Điệp khúc trong đêm
Đêm dài quá không sao tìm giấc ngủ
Em bắt đầu đếm từng con số
Cho tâm tư không còn suy nghĩ về đâu
Những con số chồng lên dài bằng ngày tháng xa nhau
Em cố đếm mà vẫn không xua được những gì em không muốn nghĩ
Thôi thì thức, đã sao người nhỉ?
Trắng đêm nay đâu phải một lần đầu
Em lại viết nữa đây chuyện tạ từ nhau
Dù kỷ niệm đã xa, chuyến tàu đã lỡ
Ánh mắt người sao vẫn làm em nhớ
Ngày tháng qua, ngỡ chỉ một thoáng qua
Đôi khi buồn em nghĩ "bao giờ ta lại gặp ta
Hay nghìn trùng cách xa, từ ly buổi ấy..."
Và có lúc em lại nghĩ "Thôi! Thà đừng trông thấy
Để mãi hoài em nhớ chuyện ngày xưa!..."
Người ơi! Cao nguyên bây giờ bắt đầu mùa mưa
Tiếng mưa ngân dài, buồn như một tình khúc...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh (Việt Nam)
Chiều mưa anh bỗng nhớ Huyền Trân
Anh nhớ chiều mưa, nhớ dáng em
Mắt buồn em phủ kín trời đêm
Ngàn cây trút lá vàng hiu hắt
Như cuộc tình anh với tình em
Tháng Sáu trời mưa giữa Melbourne
Như ủ men tình cho ái ân
Hay khóc cho cuộc tình ngang trái
Vẫn đẹp huyền mơ dáng Huyền Trân
Anh nhớ Huyền Trân nhớ tình nương
Cung đàn em gẩy khúc nghê thường
Đưa anh vào nẻo Thiên Thai đó
Xa cõi trần gian hết đoạn trường
Gió lạnh tư đâu gió lạnh về
Chập chờn chỉ thấy những u mê
Em đang tê tái cùng năm tháng
Để chết đời nhau nghĩa phu thê
Anh nhớ Huyền Trân, anh nhớ em
Vòng tay anh ôm hết trời đêm
Vòng tay ôm hết trời mưa bão
Cho chuyến hải trình khi nắng lên
Anh muốn san bằng thành quách xưa
Kiếm vung quan ải vỡ chiều mưa
Chiến mã này đây em ngự lãm
Tiên nga vừa cất tiếng giao mùa
Anh sẽ đưa em về Ngũ Hồ
Rời xa cung điện chốn cố đô
Không còn mộng mị từng đêm nữa
Chỉ một thuyền trăng cập bến mơ!
Thuyền trăng anh ghé bến cung Hằng
Gió vờn biển tóc dáng Huyền Trân
Tình nương nàng hỡi xa xăm lắm
Về với chiều mưa sáng vô ngần
Chiều nay mưa mãi, Melbourne khóc?
Hay là nghìn xưa nhớ Huyền Trân
Bên chồng mơ gọi tình quân đến
Mùa đông sao chỉ nhớ mùa xuân?!
Em nhớ Huyền Trân, nhớ tình quân
Cung vàng điện ngọc vắng tình xuân!
Năm canh em vẫn sầu đơn chiếc
Tiếng thạch sùng kêu đã bao lần
Tháng ngày em vẫn gối chăn xưa
Vẫn hình bóng ấy giữa chiều mưa
Tình quân ơi hỡi chàng đâu nhỉ
Sưởi ấm lòng em mấy cho vừa
Em lạnh, hồn dâng tê tái buồn
Mưa về như trút hết ngàn thương
Bên chồng thổn thức tình viễn xứ
Một bóng thuyền trăng khuất nẻo đường
Chiều mưa. Chàng hỡi cô đơn lắm
Gối chăn em vẫn nhớ ngàn phương
Và thấy trời sao đêm tháng Tám
Lịm ánh tinh quang chết giữa đường
Chờ anh em nhé, Huyền Trân ơi
Nửa đời tàn úa vẫn nửa đời
Xây mộng vàng bên nghìn xưa cũ
Thuyền anh sẽ đến giữa ngàn khơi
Phan Tuấn Sơn (Vic)
Thôi
Em nhắc làm chi chuyện bể dâu,
Đời ta đã lạnh những thương đau,
Thủa nào mộng ước lòng phơi phới,
Ngày tháng sầu tư sớm bạc đầu.
Đã biết đường đời nhiều trắc trở,
Đau lòng đâu muốn trách hờn ai.
Bao nhiêu hệ lụy mình ta gánh,
Mòn mỏi đời theo những dặm dài.
Rồi những chiều mưa trên đất khách,
Ùn ùn kỷ niệm nối nhau về,
Đàn xưa réo rắt từng cung bậc,
Nhớ bóng hình em dạ não nề!
Thôi em! Tất cả đã qua rồi.
Kiếp người cũng tựa áng mây trôi,
Em đi nhà cũ buồn hoang phế,
Thương nhớ! Trọn đời thương nhớ thôi!
Hoàng Yến
Kinh tế sân sau
Kinh tế ta quả thần sầu
Sân trước vừa ký, sân sau hứng liền (*)
Bà con, bè bạn tòng quyền
Lập công ty dỏm xẻ tiền nhân dân
Cha con bọn chúng chia phần
Thằng bé ăn nhỏ, thượng tầng nhiều hơn
Khốn thay cho đám thần dân
Đã đổ vỏ ốc, còn thân dập bầm
Tại sao nhẫn nhục âm thầm
Kiên trì đổ vỏ biến thành bản năng?
Để tụi nó cứ khăng khăng
Đớp tiền mình riết, chửi xằng, bắt giam?
Thế mà mồm lại oang oang
Không nhờ Đảng, nước, hoang tàn tả tơi!
Đồng bào! hỡi đồng bào ơi
Nắm đầu mình mãi khơi khơi được à?
Tú Dza LV
(*) Những hợp đồng béo bở vừa ký chưa ráo mực là cha con đã chuẩn bị thành lập những công ty của riêng tụi nó đấu thầu (chúng gọi là sân sau), nhiều khi có cả các công ty ma để xẻ thịt những đồng tiền vừa ký kết với nhau. Nhân dân còn được gì? Chỉ có mà đổ vỏ cho chúng mà thôi.
Ải Nam Quan đâu nhỉ?
Đồng bào ơi! Ai buôn dân bán đất?
Ải Nam Quan vùng chiến lược địa đầu.
Dâng cho Tàu, ôi quả thật là đau
Còn đâu nữa! Nam Quan ngàn năm trước.
Hỡi các bậc sĩ-phu trong ngoài, nước,
Vì Tiền nhân xin cùng cất bước đi.
Đã hết rồi! Vận nước rất suy vi!
Chờ ai nữa? Ải Nam Quan đã biến!
Ngô, Lê, Lý; Hậu Lê, Trần, Tân Nguyễn (Huệ)
Ải Nam Quan là cửa tử quân thù.
Trải bao triều, phương Bắc đã trơ trơ
Vì khiếp sợ chúng không còn bén mảng?
Nay bọn ác, thứ phỉ quyền Cộng Sản,
Kẻ tội đồ đã giết hại nhân dân.
Đất tổ-tiên đem đi bán từng phần
Ai dân Việt không hận thù chứ nhỉ?
Giờ đã điểm! Xin triệu người một ý,
Ý "đồng tâm" thuở "Hội Nghị Diên Hồng"
Khắp trong, ngoài đặt chủ đích non sông,
Trên tất cả những lợi quyền riêng biệt.
Chỉ có thế mới giữ tình bất diệt,
Tình quê hương, tình không của riêng ai!
Vĩnh Nhất Tâm
Còn đâu tình người!
Miền Nam nước Việt quê tôi,
Ruộng đồng bát ngát, núi đồi xanh um.
Đất vườn tươi tốt cây trồng,
Xóm làng an ổn, thong dong trọn đời.
Quanh năm cuộc sống thảnh thơi,
Cấy cày trồng trọt, mọi người sướng vui.
Xóm làng tình nghĩa ngọt bùi,
Cùng chung san sẻ buồn vui thuận hòa.
Con cái yêu mến mẹ cha,
Cháu chắt quí trọng ông, bà, dì cô.
Bây giờ Cộng sản đa vô,
Biến luôn dân chúng cạn khô của tiền.
Gia đình, làng xóm đảo điên,
Ruộng vườn bị cướp, triền miên đói nghèo.
Tình nghĩa cũng bị cạn theo,
Ông bà, cha mẹ đói meo mặc tình.
Con cháu gạt lệ lặng thinh,
Nuôi thân không xuể, ân tình cũng ngơ.
