
Tiếp đó tôi thấy Lê Ngọc Ly sai lính tráng cho mời anh công an TP - Hà Nội tên là Kiều vào phòng mà họ vừa thẩm vấn tôi trong mấy giờ vừa xong. Tôi tưởng anh công an Kiều là ai hóa ra là tên công an lưu manh đểu cáng nhất trong những công an tôi biết đó là "Tuấn anh nhỏ". Lúc đó Lê Ngọc Ly nói: "Kiều này, công việc đã xong và bây giờ em về được rồi ".
Lê Ngọc Ly nói với tôi: Chú hôm nay lại không giám ký vào biên bản làm việc, thế là hèn hơn hôm nọ, làm mất mặt anh với công an Bắc Giang quá.
Tôi đáp: Tôi không phải sợ, những thứ không thuộc trách nhiệm của tôi thì tôi không ký. Tôi đã nói là tôi làm, lời nói đi đôi với việc làm, mà tôi thích làm nhiều hơn là nói nhiều, các anh đừng có hù doạ và kích động tôi.
Cuối cùng đến 17 g 50 công an huyện Sóc sơn đã đưa tôi về nhà, lúc này chốt canh gác của công an vẫn xiết chặt quanh nhà giống như họ đang vây hãm nặng nề anh em dân chủ bên Hà Nội, Hải Phòng, Hà Tây vậy.
Kính thưa quý vị và các bạn đọc, như vậy là buổi sáng Lê Ngọc Ly nói với tôi là sẽ làm việc với công an TP - Hà Nội. Còn trong giấy mời của công an xã Phù Lỗ thì tôi phải làm việc vói ông Lê Ngọc Ly thì hoá ra là tôi lại làm việc với ông Vũ Văn Tường công an tỉnh Bắc Giang...
Thật sự thì tôi định không tiếp xúc và làm việc với họ nữa vì "giấy mời" thì ghi một đằng, còn làm việc lại một nẻo với người khác. Trong suy nghĩ của tôi rất muốn được tranh luận với công an tỉnh Bắc Giang về chính trị, về thế giới để xem họ tài giỏi đến đâu, trình độ họ như thế nào nhưng thật buồn làm sao. Tôi thấy họ còn kém xa công an TP - Hà Nội nhiều lắm. Tôi nghĩ công an các tỉnh càng xa các thành phố, các đô thị lớn thì trình độ, các nhận thức cũng như mọi hiểu biết của họ với thế giới văn minh bên ngoài, về nhân quyền, dân chủ, tự do.... càng tăm tối, mù tịt, và mịt mùng thật đáng sợ biết bao. Nếu như thế, thì đó lại càng là mảnh đất màu mỡ cho thể chế độc tài đảng trị phát triển rực rỡ lắm lắm. Thật đáng buồn và ghê sợ thay!!!
Hà Nội đêm 14/7/2008
Công dân Lê Thanh Tùng
Điện thoại cố định để bàn công an nghe lén thường xuyên đêm ngày số:04 2189 645
E-mail: aiquocle@gmail.com

