banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 


Nhân dân Việt Nam kiện Liên Hiệp Quốc

 

Nguyễn Tâm Tâm

Nhân Dân Việt Nam kiện Liên Hiệp Quốc
Vì tội: Dung túng Nhà Nước Việt Nam hiện nay đã đi phản bội lại Hiến chương Liên Hợp Quốc, Tuyên ngôn toàn thế giới về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948; Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966!

I. Căn cứ vào:
1. Hiến chương Liên Hợp Quốc ở lời mở đầu có ghi: Chúng tôi, nhân dân các nước liên hiệp lại Quyết tâm: ... Tuyên bố một lần nữa sự tin tưởng vào những quyền cơ bản, nhân phẩm và giá trị của con người... Tạo mọi điều kiện cần thiết để giữ gìn công lý và tôn trọng những nghĩa vụ do những điều ước và các nguồn khác do luật quốc tế đặt ra.Khuyến khích sự tiến bộ xã hội và nâng cao điều kiện sống trong một nền tự do rộng rãi hơn... (Vietnamnet, 13/03/2003)
2. Tuyên ngôn Quốc tế về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948:
Điều 19: "Mọi người đều có quyền tự do ngôn luận và bày tỏ ý quan điểm; kể cả tự do bảo lưu ý kiến không phụ thuộc vào bất cứ sự can thiệp nào, cũng như tự do tìm kiếm, thu nhận, truyền bá thông tin và ý kiến bằng bất cứ phương tiện thông tin đại chúng nào và không giới hạn về biên giới.".
Điều 30: Không được phép diễn giải bất kỳ điều khoản nào trong Bản tuyên ngôn này theo hướng ngầm ý cho phép bất kỳ quốc gia, nhóm người hay cá nhân nào được quyền tham gia vào bất kỳ hành vi nào nhằm phá hoại bất kỳ quyền và tự do nào nêu trong Bản tuyên ngôn này.
3. Công Ước Quốc Tế Về Những Quyền Dân Sự Và Chính Trị được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966, mà Việt Nam đã xin được tham gia năm 1982:
Điều 19:
1. Mọi người đều có quyền giữ vững quan niệm mà không bị ai can thiệp.
2. Mọi người đều có quyền tự do phát biểu quan điểm ; quyền này bao gồm quyền tự do tìm kiếm, tiếp nhận, và phổ biến mọi tin tức và ý kiến bằng truyền khẩu, bút tự hay ấn phẩm, dưới hình thức nghệ thuật, hay bằng mọi phương tiện truyền thông khác, không kể biên giới quốc gia...
Điều 5:
1) Không một quốc gia, một phe nhóm hay một cá nhân nào có quyền giải thích các điều khoản trong Công Ước này để cho phép họ hoạt động hay làm những hành vi nhằm tiêu diệt những quyền tự do đã được Công Ước thừa nhận, hoặc để giới hạn những quyền tự do này quá mức ấn định trong Công Ước...
II. Những việc đã làm được của nhân dân Việt Nam:
1. "Yêu sách của nhân dân An Nam" do Hồ Chí Minh đọc tại Hội nghị Hòa bình Versailes ngày 19 tháng 6 năm 1919:
Điều 1: Yêu cầu ân xá đối với tất cả chính trị phạm.
Điều 2: Đòi cải cách nền công lý ở Đông Dương nhằm đảm bảo cho người bản xứ được hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người châu Âu.
Điều 3: Tự do báo chí.
Điều 4: Tự do hội họp.
Điều 5: Tự do đi lại (xuất nhập cảnh), tự do cư trú.
Điều 6: Tự do giáo dục, và được lập trường kỹ thuật, trường chuyên nghiệp tại các tỉnh cho dân bản xứ.
Điều 7: Đòi thay thế chế độ ra sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật.
Điều 8: Đòi có đoàn đại biểu thường trực của người bản xứ cử ra tại Nghị viện Pháp.