Họ hàng, làng xóm tảng lờ,
Nhà ai nấy sống, không nhờ được nhau.
Ôi! Việt Cộng hại đồng bào!
Tình người cạn hết! Làm sao hỡi Trời!
Cả giang san đã suy đồi!
Ta mau góp sức phục hồi quê hương.
Hỡi bà con khắp bốn phương!
Cùng nhau hưởng ứng dọn đường "tiến quân".
Cứu quốc gia, giải thoát dân!...
Mỹ Phúc (SA) - Pháp Danh: Chân Mỹ Phúc
Lạc quan và hành động
Mang mai, rùa chẳng nặng lưng
Mang lòng yêu nước, xin đừng thở than
Cầu riêng thanh thản bình an
Khổ chung dân tộc, lệ tràn ai lau?
Làm sao để lại mai sau
Tấm lòng khắc khoải, nghẹn ngào người đi
"Của âm phủ, đổ âm ty"
Bạo quyền tàn ác thương chi dân mình
Đừng than thở nữa! Chị, anh
Làm sao mau cứu Quê Mình hồi sinh!
Ý Nga
Chuyện lòng
Sáu năm không gặp nhau rồi nhỉ
Anh có băn khoăn, một chuyện lòng
Và có bao giờ anh chợt hỏi
Rằng người năm ấy nhớ anh không?
Nhớ anh? nỗi nhớ đầy như biển
Cuồn cuộn mênh mông sóng chẳng ngừng
Ai đã Tiên Đồng, ai Ngọc Nữ
Cho người Lưu Nguyễn nhớ tiên cung
Cho dù kỷ niệm không nhiều lắm
Nhưng đủ riêng nhau một nụ cười
Và sáu mùa xuân không gặp lại
Thế mà thương nhớ cứ đầy vơi!
Thế mà gối thấm bao nhiêu lệ
Ai biết không ai hỡi một người!
Có kẻ se lòng khi nhận biết
Nụ cười nào hóa đá trên môi!
Nụ cười năm ấy, bờ môi ấy
Là cửa tâm tư mở ý tình
Là ước mơ hồng, là tín hiệu
Của đêm giao ngộ với bình minh
Nụ cười năm ấy trên môi ấy
Như triện tim in giữa giấy lòng
Nên sáu năm rồi không nhạt được
Dù người cuối bãi kẻ đầu sông
Hỡi ai góc biển chân trời đó
Có biết cho ai những tủi hờn
Đã sáu mùa xuân không biếc nụ
Sáu mùa hoa nở giữa cô đơn...
Song Châu Diễm Ngọc Nhân
Tiếc thương Đại Lão Hoà Thượng Thích Huyền Quang
Đệ Tứ Đức Tăng Thống GHPGVNTN
Một ngày tháng Bảy mồng Năm
Hung tin từ hướng trời Nam Nguyên Thiều
Quê hương Bình Định tịch liêu
Cửa chùa làm chốn ngục xiềng chung thân
Vì sao đất nước Huyền Quang
Tin Ngài viên tịch cái tang chung buồn
Một nhà lãnh đạo tinh thần
Một nhà bất khuất đấu tranh kiên cường
Ngài về Quốc Phật Tây Phương
Năm châu bốn bể tiếc thương vô cùng
Ngài ra đi một tin hung
Mất đi một đấng Đại Hùng cứu tinh
Để cho bầy quỉ vô minh
Biến thành địa ngục hai nghìn năm hơn
Cho loài cộng sản vô thần
Rảnh tay tiêu diệt đạo tràng chúng sanh
Dọn đường sư sải quốc doanh
Bôi bùn lên ánh hào quang sen hồng
Tiếc công ngài đã vun trồng
Trăm năm ngắn ngủi ngập trùng gian nan
Nhà tù lớn nhỏ trại giam
Ba miền từ Bắc, Trung, Nam một đời
Đêm nay một ánh sao rơi
Tin Ngài Đệ Tứ vội rời thế gian
Đức Tăng Thống Thích Huyền Quang
Công đức vô lượng hào quang rạng ngời
Danh Ngài tỏa sáng một trời
Quê nhà hải ngoại muôn lời tiếc thương
Nơi nơi, khắp chốn Phật đường
Lời kinh tiếng kệ vấn vương nhớ Ngài
Nguyện cầu thế giới Ta Bà
Huyền Quang Ngài sớm Niết bàn Tây phương
Sen hồng chín cõi mười phương
Danh Ngài mãi tỏa ngát hương chói lòa
Dưới chân tháp Phật Di Đà
Lời người ngoại đạo khóc Ngài Tịch Viên
Quê hương đang lúc ngửa nghiêng
Ra đi vội vã gông xiềng nặng mang
Tên Ngài rạng mãi Huyền Quang
Một vì sao rụng vô vàng tiếc thương!
Kim Tuyen: 7-7-2008
Tự thán
Từ ngày giặc Cộng chiếm quê ta
Rũ áo xa quê, kẻ mất nhà
Mái tóc xanh kia giờ bạc mốc
Làn môi hồng đó đã thâm da
Ra vô vò vỏ lòng hiu quạnh
Ngồi đứng nôn nao dạ xót xa
Tháng đến, ngày đi hơi cạn yếu
Tủi cho vận nước, nhục thân già
Kẻ mất nước
Thương nhớ Mỹ Huê
(Gửi Hương Linh Võ Mỹ Huê - Bệnh viện Nguyễn Văn Học)
Em chìm trong mê lãng
Giấc đời vẫn cô đơn
Nắng trưa trời rực sáng
Ý khép buồn nào hơn
Sóng bũa trắng mây trời
Con đò như chiếc lá
Mút tầm mắt xa khơi
Tiếng thét gào biển cả
Em xa rồi dã thú
Đường kinh dị thê lương
Thương thân người bé nhỏ
Vì ai cảnh đọan trường.!!
Em đi tìm cõi sống
Giữa cuồng loạn bão đời
Thân em chiếc lá mỏng
Mạng sống giao cho trời!
Biển ôm tròn thân xác
Em đi vào thiên thu
Lũ quỷ cười ngạo mạn
Như nấm mọc- trại tù!
Ta hình dung nỗi sợ
Thương em lắm em ơi
Nhìn biển ta lại nhớ
Em duyên dáng ta cười
Thoát khỏi đời tù ngục
Em vào cõi vĩnh hằng
Gió biển chiều than khóc
Khúc nhạc buồn mang mang...
thylanthảo
Lời cảm ơn
(Ghi lại cảm xúc khi dự tang lễ trong hoàn cảnh rất đặc biệt của một người quen)
Đường đời mà cứ thênh thang
Thì đâu có cảnh ngỡ ngàng, biệt ly
Hợp tan đã chẳng hạn kỳ
Có nhau hãy cảm ơn vì còn nhau
Bởi mai, trăm ngả tinh cầu
Hóa thân, tình có phai màu, đành thôi!
Buồn không níu được lòng người
Đau không kéo được tiếng cười dài thêm
Có sầu, chỉ úa lòng đêm
Có thương, tim héo ruột mềm mà thôi!
Khi đem ta đến cõi đời
Hỏi ta ý kiến một lời? Không ai!
Ngay như nhân dáng, gái, trai
Cũng không được chọn hình hài sinh ra!
Anh em cha mẹ ông bà
Ai cho mình chọn đâu mà chọn ai!
Trăm năm đã chẳng ngắn dài
Thì quên đi chuyện ra ngoài ước mong...
Vì khi nhắm mắt, khép lòng
Đến không thì cũng tay không mà về.
Tốt chi lặn lội bến mê
Hay chi bịa đặt khen chê đâu nào!
Đời người ngắn lắm, ôi chao
Luật chơi chỉ một lối vào, đường ra!
Hôm nay còn đó, chưa xa
Thì ta nên cảm ơn ta, ơn đời
Vì mai, lúc bỏ cuộc chơi
Biết đâu chẳng nói được lời cảm ơn
Ngô Minh Hằng
Lửa hồng
(Tặng người em Sông Hậu)
Lửa hồng* cháy sáng bình minh,
Cùng em chung gánh nặng tình quê hương.
Anh còn lận đận mười phương
Gió mưa ướt áo tóc sương pha màu.
Em về dĩ vãng thương đau
Tương lài mù mịt làm sao bây giờ?
Thương nhau đón phút đợi giờ
Ôm ấp hoài bão ngóng chờ ngày mai
Cho dầu đôi ngã hai nơi
Bèo mây tan hợp có ngày gặp nhau
Ngày đêm chung nguyện kinh cầu
Mong sao đất Mẹ sớm mau thái hòa.