Mấy dòng viết thêm bổ sung vào ngày 16/7/2008:
Sáng nay ngày 16/7/2008 vào hồi 5 g 33, trung tá Lê Ngọc Ly công an chính trị huỵện Sóc Sơn gọi điện hỏi tôi: " Chú có đi Bắc Giang với anh không? Anh đi thăm bà con của anh ở đó, anh có xe đi đàng hoàng lắm, nên anh cho chú đi nhờ? ".
Tôi hỏi lại: Thế đi đâu? Làm cái gì?
Lê Ngọc Ly nói: Thế hôm kia chú có nhận lời với anh và với người ta là hôm nay làm việc với công an Bắc Giang kia mà, sao chú mau quên thế!
Tôi trả lời: Anh nhầm rồi, trong giấy có hẹn là ngày này, tháng này, nhưng năm 108 cơ mà.
Lê Ngọc Ly: À thôi chết rồi các anh ấy nhầm sơ xuất vì cái giấy cũ. Thôi để anh điện cho các anh ấy nhé.
Đến 7 h 25Ỵ thì trung tá Lê Ngọc Ly đưa cho tôi một giấy triệu tập tới công an tỉnh Bắc Giang để làm việc vào hồi 9 h 00Ỵ 16/07/2008 nhưng bị tôi từ chối
Tôi đã nói với Lê Ngọc Ly như sau: Hẹn 9 giờ tôi phải có mặt tại Bắc Giang nơi cách đây hơn 60 km, vậy mà bây giờ là 7 h 25Ỵ công an các anh mới đưa giấy. Vậy các anh cứ quen thói dân có cần nhưng quan chưa vội, quan cần thì dân phải lội đi ngay sao?
Lê Ngọc Ly: Thôi chú thông cảm cho các anh ấy vất vả quá.
Tôi nói: Các ông ăn lương của nhân dân, các ông phải làm việc là đúng rồi. Còn nếu các ông nói là mệt quá rồi tôi không thể làm việc được nữa, tôi xin nghỉ, thì nhân dân có bắt các ông phải làm nữa đâu mà lo, mà than thở...
Lê Ngọc Ly: Nhân tiện anh có xe đi, chú đi luôn thể cùng với anh thì đỡ tốn hơn 100 000 đồng. Thôi chú đi với anh cho nó sớm đi rồi xong việc, rồi còn về.
Tôi nói: Không dứt khoát là không đi. Tôi nói một là một, hai là hai. Tôi thông báo cho các anh biết sức khoẻ tôi không được tốt đâu, vì đang bị đau dạ dầy có bệnh án của bệnh viện đây. Nếu lần sau muốn mời hay triệu tập tôi làm việc thì các anh phải báo trước ít nhất 24 giờ. Chứ không phải các anh muốn lôi cổ tôi đi làm việc lúc nào cũng được đâu nhé. Các anh đừng có đưa cái nhà tù Kế ra để hù dọa tôi. Các anh về báo cáo lại với cấp trên rằng 5 năm tù đối với tôi chỉ là giấc ngủ trưa thôi. Tôi cũng đang muốn ra tòa để mình cho các luật sư của Việt Nam và công luận nữa biết về năng lực thực sự của tôi ra sao và để làm gương cho những người mang danh luật sư ở đất nước này nhưng chưa dám, hoặc không dám bênh vực cho công lý, lẽ phải và cho nhân dân nữa.
Khi viết xong nội dung trên, rồi tôi có sang Hà Nội để tiếp tục chữa bệnh, có ghé thăm anh Nguyễn Khắc Toàn và một số anh chị em dân chủ khác thì tôi được tin chị Dương Thị Xuân cũng bị công an Hà Nội bao vây rất chặt chẽ suốt chục ngày hôm nay. Công an Hà Nội, họ liên tục gửi giấy triệu tập buộc chị cũng phải đến sở công an thành phố để cho công an tỉnh Bắc Giang lên đây thẩm vấn chị về vụ án đưa tin dân làng thôn My Điền bị đánh đập hồi tháng 4 và 5 năm 2008. Sáng hôm nay khi đang đi trên đường phố Hà Nội, thì chị đã bị 4 mật vụ an ninh của sở công an Hà Nội ép buộc bắt vào đồn công an phường Hàng Trống, quận Hoàn Kiếm HN để thẩm vấn mấy tiếng từ 9 giờ 30 phút đến 13 giờ chiều mới thả ra khỏi đồn này. Hiện nay công an Bắc Giang và Hà Nội buộc chị đúng ngày 20/7/2008 phải đến trại giam Kế để họ hỏi cung, nếu không sẽ bắt giữ để đưa xuống đó làm việc với an ninh điều tra tỉnh như trường hợp của tôi vậy.
Còn trường hợp nhà sư Thích Đàm Thoa quê ở tỉnh này cũng bị mấy công an Bắc Giang vào tận nhà khách tỉnh, nơi mà sư cô đang tạm tá túc để họ thẩm vấn về tội đã dẫn đường cho anh chị em chúng tôi về thôn My Điền để thực hiện cho dân làng phỏng vấn tố cáo với báo giới hải ngoại. Điều đặc biệt là, họ đã quy kết "tội nghiêm trọng" cho sư Thoa là đã dám chụp những bức ảnh nhạy cảm ở thôn My Điền để đưa lên Mạng toàn cầu tố cáo công an đàn áp dã man nhân dân ở đây khi bà con nổi dậy chống giới chủ Trung Quốc hành hung tàn bạo công nhân trong nhà máy Hoa Hạ và chống lại lực lượng công an được tỉnh điều về đàn áp dân làng.

*Bệnh án đau dạ dày (bao tử) của anh Lê Thanh Tùng đang trong thời gian điều trị chưa khỏi.

Lê Ngọc Ly: Thôi chú đã nói như thế thì anh xin phép về đây.
Nói xong câu đó thì trung tá Ly đội trưởng "an ninh chính trị" công an huyện Sóc Sơn quay bước về đồn công an huyện trong thị trấn này thật, còn tôi thì trở vào nhà.
Hà Nội sáng ngày 16/7/2008
Công dân sLê Thanh Tùng
Khối 13, phố Chợ, thị trấn Phù Lỗ, huyện Sóc Sơn, Hà Nội