2. Trải qua chiến tranh gian khổ, với bao mất mát hy sinh nhân dân Việt Nam đã giành lại được độc lập dân tộc có bản Hiến pháp đầu tiên, Hiến Pháp Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà (Quốc Hội Nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà Thông Qua Ngày 9-11-1946), Lời Nói Đầu có viêt:
... Sau tám mươi năm tranh đấu, dân tộc Việt Nam đã thoát khỏi vòng áp bức của chính sách thực dân, đồng thời đã gạt bỏ chế độ vua quan. Nước nhà đã bước sang một quãng đường mới.
... và kiến thiết quốc gia trên nền tảng dân chủ.
... Quốc hội nhận thấy rằng Hiến pháp Việt Nam phải ghi lấy những thành tích vẻ vang của Cách mạng và phải xây dựng trên những nguyên tắc dưới đây:
... Đảm bảo các quyền tự do dân chủ.
Điều thứ 1
Nước Việt Nam là một nước dân chủ cộng hoà.
Tất cả quyền binh trong nước là của toàn thể nhân dân Việt Nam, không phân biệt nòi giống, gái trai, giàu nghèo, giai cấp, tôn giáo.
... Điều thứ 10
Công dân Việt Nam có quyền:
- Tự do ngôn luận
- Tự do xuất bản
- Tự do tổ chức và hội họp
- Tự do tín ngưỡng
- Tự do cư trú, đi lại trong nước và ra nước ngoài.
Điều thứ 21
Nhân dân có quyền phúc quyết về Hiến pháp.
Điều thứ 70
Sửa đổi Hiến pháp phải theo cách thức sau đây:
a) Do hai phần ba tổng số nghị viên yêu cầu.
b) Nghị viện bầu ra một ban dự thảo những điều thay đổi.
c) Những điều thay đổi khi đã được Nghị viện ưng chuẩn thì phải đưa ra toàn dân phúc quyết./.
III. Phản bội lại Dân chủ, Nhân quyền:
1. Hiến Pháp Nước VNDCCH năm 1959
(Đã được Quốc hội nước Việt Nam Dân chủ Cộng hoà thông qua ngày 31-12-1959) Tại Điều 112 có ghi: "Chỉ có Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành."
Như vậy là Nhà nước Việt Nam đã tước bỏ quyền sửa đổi hiến pháp phải do toàn dân phúc quyết! đã được quy định tại điều 70 hiến pháp 1946.
2. Hiến Pháp Nước Cộng Hoà XHCNVN năm 1992
Điều 68
Công dân có quyền tự do đi lại và cư trú ở trong nước, có quyền ra nước ngoài và từ nước ngoài về nước theo quy định của pháp luật.
Điều 69
Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí; có quyền được thông tin; có quyền hội họp, lập hội, biểu tình theo quy định của pháp luật.
Điều 147
Chỉ Quốc hội mới có quyền sửa đổi Hiến pháp. Việc sửa đổi Hiến pháp phải được ít nhất là hai phần ba tổng số đại biểu Quốc hội biểu quyết tán thành.
Như vậy là Nhà nước Việt Nam đã giải thích các điều khoản tự do (Thêm đuôi theo quy định của pháp luật) trong khi Tuyên ngôn toàn thế giới về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948; Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966! Đã cấm!
3. Hà Khắc hơn cả Thực Dân Pháp
Kể từ đầu những năm 50, nhà nước Việt Nam đã đàn áp báo chí tư nhân, chà đạp nhân quyền thể hiện bắt đầu tại vụ án: "Nhân văn giai phẩm". Thực tế suốt 60 năm qua báo chí tư nhân không hề được phép hoạt động đã chứng minh điều đó và rõ ràng Chỉ thị số: 37/2006/CT-TTg ngày 29 tháng 11 năm 2006 của Thủ Tướng Chính Phủ Việt Nam là một minh chứng hùng hồn chứng minh điều đó! Và thực tế đó đã chứng minh nền văn minh Việt Nam hôm nay, ngay tại thế kỷ 21 này mà không bằng thế kỷ 17, 18 của các nước khác! Rõ ràng quyền tự do thông tin ngôn luận của toàn Dân Việt Nam trong thời đại dân chủ toàn cầu này không bằng thời Thực dân Pháp. Vì cách đây hơn 150 năm, ông Karl Max đã sáng tác "Tuyên ngôn đảng cộng sản" và được xuất bản tự do, cách đây gần 100 năm, vào năm 1925, Nguyễn Ái Quốc... ... đã xuất bản "Bản án chế độ Thực dân Pháp" ngay tại Pari Thủ đô Nước Pháp.