Ruộng vườn cây trái nở hoa
Mẹ già trông ngóng phương xa con về.
Xin em giữ trọn lời thề
Thù quân Cộng Sản chớ hề lãng quên.
Nguyễn Đình Hoài Việt - 2006
* "Thà rằng" thơ TN (Lục Bình Sông Hậu)
Gửi đến anh
(Kính tặng các anh Biệt Động Quân, nhân dịp Đại Hội kỷ niệm 48 năm ngày thành lập binh chủng BĐQ vào ngày 5 tháng 7 năm 2008)
Mùa hạ về em chợt nhớ đến anh.
Nhớ cành hoa phượng và tuổi đời mười bảy.
Nhớ những mùa hè lòng trắng trong như trang giấy.
Nhớ những mùa thi, nhớ lại mối tình đầu.
Thuở ấy nào em có hiểu gì đâu.
Nghe anh nói em chỉ cười không biết
Cho đến khi phải nói lời chia biệt.
Thì nhớ thương đã đầy ắp cả tâm hồn
Mùa hè đầu tiên em thấy dài hơn.
Mong tựu trường để gặp anh lần nữa.
Nhưng thủa ấy, quê hương ta đang chìm trong khói lửa.
Anh đi rồi theo tiếng gọi của non sông
Nơi sân trường em vẫn chờ mong.
Và lo sợ khi từng đêm nghe tiếng súng.
Anh miệt mài đi trong lời thề sát cộng.
Bước quân hành mang cả bóng em theo.
Anh đi qua những thôn xóm tiêu điều.
Của quê hương vỡ tan trong cuộc chiến.
Rồi một ngày trong tháng tư chợt đến.
Trong bàng hoàng, đau đớn của đòan quân
Trong nỗi buồn ngơ ngác của toàn dân
Trong tiếng thét căm hờn anh buông súng.
Để đất nước điêu tàn khi giặc cộng.
Mang xích xiềng nhuộm đỏ cả quê hương.
Em vẫn chờ, vẫn nhớ vẫn thương.
Vẫn không mất những mùa hè hy vọng.
Anh ở đâu những người trai Biệt động.
Bao năm rồi đất nước vẫn chờ anh
Em sẽ theo trong những bước quân hành.
Như một thuở nào xưa, trong ngày tháng cũ.
Anh có về không, những chàng trai năm đó
Muôn dân chờ anh giải phóng quê hương.
Xua đi lũ cộng nô cho đẹp laị phố phường.
Trả lại tên Sàigòn cho thủ đô ta đó.
Em vẫn chờ anh, những chàng trai năm cũ.
Của mùa hè xưa, cành phượng đỏ sân trường.
Của những hẹn hò xưa đầy ắp những yêu thương.
Sẽ sống lại trong lòng ta mãi mãi
Hồng Phúc
Tuổi trẻ tương lai của nước Việt
xin nối tiếp công trình
(Tặng tuổi trẻ Việt Nam trên toàn thế giới)
Cao lên nữa, vượt lên tầm vũ trụ
Hỡi những lòng vì đất nước, quê hương
Hỡi những cánh tay nối liền hoàn vũ
Hỡi lớp sóng thần chuyển động đại dương...
Cao lên nữa, vươn lên và đứng thẳng
Cùng năm châu ngạo nghễ giống tiên rồng
Hỡi ánh nến vỡ oà đêm thầm lặng
Hỡi đàn con tổ quốc vẫn chờ trông!
Đây sông núi cuả ngàn đời oanh liệt
Đây ngựa thần, Phù Đổng đã yên cương
Trống Diên Hồng đã rung lòng hào kiệt
Báo Hoàng Ân, Quốc Toản đã kiên cường!
Xin nối tiếp những công trình hiển hách
Gương anh hùng bất khuất thuở Cha, Ông
Hờn vong quốc đã tràn lên sức mạnh
Đã đau nhừ trong ý núi tình sông...
Thì hỡi gió! Hãy tung hoành cơn bão
Xóa tan đi bao dấu tích oan hờn
Và hỡi sóng! Cuốn phăng đời tàn bạo
Cứu giống nòi và quang phục giang sơn!
Ngô Minh Hằng
Điệu ru trưa hè
"Ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo, rập rình khó đi
Khó đi Mẹ dắt con đi
Con đi trường học, Mẹ đi trường đờị"
Ca Dao
Bà ru cháu điệu ca dao
Mấy mươi năm trước ngọt ngào ru con
Trưa hè kẽo kẹt võng đưa
Khu vườn tĩnh lặng nắng vừa lên cao
Không gian nhẹ tỏa hương cau
Bưởi, cam hương thoảng, xôn xao bướm vàng
Tôi yêu khung cảnh ngôi làng
Bốn mùa tươi mát dịu dàng hồn quê
Chân trần lối nhỏ đi về
Lòng người bình dị, mọi bề quen thân
Trường đời khổ ải vạn phần
Chỉ mong con cháu nhớ ân sanh thành
Ngoài đồng ruộng cấy mạ xanh
Bình minh chim hót, mộng lành đẹp xinh
Hậu Giang sông nước hữu tình
Dừa nghiêng soi bóng lung linh thủy triều.
Đỗ thị Minh Giang 5-08
Lá Cờ
Thuở lên rừng xuống biển trèo non
Bạn như tôi không ai tính đường chiến bại
Giờ sợi tóc đã bạc theo sương gió
như vậy đâu có nghĩa đầu hàng
Tự hỏi lòng.
(hỏi để nhói lòng thêm)
Trí cạn sức cùn theo dòng cơm áo
Đâu chẳng lẽ cuối đời đành thúc thủ
không thể tháo ra một nút thắt cho đời?
Kẻ ác tiếm danh lại được thế giới cấp môn bài
Điều nghịch lý nhưng là điều có thực
Nhục đã đủ cạn đau dòng nước mắt
Họ còn muốn độc quyền trùm cờ đỏ lên dân
Dẫu bây giờ gươm đã gãy, súng buông
Kẻ ác truy bức ta tận cùng nghịch lý
Số mệnh? Đã đành!
Nhưng có thể nào di lụy
cái nghịch lý này để lại đời sau?
Đâu phải kẻ thù giăng địa võng thiên la
là có nghĩa ta không tìm ra sức mạnh
Sáng thức dậy dưới bầu trời lộng nắng
Thấy tung bay phất phới lá cờ vàng
Lá cờ vàng ba sọc đỏ nằm ngang
Màu máu, màu da của dân tôi ba miền trộn lại
Là quê hương là lời sông núi
Là máu xương mấy chục triệu đồng bào
Là lời gào khẩn thiết hai tiếng: tự do
Bao lớp người đi bao lớp người gục ngã
(có cuộc chiến nào không kèm theo cổ lụy
không có khát vọng nào là được biếu không)
"Hãy quì xuống các sinh viên sĩ quan"
Khi đứng dậy vươn vai thành Phù Đổng
Tổ quốc trong ta còn bao điều uất nghẹn
Bụi thời gian đâu dễ nhạt lòng son
"Hãy đứng lên các tân sĩ quan"
Cơn dâu biển là vết nhơ lịch sử
Hãy học lại bắt đầu từ quá khứ
Để trang cuối cùng ta viết tiếp đời sau
Đất nước tôi hiện có hai lá cờ
và một câu tự hỏi
Lá cờ nào là lá cờ chính nghĩa
Dân tộc tôi sẽ có câu trả lời
Quan Dương 4/06
(http://www.canhthep.com)
Ta sẽ làm gì nơi xứ lạ?
ta sẽ làm gì nơi xứ lạ?
cho qua ngày tháng kiếp lang thang
trời ơi, mấy chục năm rồi đó
vẫn sống tha phương với bẽ bàng
đời thế bảo sao không uất nghẹn
sầu buồn đầy đọa suốt hồn thơ
đầm đìa máu hận từng trang giấy
nức nở nhòa phai nỗi ước mơ
sót chút tơ lòng nơi đáy huyệt
ta đem rao bán đổi hư danh
bên đường quán vắng thêm thê thảm
như xé tim đơn, khúc độc hành
ai khóc bên cầu sanh tử biệt?
ta hờn nhân thế đã từ lâu
gây chi một cuộc đời dâu bể
nước mất nhà tan, vạn cổ sầu
buồn quá, sao ngăn dòng cảm lụy
bạn bè ly tán tận mười phương
người còn, say tĩnh bên hèn nhục
kẻ chết, mồ xiêu khắp vệ đường
cố nén cùng đời vui hạnh phúc
hay vùi tâm sự giữa cuồng say
nhưng càng hờ hững, càng mê đắm
định mệnh trời ơi, trọn kiếp này
biết sống làm sao nơi xứ lạ
với người muôn mặt, đất muôn phương
cợt đùa cho bớt dòng dư lệ?
hay mặc cho thơ khóc đoạn trường..