Vậy mà hôm nay tôi đã viết bản " Bản án chế độ Cộng Sản Việt Nam", mà không có nhà xuất bản nào dám cho xuất bản cả.
Việt Nam hiện nay, quyền tự do thông tin ngôn luận của toàn Dân còn thua kém và tệ hại hơn dưới thời Pháp thuộc nhiều, vì thời đó đã có tạp chí Tiếng Dân của cụ Huỳnh Thúc Kháng, Tiếng Chuông Rè của Nguyễn An Ninh, Phong trào Đông Kinh Nghĩa Thục thường xuyên vẫn được quyền công khai diễn thuyết trực tiếp chống lại Thực dân Pháp cách ôn hoà không bạo lực...
Đây là không khí báo trí thời thực dân Pháp đô hộ do chính Báo chí của đảng cộng sản đăng tải:
"Báo "Tiếng Chuông Rè" số ra mắt ngày 10 Tháng Mười Hai, 1923, đã thẳng tay tấn công chế độ thuộc địa: "Kẻ chiến thắng chỉ có sức mạnh vật chất, kẻ chiến bại bị bó tay có thể dùng sức mạnh tinh thần mà chống lại... Con người sanh ra tự do, mặc dầu đặt trong hoàn cảnh nô lệ, vẫn còn quyền tự do... " (Theo Lịch Sử Báo Chí Việt Nam, Huỳnh Văn Tòng)
"Vào những năm 1925-1927, có nhiều sách báo tiến bộ lưu hành như Tiếng dân, Tân thế kỷ, Tiếng chuông rè ... Đặc biệt là báo Người cùng khổ, Việt Nam hồn do Nguyễn Ái Quốc sáng lập đã được các thanh niên yêu nước truyền tay nhau đọc ở Quảng Nam." (Nguồn: Lịch sử Đảng bộ Quảng Nam - Đà Nẵng (1930-1975), Nxb Chính trị quốc gia, Hà Nội 2006).
Báo chí của đảng cộng sản việt nam đã khẳng định: "Quyền được phản biện là quyền sơ đẳng và căn bản nhất của bất kỳ thiết chế dân chủ nào. Chính yếu tố quan trọng này là viên đá lót đường đầu tiên hình thành quá trình đồng nhất quyền lợi giữa những người cầm quyền và người dân.
Dân chủ, theo cách hiểu nôm na của Bác Hồ, là để người dân được nói!... " (Vietnamnet, 09/06/2007)
Vậy mà dân đâu đã được nói, đâu đã được phản biện:
Bằng chứng: Ước mơ của ông Nguyễn Đức Bình (Nguyên uỷ viên Bộ Chính Trị, chủ tịch hội đồng lý luận Trung ương) về một "tạp chí tranh luận":
"Cần thống nhất khẳng định: Sự thiếu nhất trí trong Đảng ta hiện nay chủ yếu là trên mặt nhận thức. Là vấn đề nhận thức, phải giải quyết bằng nhận thức, bằng trao đổi, thảo luận, tranh luận thẳng thắn trên tinh thần đồng chí. Muốn vậy, phải đặt thẳng những vấn đề có ý kiến khác nhau lên bàn tranh luận.
... Ngoài việc sau này vẫn phải hướng dẫn thảo luận, tranh luận trong các tổ chức Đảng để quán triệt nghị quyết, tôi đề nghị trung ương cho ra một tờ nội san, lưu hành có hạn chế trong Đảng, có thể đặt tên là Tranh Luận để đăng những bài có quan điểm khác nhau mà không thể đăng công khai.