Mường Giang
Về đâu?
ừ nhĩ, từ khi rời xóm học
phong trần gánh nặng buốt đôi vai
tháng tư ra biển soi dòng nước
mới biết hoa niên vuột mất rồi
nên trách làm chi người xóm cũ
đem tình đùa cợt với trăng sao
để dòng mực tím hoen trang sách
làm mãnh tim non sớm nghẹn ngào
vẫn biết mỹ nhân từ vạn cổ
lả lơi môi mắt lụy anh hùng
còn em lấy nụ hôn trinh trắng
réo rắt tim ta vạn nhớ thương
xa xót kiếp đời tên lãng tử
ta làm thơ đổi rượu tiêu sầu
gìờ đây mộng mị đà òa vỡ
đâu khúc phượng cầu thuở luyến lưu
nhớ hôm về ghé thăm Phan Thiết
thềm cũ rêu phong bước chân quen
trường lớp lẻ loi trong nắng hạ
phượng gầy xơ xác rụng cô đơn
ừ nhỉ bao năm chờ ngút mắt
nay đem trút cạn với men sầu
ngổn ngang trong cốc, đời hư ảo
nay sẽ về đây, mai về đâu?
Mường Giang
Mai sẽ cùng em về Phan Thiết
mai ta sẽ cùng nhau về Phan Thiết,
về quê hương, miền biển mặn thân thương
đã phân ly sau mấy chục năm trường
vì chủ nghĩa mà nồi da, xáo thịt
rồi sẽ hết, sự ghen hờn thù nghịch
cũng không còn cảnh man rợ, bất công
cùng chấm dứt, nỗi thê thảm đau lòng
mà ta phải cưu mang gần trọn kiếp
ôi sung sướng, trong phút giờ xum hiệp
giữa phố phường vàng rực bóng cờ bay
ta khóc ngất ôm hạnh phúc vẹn vầy
mà cứ ngỡ, còn đang cơn mộng mị
trời đất cũng quên, nỗi sầu vạn kỷ
cùng nhân sinh trẩy hội khắp gần xa
niềm vui xưa trở lại với mọi nhà
tình nghĩa cũ, mặn theo cơn gió biển
sẽ rong suốt hai bờ sông Mường Mán
cùng chạy quanh khắp hết năm cửa ô
để thăm tìm bè bạn, thuở còn thơ
xem dời đổi, nay ai còn ai mất?
Đến trường cũ, cố nén hồn xa xót
Nhìn tơ trời, tìm suối tóc em thương
Con chim nào vừa hót bản tình vương?
Như chào bước em thơ vào lớp học
Sẽ phá hết, trại giam cùng tù ngục
Để chiêu hồn đồng đội đã phơi thây
Nắm xương tàn nay nát với cỏ cây
Ôi ngao ngán cho sóng cồn dâu bể
Sẽ thăm lại vùng Hòn Rơm, Mũi Né
Về Huy Khiêm, qua Cà Tót, Lương Sơn
Những địa danh, xưa là bãi chiến trường
Nay giặc hết, chỉ còn thơ với nhạc
Ôi trọn kiếp, lòng ta hoài mơ ước
Cảnh thanh bình trên vạn nẻo quê hương
Nên thường hay chợt khóc giữa đêm trường
Khi nghĩ tới, bao giờ về Phan Thiết?
Xóm Cồn Hạ Uy Di
Mường Giang - Tháng 7-2008
Nhặt cỏ sân trường
ta trở lại quê xưa mùa phượng thắm,
bước lang thang, lạc lối đến sân trường
nhặt đâu đó từng sợi tóc em vương
tìm nhân ảnh, nơi tường vôi lạnh ngắt
con chim nào đang đậu trên cành trúc
hót mừng nhau bằng một bản tình ca
ta vẩy chào mà lệ mắt chan hòa
khi nhìn cảnh hoang liêu sầu cổ độ
rồi kỷ niệm chợt òa như thác đổ
làm tim đơn vở mạch khóc như mưa
trời xanh cao còn quái ác cợt đùa
gây giông bão làm cánh hoa tan tác
không lưu bút, ta ép hoa vào ngực
cho phiến lòng lỗi nhịp bớt trơ vơ
cho đau thương theo mây gió hững hờ
trôi vào cõi hư vô buồn tận tuyệt
như có tiếng chuông reo vào lớp học ?
như xạc xào trên cỏ bước chân quen ?
không chỉ là con chim nhạn cô đơn
làm rơi vở không gian, sầu nghiêng đổ
ta trở lại quê xưa mùa thương nhớ
theo bước em, buồn thả suốt trang thơ
rồi nhặt hết, những hương cũ vật vờ
để lưu dấu thời hoa niên mộng mị
Mường Giang
Ngày tựu trường năm đó
nhớ không em?ngày tựu trường năm đó
khắp Phan Thành, mưa kín cả đường mây
đôi bàn tay khẻ chạm đôi bàn tay
tình tha thiết dâng trào theo nhịp thở
em không biết, nên chẳng hề bở ngở
ta bẽ bàng buốt giá cả con tim
muốn cùng ai, trút cạn hết nổi niềm
nhưng mặc cảm, đành vùi trong câm lặng
quên sao được mùi thịt da trinh trắng
tóc trầm hương, mắt biếc với môi hồng
đưa ta vào cõi mộng mị hư không
hồn tháp cánh qua chín tầng ngây ngất
má áp má, mặt cùng ai đối mặt
mối tình đầu mê đắm suốt hồn trai
hơi trinh nữ, xõa ấm cả hình hài
tay ngà ngọc, vẫn còn in trên ngực
ta gục đầu mặc hồn hoang thổn thức
ta cắn môi cho xúc động qua mau
ta bấu thịt để nước mắt đừng trào
ta nguyền rủa ta, qua cơn mê dại
nhưng em ơi, tình là tình ngang trái
yêu để rồi mỗi đứa một đường đi
vì em là mây mộng tuổi xuân thì
ta thân cỏ, nai phũ phàng dang dở
em đến chi để ta sầu thương nhớ
mãi mong chờ, héo úa kiếp lang thang
một ngày vui ngắn ngủi lắm bẻ bàng
cũng đủ để đời ta sầu cổ độ..
Mường Giang
Quán bên đường
nơi quán khách, bên ngọn đèn hiu hắt
ta với hình sóng sánh chuyện mười phương
rồi bâng quơ nhớ tới chuyện sân trường
nhớ màu áo em yêu trong lớp học
tìm trên vách, tên bạn bè sống sót
moi giữa tim, dư ảnh kẻ thân sơ
loay hoay nhớ những bằng hửu vật vờ
xác đã mất nhưng hồn còn lẩn quẩn
kéo tất cả quây quần nơi quán vắng
đem tình người hàn gắn nỗi hờn căm
ta bao chục năm nhốt cuộc thăng trầm
cũng thả hết để hồn thơ mở hội
hỡi Phan Thiết, nơi đất người trôi nổi
hỡi em yêu, trong cổ mộ quê nhà
nhắc giùm ta kỷ niệm sắp phôi pha
để tiếp nối xót xa ngoài muôn dặm
ta sẽ giữ mối tình thơ nồng thắm
của trường xưa trên phím nhạc trơ vơ
ta sẽ cười vui trong lúc mỏi chờ
khi quán vắng qua đêm, buồn cô tịch
Mường Giang
Thiên Nhất Phương
em ở một phương, ta một phương
nhưng cùng một lối tới sân trường
nhà em sau trước, đầy hoa thắm
qua ngõ nhà em, ta vấn vương
năm ấy, hình như một buổi chiều
đường về tan học, nắng đìu hiu
lần đầu em nói, lời thương biệt
bóng nhỏ nghiêng nghiêng, dáng diễm kiều
từ đó, hồn thơ bỗng mất vui
vì em, tơ nhện đã giăng rồi
sợi sầu giằng xiết con tim nhỏ
làm máu cũng theo, lệ mắt rơi
mới hiểu phận mình, kiếp cỏ rêu
nên đành chôn kín chuyện tình yêu
thợ đời nghiệt ngả, phân chia sẳn
đắm đuối càng thêm vướng bận nhiều
từ đó tình yêu cũng đổi ngôi
con chim thời nhỏ đã tung trời
ta rời xóm học, vào sương gió
chuyện cũ, tình xưa cũng pha phôi
nay sống quê người, biệt cố hương
đêm nghe sóng biển, thét hung cường
bỗng dưng nhớ cánh chim thời nhỏ
chẳng biết giờ đây, lạc hà phương?
Mường Giang
Trong niềm băng giá đời còn gì đây?
Trăm nhung nhớ bỗng theo về
Như hàng cây đứng bên lề đường reo
Gió đưa chiếc lá sẽ vèo
Tha phương đời chỉ bọt bèo phất phơ
Hiên người sáng ngẩn chiều ngơ
Đèn khuya vàng vọt thờ ơ vẫy chào
Chuyến xe chót lại qua mau
Bỏ ta cùng với niềm đau chất chồng
Bao giờ mới hết chờ mong
Bây giờ còn lắm đoạn sông chia lìa
Tình đời là những mộ bia
Tình ta là lệ đầm đìa em ơi
Mặn nồng rồi cũng pha phôi
Nhén thêm cay đắng trong đôi môi chờ
Một ngày nữa lại bơ vơ
Đốt tàn mộng mị bằng thơ buồn sầu
Cho chi đắm lụy thương đau
Để hồn cô lữ nghẹn ngào héo hon
Thầm thì nước mắt từng cơn
Trong niềm băng giá đời còn gì đây?
Mường Giang
Thư gởi bạn
Đọc thư bạn, tôi bỗng buồn bỗng nhớ
Bỗng bâng khuâng trong những bước âm thầm
Bỗng biển hồn nổi dậy sóng hờn căm
Bỗng vực mắt cay cay dòng dư lệ
Bạn hằng biết, ta không hề kể lể
Từ buổi làm thân, mất nước tan nhà
Thẹn cho mình bỏ nước giữa phong ba
Nên tủi phận thành ra người thất chí
Sao bạn vội trách, ta thèm tư kỷ?
Đừng cạn suy khi muốn luận anh hùng
Ta đang đi trên phù phiếm chập chùng
Để thu vén vào hồn thêm tủi hận
Sao bạn lại, trách ta lời cay đắng?
Kiếp vong nô chưa đủ nhục rồi sao
Tuổi bao nhiêu, tóc đã sớm đổi màu
Đời qua lại, chỉ còn trơ mắt tủi
Ta đang đứng giữa dòng sông lầy lội
Chân nhấp nhô tìm lối vượt muôn trùng
Tìm bóng sao dẫn lối về cố hương
Tìm đồng chí để nung hồn vong quốc
Ta sẽ quên, sẽ tìm và sẽ viết
Bằng trái tim rỉ máu với căm hờn
Chí quật cường thay thế nỗi cô đơn
Tình còn lại là tình yêu sông núi
Còn quê hương thì tình yêu sẽ tới,
Mất quê hương thì tan nát cuộc đời
Nghĩ làm gì thiên hạ chuyện đầy vơi
Trời hồ hải đang dang tay réo gọi
Hãy cho ta những nguồn vui sống mới
Để cùng nhau ca hát giữa quê người
Cho ta ngàn kỷ niệm thuở xa xôi
Để nhớ mãi quê hương buồn xa vắng
Cho ta một linh hồn luôn trinh trắng
Để nực cười trong cõi mộng phù du
Cho ta nhiệt huyết trên bước tầm thù
Để miên viễn không bao giờ lầm lạc.
Mường Giang
Thư gởi bạn từ vùng kinh tế mới
thư bạn gởi từ vùng kinh tế mới
đến tay ta hơn sáu chục ngày dài
giọng đùa cợt như thuở chớm đôi mươi
nhưng bút mực làm sao che nước mắt
bạn có hỏi, khi nào về Phan Thiết?
để sớt chia tủi cực với quê nhà
cùng tìm kiếm đồng đội khắp gần xa
mồ xiêu lạc, không ai còn nhắc tới
bạn kể lại những ngày xưa thân ái
dưới mái trường thơ đẹp suốt bao năm
nay hoang sơ qua thế sự thăng trầm
theo cơn lốc chìm trong sầu ly tán
bạn cho biết giờ chỉ còn dĩờ vãng
càng hải kinh nhìn đợt sóng bể dâu
thêm ngao ngán ngóng những phố, những lầu
khi tất cả toàn người dưng, kẻ lạ
thơ bạn viết đầy thảm thê, buồn bả
thêm hắt hiu khi kể chuyện đổi dời
xưa Phan Thiết luôn rộn rã tiếng cười
nay người chỉ giết người bằng men rượu
bạn bè cũ sống bên lề quá khứ
vứt công danh vào vết bánh luân hồi
đứa rẫy bái nơi rừng núi xa xôi
thằng đen đủi theo nghề ghe, lưới cá
nhưng cũng có số mắằn may khá giả
tiền đô la từ hải ngoại mang về
lâu lâu mở tiệc, thịt rượu hả hê
cười tiếu ngạo mà lệ pha đầy cốc
đọc thơ bạn giữa đất trời cô độc
đêm nay buồn chợt nhớ tới quê hương
thảm thương ơi bao bè bạn đoạn trường
giờ vẫn trả nợ trai, thời tao loạn..
Mường Giang
Tình Thu
như có mùa thu còn sót lại
ta ôm ghì lấy hát nghêu ngao
bài thơ thuở nhỏ làm trên cỏ
giờ cũng theo em, đẫm máu đào
ngày xưa em cài thu trên tóc
ngây ngất tìm trăng dệt mộng vàng
ta đứng bên lề cười nghặt nghẽo
nghe chừng lá đổ hát thênh thang
buổi đó thu thường hay núp lén
ta là mây lạc giữa rừng xanh
u mê hạnh phúc nên lầm lổi
bó gối than thân, mộng chẳng thành
lâu lắm mùa thu không trở lại
vô tình ta giẫm lá vàng rơi
bài thơ năm cũ làm trên cỏ
cũng nát tả tơi dưới gót đời
nhưng chắc mùa thu không nói dối
bao mùa lá vẫn rụng đầy sân
em về nếu nhớ thời hoa bướm
hãy nhắc giùm ta, thuở ước nguyền
Mường Giang
Thơ của tôi
Thơ của tôi là tiếng hờn vong quốc
Của triệạu người đã bỏ nước ra đi,
Của Việt Nam trong địa ngục A Tỳ
Đang quằn quại lãnh đòn thù rên xiết
Thơ của tôi là khối sầu tận tuyệt
Của kiếp người nhược tiểu hận mênh mang
Cũng vì ai mà non nước điêu tàn
Khiến dân tộc chịu lầm than, khổ nhục
Thơ của tôi là tiếng lòng ray rứt
Của cung đàn đã loạn phím chùng tơ
Nên héo hắt như chiếc lá vật vờ
Trôi nổi giữa dòng đời không bến đổ
Thơ của tôi chỉ hận, hờn, tiếc, nhớ
Không nụ cười, chẳng có một niềm vui
Vì đã qua bao nhiêu cuộc đổi dời
Cười hê hả để rồi ôm mặt khóc
Thơ của tôi buồn ngay từ tuổi học
Nai phận nghèo làm héo úa hoa niên
Vòng tay trắng không giữ nỗi tình duyên
Để trọn kiếp ôm bẽ bàng khổ lụy
Tôi không phải là thi nhân, thi sĩ
Cũng không đem thơ bán giữa chợ đời
Cuộc phong trần tính được mấy lần vui?
Nên tôi viết thơ buồn thay nước mắt!
Mường Giang
Thương đất Mẹ nên ta buồn khóc
Ta đâu phải là tên tù biệt xứ?
Mà suốt đời mang bản án chung thân
Nửa kiếp trước sống lang bạt phong trần,
Nửa kiếp sau làm tên hề rẻ mạt
Sân khấu đời cứ quay tròn ca hát
Ta nhọc phờ nhưng vẫn phải hát ca,
Hát gì đây, khi nước mất tan nhà
Buồn thê thiết giữa trần gian băng giá
Ta muốn buông trôi, mặc đời nghiệt ngã
Vòng thời gian lẩn quẩn cũng hư vô
Ngẩn mặt lên thoáng như một cơn mơ
Mắt nhắm nghiền nghe tim sầu rên rỉ
Ta đâu phải sinh ra nhằm thế kỷ?
Mà bâng quơ lạc lối kiếp lang thang
Đời nhìn ta bằng đôi mắt phũ phàng,
Ta nhìn ta cũng bẽ bàng trơ tráo
Đời có thật phải đâu là mộng ảo
Ta như người cũng có một quê hương,
Cớ sao luôn chịu vất vưởng thê lương
Ngày qua lại khác nào tên mọi Mỹ?