Để bảo đảm chặt chẽ, có thể qui định trong tôn chỉ mục đích nội san là tất cả bài vở đều không được chống lại chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minh, cương lĩnh chính trị và đường lối cơ bản của Đảng... " (GS Nguyễn Đức Bình Vietnamnet, 27/02/2006)
Hà khắc tới tận cùng như vậy vẫn chưa đủ, gần đây đảng cộng sản còn cho ra chỉ thị số: 37/2006/CT-TTg ngày 29 tháng 11 năm 2006 Về việc thực hiện kết luận của Bộ Chính trị về một số biện pháp tăng cường lãnh đạo và quản lý báo chí Thủ Tướng Chính Phủ Chỉ Thị công khai khẳng định: "... Kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức... "
4. Bên cạnh đó còn thẳng tay đàn áp dã man những người tranh đấu cho tự do ngôn luận và nhân quyền: Vụ án " Nhân văn giai phẩm" năm 1956, vụ án " Xét lại chống đảng" năm 1967 đó là những nhà hoạt động dân chủ ôn hoà như: Hoàng Minh Chính... , Các vụ án xét xử các nhà hoạt động dân chủ gần đây: Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Văn Đài, Nguyễn Tiến Trung...
IV. Thực tế đó đã Chứng Minh nhà nước Việt Nam đã:
Vi Phạm và phản bội lại: Hiến chương Liên Hợp Quốc, Tuyên ngôn toàn thế giới về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948; Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966!
Phản bội lại nhân dân, phản bội hiến pháp dân chủ, nhân quyền!
Cụ thể:
1. Đã tự ý sửa bản hiến pháp 1946 mà không xin ý kiến nhân dân!
2. Đã quy định trong hiến pháp sửa đổi thêm điều kiện: theo quy định của pháp luật. Những điều mà Tuyên ngôn toàn thế giới về Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc năm 1948 đã cấm, Công ước Quốc tế về các quyền dân sự và chính trị được Liên Hiệp Quốc biểu quyết năm 1966 đã cấm...
3. Ra chỉ thị số: 37/2006/CT-TTg ngày 29 tháng 11 năm 2006 công khai khẳng định: "... Kiên quyết không để tư nhân hóa báo chí dưới mọi hình thức... "
4. Đàn áp dã man những người tranh đấu cho tự do ngôn luận và nhân quyền...
V. Nhân Dân Việt Nam kiện Liên Hiệp Quốc:
Chúng tôi được biết: "Hội đồng Bảo an Liên Hiệp Quốc là cơ quan chính trị quan trọng nhất và hoạt động thường xuyên của Liên Hiệp Quốc, chịu trách nhiệm chính về việc duy trì hoà bình và an ninh quốc tế. Việc theo đuổi mục tiêu nhân quyền là một lý do chính của việc thành lập Liên Hiệp Quốc."
Nhà nước Việt Nam đồi bại như trên tại sao lại bầu vào làm Thành viên hội đồng bảo an liên hiệp quốc? Và gần đây còn được giữ chức Chủ tịch hội đồng bảo an liên hiệp quốc?
Liên hiệp Quốc còn như vậy thì chúng tôi biết tin vào cơ quan nào nữa?
Đề nghị Liên Hiệp Quốc trả lời nhân dân Việt Nam chúng tôi.
Chúng tôi xin trân trọng cảm ơn!
Hà Nội, ngày 14/07/2008.
Thay mặt Nhân Dân Việt Nam.
Nguyễn Tâm Tâm.

 

Ta vẫn chờ họ trước cổng trại giam

Võ Thị Hảo (Dân Báo)

"Một ngày tù bằng nghìn thu... "
Tôi vẫn chờ họ. Theo dõi những động thái mở ra khoá vào của cánh cổng trại giam.
Sao mà xa quá. Mòn mỏi cái ngày những bạn Nguyễn Văn Hải, những Nguyễn Việt Chiến, những người bị truy tố oan sai, những người bị quy tội nọ tội kia mà bị giam giữ, chung quy lại cũng chỉ vì bất đồng chính kiến với một số ai đó trong những nhà cầm quyền, ra khỏi trại giam.
Có ai cùng chờ như tôi không?
Hẳn rằng không ít.
Vì lương tâm và trái tim con người thường "đồng thanh tương ứng đồng khí tương cầu".
"Một ngày tù bằng nghìn thu ở ngoài... ". Cụ Hồ đã viết thế mà.
Năm nay mưa giông nhiều. Và lòng người cũng xót xa mưa.
Những đêm mưa bất ngờ. Tiếng mưa xối trên máng nhà, gõ vào lòng người những thương tổn và đăm chiêu.
Tôi nhớ họ. Ngày nào cũng nhớ. Bữa ăn cũng nhớ. Viết báo viết văn cũng nhớ. Và tôi không chỉ nhớ Hải, nhớ Chiến, mà còn nhớ nhiều người khác mặc dù khi họ chưa bị bắt, chẳng mấy khi tôi gặp họ, thậm chí chưa gặp. Những người chung bào thai Việt cùng tôi đang bị giam giữ trong tù hoặc đang bị quản thúc đâu đó vì bị ai đó khép vào tội nọ tội kia nhưng chung quy lại chỉ vì bất đồng chính kiến.
Những hao mòn thân thể. Những đau đớn linh hồn. Bao nhiêu dự định và công việc dở dang, đổ vỡ. Những tra tấn về tinh thần mà những người thân yêu, đặc biệt là những đứa con của họ phải chịu. Đặc biệt là trong cơn bão lạm phát này, trước sự sụp đổ của rất nhiều cá nhân bị ảnh hưởng trong nền kinh tế suy thoái, gia đình họ sẽ sống ra sao?
Nhớ cả những người cùng bào thai Việt từ ngàn xưa của một đất nứơc chất chồng chiến tranh và thiên tai địch hoạ, chưa kể trong đó có cả đêm dài mà nền pháp lý chỉ còn mới ở dạng sơ khai và mông muội đầy thiên lệch.

Sao cứ phải nhớ về những oan hồn
Ôi, tại sao tôi hay viết về những oan hồn? Tại sao không hơn hớn mà viết. Tại sao không làm lành với hiện thực? Tại sao không vờ bị bệnh quáng gà. Không nghe không thấy không biết đến những hồn oan. Tại sao không chỉ mưu cầu cho mình, vinh thân phì gia lên xe xuống ngựa?
Tôi là một người đàn bà yếu đuối! Tôi tôn thờ cái đẹp. Tôi thích múa, thích hát, thích đi chơi và mong manh như một người đàn bà sinh ra chỉ để yêu và để viết.
Thế mà tại sao tôi cứ phải nhớ họ. Lại cứ nghĩ về những người oan và những oan hồn?!
Vì không khí đất nứơc này dày đặc những oan hồn. Hình như hễ tôi động đến cây bút, thì oan hồn qua tôi mà lên tiếng!
Tôi nhớ cụ Lê Công Ngự - cụ già mà riêng tôi đã trông thấy hai lần ôm đầu máu, do đi xe đạp, bị tai nạn trên con đường mang đơn kêu oan từ khoảng bảy chục cây số - từ thôn Đìa xã Bình Dương tỉnh Bắc Ninh lên Hà Nội mà bị tai nạn, hồi tôi còn làm ở Văn phòng đại dịên Báo Phụ nữ TPHCM tại Hà Nội.
Vài chục năm nay cụ đạp chiếc xe đạp cà khổ có lúc buộc cả lốp bằng dây thừng đi kêu oan. Đơn kêu oan của cụ phải chứa trong những bao tải. Tôi đã điều tra, đã viết và đưa ra những chứng cứ không thể bác bỏ được về nỗi oan của cụ. Nhưng những người có trách nhiệm vẫn thờ ơ! Họ chỉ cần chịu thừa nhận một chút sai, thậm chí đổ cho nhầm lẫn cũng được, họ có mất gì đâu, một lời xin lỗi họ cũng không cần phải thốt ra, vì dân ta hiền lắm và bao dung lắm. Họ chỉ cần một lời giả oan để khi chết mắt khỏi mở trừng trừng là đủ thôi mà.
Một lời thừa nhận từ một vài nhà chức trách nho nhỏ nào đó, là đã đủ để cứu mạng một người, một gia đình, thậm chí nhiều người. Nhưng họ đã không, Kiên quyết không. Khinh khỉnh và "im lặng đáng sợ"! Đâu đâu cũng gặp. Thậm chí họ không trực tiếp gây ra cái sai đó, nhưng khi việc đến tay họ, họ không giải quyết, vì ngại "đụng chạm". Nhiều khi, tôi ngờ rằng trong lồng ngực của ai kia không phải là trái tim! Họ không việc gì phải thừa nhận và trả lại công bằng cho ai đó. Vì chính họ đã trở thành một tầng lớp quyền lực không ai dám phản bịên, không ai làm gì nổi. Họ cấu kết và bao che cho nhau!