Nửa kiếp trước ta buông xuôi lãng phí
Nửa kiếp này ta đọa lạc trầm luân
Nhớ quê hương nên tức tủi bâng khuâng
Thương đất mẹ nên ta buồn muốn khóc
Mường Giang
Ngưỡng Vọng Cuộc Đời và Hành Trạng
Của Đức Đệ Tứ Tăng Thống thượng Huyền hạ Quang
(Chỉ một câu nói của Ngài: "thời thế thế thời, Chú còn nhỏ, cố gắng nghe, Thầy rất thương Chú." Câu nói đó vẫn canh cánh bên lòng, ngồi ở đây, một chốn xa xôi, xin viết dâng Ngài. Cuộc đời Ngài quá lớn, viết dù không có chỗ, nhưng một thời đã gần Ngài dù lúc đó còn nhỏ, và giữa vạn lý muôn trùng, nhiều lần cũng đã thưa chuyện, hầu chuyện, đôi lúc nhắc chuyện ngày xưa với Ngài, thế tại sao không viết? Thích Nhật Tân)
- Ghi chú : Viết xong ngày hôm nay 26-10-2006, viết trước để sau này sử dụng.
- Bài này tôi đã gởi về và HT Không Tánh đã đọc cho Ngài nghe tại Chùa Giác Hoa (Sàigòn) trong chuyến vào trị bịnh năm ngoái.
- Hôm nay, mới nhận tin Ngài vừa viên tịch 1.15pm (giờ VN) Thứ Bảy 05-7-2008 tại Tu viện Nguyên Thiều, và Ngài mới vừa về lại Nguyên Thiều lúc 4pm ngày hôm qua 4-7, sau hơn 1 tháng điều trị tại bịnh viện Đa Khoa Qui Nhơn, tỉnh Bình Định, trụ thế 89 tuổi.
Cuộc đời Ngài là ngọn núi cả, ngước nhìn, đã mỏi cổ
Cuộc đời Ngài là khu rừng thiêng, đứng ngó, đã rùng mình
Cuộc đời Ngài là biển đại thệ, như triều dâng sóng vỗ
Cuộc đời Ngài là sông đại nguyền, như nước biếc lung linh
Dùng chữ nghĩa để tôn vinh
Xứng danh, nhưng quá thường tình
Dùng tâm lượng phàm phu ca ngợi
Không đủ ngôn từ diễn tả
Dùng giải này giải kia đánh giá
Như những mòn quà dâng tặng, thế thôi
Dùng cương vị này cương vị kia, tôn ngôi
Tư thế đó, đâu cần ai đặt để
Mà chỉ có nhất nhất, tâm tâm, niệm niệm, chân thành đảnh lễ
Mà chỉ có rưng rưng, cảm cảm, bi bi, sụp lạy, cúi đầu
Trong vũ trụ bao la kia, hằng hà sa số tinh cầu
Đứng lại trong giờ phút này đây, lặng yên bất động
Trong vạn hữu phù sinh kia, hằng hà chúng sinh trầm lắng
Im bặt trong giờ phút này đây, thầm nguyện kinh cầu
Ngài về trong cõi nhiệm mầu
Ngài đi từ cõi nhiệm mầu mà đi
Ngài về trong cõi vô nghì
Ngài đi Ánh Đạo Từ Bi óng vàng
Ngài về thăm cõi Lạc Bang
Ngài quay trở lại trần gian cứu đời
Như Ngài đã nói:
"Cuộc đời tôi
Ở không nhà
Sống không đất
Tù không tội
Chết không mồ" (1)
Do đó :
Ngài sinh ra, bởi vận mệnh, cơ đồ
Ngài sống đó, bởi dân tộc, tổ quốc
Ngài ngồi đó, bởi thế thời thành thất
Ngài ra đi, bởi Đạo Pháp Quê Hương
Dù ai nói, núi là sông
Dù ai nói, đá là vàng
Dù ai nói, trắng là đen
Vẫn không có gì thay đổi được
Không lợi dụng, không giả danh, không quyền chước
Không vọng cầu, không vong bản, không phi nhân
Không cướp công, không tranh đoạt, không thủ phần
Là Long Tượng, lương đống, trượng phu, đâu cần thứ đó
Cuộc đời Ngài, cả một trăm năm, xem như tròm trèm thế kỷ
Thì Đạo Pháp và quê hương, xem như trải qua ba thời
Dị khẩu đồng âm, dõng dạt tuyên bố một lời
Cả ba thời, đều mệnh danh, thủ thuật
Cả ba thời, đều đội dù, che khuất
Cả ba thời, không thực thì cũng ngoại lai
Cả ba thời, thế nước lòng dân, ách tai
Ai không bon chen danh lợi leo đài
Ai không trùm mền, nhắm mắt, buông tay
Ai nói lên tiếng nói : vận nước điêu linh, thế nước bị xéo dày
Thì ngưỡng cửa ngục tù, nhốt khóa hãm kìm, chứ làm sao kết tội
Đã biết rồi, nếu muốn nói, thì phải nói
Đất nước Việt Nam, lịch sử đã năm ngàn năm
"Phật Giáo Việt Nam, lịch sử đã hai ngàn năm
Cơ sở Phật Giáo, là núi rừng, hải đảo, thôn quê, thị thành
Địa vị Phật Giáo, là tám mươi phần trăm dân số Việt Nam
Đạo lý Phật Giáo, là đường dài mở nước, dựng nước, cứu nước" (2)
Như vầng nguyệt thanh trong, không vẩn màu uế trược
Như vầng nhật ánh dương, không vẩn áng mây mù
Dù đời Ngài sống với lao tù, nhưng lao lý để lại thiên thu
Ai dám hỏi lao lý, lao tù, lao tình, lao tội
Cuộc đời Ngài, một trăm năm, nay qua khỏi
Ngài gian truân, vì cả đất nước gian truân
Ngài khổ thân, vì cả dân tộc cực hình
Nay Ngài chết, nhưng oai linh Ngài bất diệt
Ai đã biết và ai chưa hay biết
Mảnh trời Nam nước Việt giống Lạc Hồng
Một ngàn năm trầm thống nhớ không
Một trăm năm tai ách chất chồng
Hăm mốt năm tơi bời khói lửa
Mấy chục năm trường ray rứt hồn thiêng
Khổ đau phủ cả ba Miền
Tang thương phủ cả mọi miền quê hương
Đan tâm cay xé tư lường
Đan tay vá víu nhiểu nhương cơ đồ
Biển Đông trào sóng nhấp nhô
Trường Sơn nhả khói vật vờ hồn đau
Nước kia đã lắm nương dâu
Non kia đã lắm sắc màu nát tan
Tâm tư trăn trở tâm can
Tự tình trăn trở, tương tàn thế ni
Hùng tâm, hùng lực, ai vì
Đại bi, đại nguyện, ai vì cho ai
Hai ngàn năm qua
Bao nhiêu bậc khai tổ, danh sư, quốc sư
Vẫn phương đài, truyền đăng tục diệm
Năm ngàn năm qua
Bao nhiêu bậc minh quân, danh tướng, anh hùng
Vẫn phương đài, kim cổ soi chung
Hàng ngàn năm sau
Muốn thắm tô Dân tộc, Đạo pháp, Quê hương
Vẫn noi gương đời đời liệt Tông, liệt Tổ
Hôm nay :
Ngài đã Tây quy
Lá rụng về cội
Nước quay về nguồn
Pháp cổ trầm hùng ngân ngân mãi
Huyền Quang tâm lực sắt sắt son
Đạo pháp muôn đời bi bi nguyện
Giang sơn muôn thuở châu châu viên
Từ đông tây nam bắc
Từ quốc nội hải ngoại
Khắp bốn biển năm châu
Khác màu da chủng tộc
Của thế kỷ hai mươi
Đầu thế kỷ hăm mốt hôm nay
Tăng tín đồ cúi lạy dâng Ngài
Cả dân tộc kính vọng tên Ngài
Cả nhân loại hướng vọng tên Ngài
Một con người Việt Nam
Của dân tộc Việt Nam
Của Phật Giáo Việt Nam
Đại lão Hòa Thượng Thích Huyền Quang
Đức Đệ Tứ Tăng Thống Huyền Quang bất tử !!!
Thích Nhật Tân ngưỡng bái
(1) và (2): Trích những câu nói khẳng khái lịch sử của chính Đức Tăng Thống.
Điếu việt gian Võ Văn Kiệt
1- Nghe tin mi mất, Sáu Dân ơi!
Ngay Mác, Hồ, Mao khó cãi trời
70 năm đảng, ra tay giết (1)
Tranh bá đồ vương cũng thế thôi!
2- 70 năm đảng ích chi không?
Phục vụ cho ngon mảnh cờ hồng
Cưỡng chiếm miền Nam phường ăn cướp
Dối dân gạt nước, láo như không!
3- Vơ vét, giầu mau bố con anh!
Xe đò lá mạ khắp thôn, thành (2)
Cùng với Hồ tặc dâng biển đất
Nam Quan, Bản Giốc cũng quì nhanh!
4- 70 năm lẻ ích chi đâu!
Bán nước, lòn trôn chỉ để giầu
Trộm cướp, lưu manh hoàn trộm cướp
Giết người như ngoé, bọn đầu trâu!
5- Đày đoạ anh em tù cải tạo!
Đuổi đi kinh tế cả gia đình (3)
Mi, tên giết người thật cuồng bạo
Tiền tỉ mi moi túi dân mình!
6- Thành quả xem ra giết bộn đây (4)
70 năm đảng, mặt hơi dày
Cúi luồn, vơ vét, năm, mười vợ
Chính sử dân Việt hãy còn đây!
7- Sáu Dân ơi hỡi Sáu Dân!
Đi làm "cách miệng" sao đần thế ông?
Độc lập, Hạnh phúc? Số không!
Tự do tra tấn, nhốt dân vào tù!
Hồ, Đồng, Duẩn, Giáp...quá ngu
Biển dâng, tiếng xấu thiên thu không nhoà!
Sáu Dân, mi đã đui loà!
Nay dù có hối cũng ra bụi rồi!
Đời người vắn vỏi, than ơi!
Theo Hồ quốc tặc muôn đời xú danh!
Giả vờ hoà giải loanh quanh
Ai không biết tỏng lưu manh dối lừa?
Chối quanh, lấp liếm, ầu ưa
Chỉ đứa con nít mắc lừa Sáu Dân!
Vào hòm mà vẫn ngu đần!
Nay thì kinh tế nhiều phần đói to!
Cái đuôi Xã nghĩa thò lò
Ngất ngư bám lấy T.Ô thị trường (5)
Mác-Lê-Hồ-Xít thối chương
Bạo tàn, chém giết con đường đảng ta
Nhân luân, đạo lý cọp tha
Chỉ còn "tư tưởng bác Hồ" lưu manh
Nước dâng Nguỵ Hán cho nhanh
Giữ chân Thái Thú giầu nhanh ai bì?
Sáu Dân! Mi tỉ ít gì!
Muôn năm tiếng xấu ích chi cuộc đời?
Một phường chó, lợn, đười ươi!
Cha sinh, mẹ dưỡng cũng thời vứt đi
Nước Nam bất hạnh sinh mi!
13-6-2008
Nhà Văn Bút Xuân Trần Đình Ngọc
(1) Võ văn Kiệt, sinh 1922, gia nhập đảng CS Đông Dương từ 1939. Những năm sau này giả vờ cởi mở, hoà giải hoà hợp nhưng không thật lòng chỉ để lừa người QG nhẹ dạ (như tên Nguyễn cao Kẩu).
(2) Hiện nay, hàng chục ngàn chiếc xe đò sơn mầu lá mạ là của cha con VVK. Thời gian dân Sàigòn đua nhau vượt biên, VVK thu được một số đôla và vàng
cả tỉ USD, trong đó có những nguời Hoa (và Việt giả Hoa) ra đi bán chính thức, phải đóng rất nhiều tiền.
(3) Vùng Kinh tế mới và chính sách khắc nghiệt của
VVK làm hàng chục ngàn anh chị em tù nhân chính trị
VNCH chết trong tù, gia đình quân cán chính đói khổ, bọn cán bộ khốn nạn lợi dụng tình dục những người vợ đã mất hết tài sản, một đàn con dại trên tay.
Tên Nguyễn Hộ nói: "Nay thì nhà chúng mày chúng tao ở, vợ chúng mày chúng tao ôm, con chúng mày chúng tao sai!" Dã man, khốn nạn cực kỳ!
(4) Với CS, tên nào càng tàn ác, giết bạo càng lên mau. Hồ, Đồng, Chinh, Duẩn, Giáp, Kiệt, Mười, Triết, Mạnh, Anh, Dũng, Trần Độ, Hoàng minh Chính....là những tên giết người không gớm tay. Không giấy bút nào kể hết tên chúng.
(5) WTO (Việt cộng gọi là Tê Ô).
Mời đọc:"Thảo luận với Võ văn Kiệt" "Góp ý với Bùi Tín"
www.vnfa.com cùng tác giả.
Kỷ Niệm Ngày Tang Yên Bái
(Gương anh hùng đảng trưởng Nguyễn Thái Học và 12 Liệt Sĩ Yên Bái)
Trời Nam mây sầu u ám
Đất Việt chất ngất hờn căm
Trên bảy mươi năm
Quân sài lang, giặc Pháp tham tàn (1)
Xâm lăng nước Việt gây nhiều đau khổ!
Chúng bắt sưu cao thuế nặng
Chúng bóc lột đến xương tủy người dân
Vơ vét của cải hạ cám thượng vàng
Chuyển về mẫu quốc làm giầu
Chúng nhũng nhiễu đàn áp dân lành
Làm tình làm tội
Ức hiếp dã man
Cai trị bằng luật rừng và gươm súng
Tiếng oán than của dân Việt cao ngút trời xanh!
Chúng chủ trương ngu dân để dễ bề cai trị
Lấy bả công danh, mồi phú quí nhử vào tròng
Thành phần trí thức có đôi chút học hành
Biến họ thành những tên nô lệ trung thành
Như con chó trung thành với chủ!
Binh lính người Việt
Chúng đặt ra lính tẩy, khố đỏ, khố xanh
"Ông Cai, Ngài Đội, quan Quản, cụ Thiếu"
Tranh nhau lấy lòng quan thầy
Sen đầm, mật thám,
Chỉ điểm như ong
Đêm ngày lo lắng tâng công,
Đền ơn khuyển mã để mong sang giầu!
Bọn chó săn ra sức kiếm những ổ Cách mạng
để báo cáo quan thầy lấy điểm
Thực dân Pháp nhồi sọ trẻ Việt
Mến yêu trung thành với mẫu quốc
"Bởi tổ tiên ta là người Phú lãng Sa"(2)
Khắp gầm trời Nam, người có tim óc hằng hà
Căm giận tím ruột bầm gan
bọn thực dân sài lang cướp nước!
Lập hội, lập nhóm mưu chuyện Kinh Kha,
Nhưng vừa lộ mặt ra là đã vào nhà pha, nhà đá!
Càng ngày chế độ bạo tàn, thực dân, khát máu
Càng đè nặng lên xã hội Việt Nam
Nhân dân đau khổ, lầm than
Sao ngồi nhìn nước điêu tàn mãi ư?
Người anh hùng Nguyễn Thái Học quyết thi gan
Đánh lá bài một mất một còn với Định mệnh!
Hăm tám tuổi đầu
"Không thành công, cũng thành nhân" (3)
Người người hồ hởi nô nức tòng quân,
Lửa hờn căm nung nấu vạn tâm hồn
Giành Độc Lập cho non sông hoa gấm
Chó săn quá sẵn
Phải giữ bí mật
Cả quân lính trong binh đội Pháp
Đồng chí khắp nơi kể ngàn tay súng
Bom đúc mỗi ngày, gươm mài mỗi buổi
Sẵn sàng giờ điểm xuất quân
Nào Nguyễn khắc Nhu, Phó đức Chính,
Ký Con, Nguyễn như Liêm
Nào Lương ngọc Tốn, Trịnh văn Yên...
Nguyễn thị Giang, Nguyễn thị Bắc, Đỗ thị Tâm...
Phương danh hằng hà không thể kể, biên
Uống máu ăn thề - Quyết làm cuộc Cách Mạng!
"Giết sạch giặc Pháp tham tàn,
Giết sạch phản quốc Việt gian cáo chồn!
Vùng lên đập nát xiềng gông
Việt Nam Độc Lập, Nhân quyền, Tự Do!"
Ngày vui chiến thắng không xa
Anh về với mẹ cha già, vợ yêu!
Quân Cách mạng đồng lòng Tổng khởi nghĩa
Đêm 9 tháng 2 năm 1930!
Nhưng than ơi!
Hùng tâm dũng khí có thừa
Vẫn thua định mệnh lọc lừa éo le!
Quân ta vũ khí thô sơ
Địch sao súng đạn dư thừa thực dân?
Lại thêm dăm đứa Việt gian
Tâng công báo Pháp biết rành cơ mưu!