Trời ạ, nếu tôi là một nhà báo có trái tim và tôi chịu lắng nghe công chúng của mình, đời tôi sẽ không đủ nứơc mắt để thương khóc họ. Cho đến lúc trái tim mong manh của tôi không thể chứa nổi những nỗi oan của họ.
Số kiếp văn nghệ sĩ là như vậy. Cái số kiếp mà những kẻ ác nhảy lên sân khấu múa may và diễn xong vai kịch của họ rồi rút lui.
Chỉ những xác chết và thương tật thật là ở lại.
Và văn nghệ sĩ lại là người trả cho dân chúng những món nợ không phải do mình gây nên. Vì không thể không ứa ra từng lời từ trái tim linh nghiệm.
Khi ta chưa viết ra được. Khi ta chưa nói được sòng phẳng nỗi đau của nhân sinh và đồng loại, ta còn mắc nợ.
Và với văn chương, tôi có thể kể về những người oan và những hồn oan!
Còn sống không? Cụ Lê Công Ngự! Cụ bị vu oan giá hoạ chỉ vì một lời nói thẳng. Tôi nhớ bộ râu dài đẫm máu của cụ!
Tôi nhớ ngôi nhà nghèo chỉ có giàn mướp là đáng giá của cụ và bà vợ già còng lưng ngay từ thời trẻ vì bị lính Lê dương đánh, bắt khai ra chỗ trú của du kích mà gia đình cụ đã chứa dưới hầm bí mật ngay dưới gốc tre trong vườn nhưng người đàn bà dũng cảm và cả gia đình ấy đã kiên quyết không khai... Gia đình cụ có ba bát cơm chỉ ăn một, còn để lại nuôi cán bộ Việt Minh. Tôi biết những điều này qua chữ ký chứng nhận của những đồng chí của cụ.
Cụ Ngự ơi! Cụ còn sống không? Tôi quá nhỏ bé và quá mong manh để đủ sức cứu được cụ. Người đọc tin những bài báo tôi viết. Nhưng để trả lại cho cụ sự công bằng, phải là những người hữu trách.
Cụ còn sống không? Nếu còn sống, cụ không còn hơi sức đi kêu oan nữa. Cụ đã quá già yếu, tai nạn nhiều lần, tiền uống nứơc dọc đừơng cũng không có. Nỗi oan chừng ấy đủ để khiến người ta chết mười lần!
Mà nếu cụ đã mất, hẳn rằng cụ trở thành oan hồn.
Vâng! Thưa cụ! Người viết này, đã lâu biết mình mong manh bé nhỏ, biết mình không thể hoà làm một với sự nói một đằng làm một nẻo, đã tự nguyện đứng ra ngoài hệ thống. Nhưng từ đó đến nay không quên nổi hình ảnh cụ.
Chao ôi! Đã sống trên đời, cầm đến cây bút, thật nặng gánh thay!

Công dân phải được thoải mái phát biểu chính kiến
Tôi nhớ họ! Những người còn sống, những người đã chết. Những người trong trại giam mà tôi vừa kể trên!
Vì tôi biết, họ chịu khổ nạn không chỉ vì quyền lợi của bản thân họ.
Và đừng nghĩ rằng những người đi kêu oan cho bản thân họ không vì cộng đồng.
Nỗi oan của một người, phải quan niệm là của cả cộng đồng.
Hãy cảm ơn những người kêu oan, những người dám khiếu nại oan sai. Vì bằng cách đó, họ đã thực sự giúp các nhà chức trách nhận ra lỗi và có cơ hội sửa chữa công việc họ đang làm. Họ đương nhiên phải làm tốt. Đương nhiên phải có lương tâm, phải công bằng minh bạch. Vì họ đã cam kết và họ ăn lương của dân cơ mà.
Nếu họ không làm thế, chính bản thân họ mới là "phản động"- một cái từ mà người Việt Nam rất hay quy cho nhau những không hiểu nghĩa là mấy. Phản động, là phản lại tiến bộ xã hội. Kìm hãm bứơc đi tự nhiên của sự vật, chứ không là cái tội đi làm "gián điệp".
Tại sao ta không chỉ ra những kẻ phản động, những kẻ phản quốc bằng cách nói một đằng làm một nẻo, tiêu cực và tham nhũng? Tại sao ta cứ bao che mãi bằng những mỹ từ "cố ý làm trái" hay "chưa đầy đủ trách nhiệm", hoặc "thiếu trách nhịêm gây hậu quả... "?!
Người Việt Nam ta, sau quá nhiều năm rèn luyện, sau quá nhiều chuyện nhỡn tiền, sau quá nhiều kinh nghiệm đau lòng, đã trở nên khôn khéo quá. Quá nhiều người đã mất đi hầu hết tính bộc trực và sự hồn nhiên.
Khi chúng ta không bằng lòng, chúng ta hậm hực nói sau lưng và chờ kẻ khác dại dột hơn nói hộ và làm hộ. Khi thấy kẻ khác làm điều gian dối, ta im lặng để được yên thân, coi đó là đạo đức, coi bao che và bè phái là đạo đức, đánh tráo khái niệm, gọi đó là "đoàn kết nội bộ", trong bụng khinh rẻ mà ngoài mặt cười bả lả lấy lòng, tranh thủ "đục nứơc béo cò". Thậm chí, ta còn lưu manh đến mức chê trách dè bỉu những người đã dám phát hiện ra và tố cáo hoặc không đồng lõa với những hành vi trộm cắp và gian dối!
Nếu ở đâu đó mà con người phải lấy lưu manh làm phương châm sống, thì còn gì để nói?!
Trời ạ, nếu cứ mãi như thế, thì sự việc sẽ càng ngày càng tồi tệ, thì ta nên đổi tên. Loài người nên có thêm một tên khác để tỏ ra biết cung kính tạo hoá và biết hổ thẹn trước muôn loài.
Kìa nhìn xem con gà trống và muôn loài. Chúng hồn nhiên và bộc trực biết bao. Tạo hóa đã sinh ra muôn giống loài, và chỉ đặt vào gan ruột loài người sự quá khôn ngoan mà thôi. Nếu tạo hóa cũng thả một chút bã đậu mánh khóe vào trong bộ não các loài vật, thì sự giết chóc trên trái đất này đã hoàn tất việc tuyệt diệt các sinh thể từ xa xưa lắm.
Đêm mưa hoài. Đêm đêm lại mưa. Trước những cơn oi nồng là cơn nực nội. Và tiếng mưa với những người tù hẳn là tiếng của những dòng a xít xuyên thấu vào trái tim.
Đến bao giờ, thì người Việt Nam mới được hưởng một điều tối thiểu trong quyền làm người, tức là được thoải mái nêu lên những chính kiến của mình, dù chính kiến đó có đồng thuận hay không đồng thuận với những người đang nắm quyền lực và sức mạnh quyết định số phận người khác mà không bị trừng phạt?
Đến bao giờ, những nhà quản lý ở Việt Nam mới có thể nhận thức được và chấp nhận, như đương nhiên phải thừa nhận một chân lý là mặt trời mọc đằng đông lặn đằng tây, rằng tối thiểu phải tôn trọng những chính kiến khác nhau của mọi công dân?! Và trong khi lắng nghe những chính kiến bất đồng từ phía công dân, là họ đã học được những bài học và biết được nhiệt độ của cái nồi áp suất quyền lực để can thiệp đúng lúc, đúng chỗ, và thực hiện tốt trách nhiệm quản lý xã hội mà họ đang hưởng quyền lợi từ những đồng tiền thuế mồ hôi nước mắt của dân, từ những máu xương của ngàn năm tiền nhân đã đổ để bảo về và khai phá nên một rẻo đất gọi là Tổ quốc?!
Ai cũng biết rằng, sẽ là một sự hổ thẹn lớn cho bất kỳ một nhà quản lý nào ở bất kỳ đâu trên thế giới, nếu nơi đó, công dân của họ không dám nói lên chính kiến của mình.
Tôi theo dõi động thái cánh cổng sắt trại giam, và tin rằng mình không đơn độc.
Võ Thị Hảo
(http://clbnbtd.com/modules.php?name=News&op=viewst&sid=698)