Nguyễn Thái Học cùng các đồng chí
bị bắt ở ấp Cổ Vịt, tỉnh Hải Dương
Cuộc Tổng khởi nghĩa bị Thực dân Pháp
và tay sai đàn áp dã man!
Nguyễn Đảng trưởng cùng 12 đồng chí
hiên ngang anh dũng lên đoạn đầu đài!
Miệng vẫn hô vang:"Việt Nam muôn năm!"
Đền xong nợ nước!
Trước những con mắt thất thần, run sợ
của thực dân đế quốc!
Và bè lũ tay sai
Hôm ấy là ngày 17 tháng 6 năm 1930!
Đất trời Nam mù mịt sầu thảm
Sông núi u buồn thương khóc
những người con yêu!
Không may sa vào tay giặc
Toàn dân Việt ngậm ngùi chua xót
cho thân phận những bậc anh hùng
Vị quốc vong thân!
Trương cao cờ đại nghĩa
Và chua sót cho thân phận nhưọc tiểu Việt Nam!
Cô Nguyễn thị Giang,
Hai mươi hai tuổi
Vị hôn thê/ đồng chí của Đảng trưởng
Dự định gài bom nổ tung pháp trường
Nhưng Sen đầm, Mật thám,
khố xanh, khố đỏ lớp lớp hàng hàng
Cô đành ngậm ngùi nuốt hận
Nhìn giặc tàn bạo, dã man
Tiếc không uống máu, nhai gan quân thù!
Ngay ngày hôm sau, 18 tháng 6
Cô về làng Thổ tang
Lậy cha mẹ chồng, trăn trối
Xong ra đầu làng, quay về hướng đông
Cô quì lạy chồng, xin lỗi cha mẹ
Rồi dùng súng bắn giữa màng tang
Cho trọn nghĩa phu thê, trọn tình đồng chí!
Hào hùng thay những con người nghĩa khí!
Những tấm gương sáng chói đến thiên thu
Chúng tôi hậu duệ - Lấy đó làm gương!
Ghi tâm khắc cốt quốc thù
Đấu tranh để nước ngàn thu rỡ ràng!
Gương hi sinh cao cả
khắc trên bia đá bảng vàng
Không bao giờ rơi vào quên lãng
Hỡi các Anh hùng, Liệt nữ!
Hôm nay đúng 74 năm ngày tang Yên Bái
Chúng tôi thắp nén tâm hương,
Nhớ về Yên Bái khóc thương anh hùng!
Nguyện dù đế quốc tàn hung
Dân Việt kiêu dũng vẫn vùng đứng lên!
Độc Lập cho giống Rồng Tiên
Tổ Hùng phù trợ ba miền chúng con!
Nguyện dù vận nước long đong,
Quyết xây Hạnh Phúc, Tự Do, Nhân Quyền!
Little Saigon, CA ngày tang Yên Bái
17-6-2004
Xuân Vũ Trần Đình Ngọc
(1) 1783 Gia Long giao hoàng tử Cảnh cho Giám Mục Bá đa Lộc đem sang Pháp làm con tin để xin vua Louis XVI giúp quân binh, vũ khí diệt nhà Tây Sơn. 1847 chiến thuyền Pháp bắn vào Đà nẵng. 1858 chiến thuyền Pháp và Y pha Nho đánh Đà nẵng.
(2) Nos ancêtres sont des Gaulois.
(3) Lời Đảng trưởng Nguyễn thái Học.
Dân Việt khoái ăn sang
(Chính sách Đảng: Sáng ăn khoai)
Toàn dân Việt khoái ăn sang là chắc!
Bởi sáng nào dân Việt cũng ăn khoai!
Đảng giàu to, mặc dân đói dài dài!
Tiền thu nhập, Cán cao xin giữ đỡ.
"Dân làm chủ", Đảng chỉ là "đầy tớ"!
Sao dân tình còn bất mãn làm chi?
Đảng "vì dân" nên Đảng cứ ngủ khì,
Đâu còn sức! Vì Đảng giàu quá mức.
"Đừng vọng ngoại, rồi hồ đồ bực tức!
"Bọn ngụy quyền chỉ phá đám mà thôi.
"Đám ngụy quân vì thất nghiệp, ngồi rồi
"Nên bươi móc khi trà dư tửu hậu."
"Phải lao động, phải kiện toàn, phấn đấu,
"Các nước ngoài sẽ bỏ vốn đầu tư.
"Toàn dân ta nên theo đuổi nghiệp dư,
"Để kinh tế nước nhà phồn thịnh mãi."
Lời vàng ngọc ấy của Phan Văn Khải,
Nên hôm nay Nguyễn Tấn Dũng hùa theo.
Đảng quá giàu, còn dân đói móc meo!
Lời Đảng nói chỉ là lời lừa bịp!
Hãy thức tỉnh! Ngày mai không còn dịp!
(Bên bờ Sông Gianh, 07.07.08)
Lệ Hùng Vương
Cờ Vàng và Cờ Đỏ
Từ thuở đã mấy nghìn năm trước
Bóng cờ vàng xuất hiện đã lâu
Cờ Trưng Vương đuổi quân Tàu
Chiến công hiển hách ghi sâu vào lòng
Nào có phải a tòng giặc Pháp
Cờ vàng theo khuôn rập người Tây
Cờ do Thành Thái thẳng ngay
Ông vua yêu nước bị đày xứ xa
Cờ Long Tỉnh cuả ta biến thể
Từ Gia Long rồi kế tiếp sau
Đến đời Thành Thái mưu cầu
Cờ ba sọc đỏ nền màu vàng tươi
Cờ biến thể đến thời Bảo Đại
Nền vàng mà sọc lại quẻ ly
Việt Minh đoạt nghiệp trị vì
Sao vàng nền đỏ hồng kỳ lên ngôi
Cờ xuất hiện từ thời lập Đảng
Cờ búa liềm y dạng Liên Xô
Cờ Đảng từ thuở còn sơ
Nam Kỳ xuất hiện lá cờ ngôi sao
Năm bốn mươi cờ sao năm cánh
Nhân dân ta đang cảnh lầm than
Rồi năm Ất Dậu cơ hàn
Triều đình đại hạn gia đình ly tan
Năm bốn tám trời Nam khởi sắc
Bảo Đại về nắm chắc giang sơn
Cờ vàng ba sọc nước non
Đời vua Thành Thái vẫn còn như xưa
Ngô Tổng thống vừa lên chấp chính
Nền Cộng Hòa vẫn tính cờ xưa
Cộng Hòa đệ nhị bộn bừa
Bao phen đảo chính vẫn chừa cờ xưa
Đây vài ý xin thưa góp ý
Cờ tượng trưng ý chí Quốc dân
Bắc Trung Nam cũng một phần
Cũng là dân Việt có nhân có tình
Không như ai sát nhân bán nước
Tố thân nhân đoạt tước hại người
Xin dâng quý vị mấy lời
Cờ vàng cờ đỏ xin mời chọn đi
Dĩ An, Bình Dương lúc 15 giờ 45 phút ngày 21 tháng 6 năm 2008
Thái Dương
(P.T.N)
Thơ Cù Nèo
(Nam Man phụ trách)
Gởi bà Trần Khải Thanh Thủy
(Trên NUTB số 650 ngày 27.6.08 có đăng lá thư ngỏ của nhà văn Trần Khải Thanh Thủy gởi cho thủ tướng CSVN Nguyễn Tấn Dũng nhân chuyến ông đi Mỹ. Theo "LTS: để vận động đầu tư và viện trợ". Lá thư vô đề với 14 chữ đầu như sau: "Điạ ngục Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Độc tài Gian manh Dối trá, đã làm cho đứa Nam Man hồ hởi phấn khởi mần bài thơ này).
Em vừa mới đọc cái "tiêu đề" *
Trên lá thư bà đã thấy "phê"
Dẫu nội dung chưa coi: vẫn hiểu
Vì hình thức mới ngó: là mê
Coi xong suốt buổi càng ray rức
Đọc hết ba đêm chẳng ngủ nghê
Đéo biết cái thằng cu... "tưởng thú" **
Trong lòng nó có cuống cà kê?
Nam Man
* Điạ ngục Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, Độc tài Gian manh Dối trá
** "Tưởng thú" xin quý đồng hương đừng đọc lái
Chọc quê "Bà Năm Dao Búa" lần chót
(hoạ bộ vận: Không Chồng Trông Lông Bông)
Trên đời dưới thế có ai Không?
"Cỏn"... dám mắng em như mắng Chồng!
Đanh đá vầy là không thể tưởng
Hỗn hào đến thế hết đường Trông
Dân trên đó ví như dùi đục
Tụi dưới đây khen giống ruốc Bông!
Tự hậu mà bà còn láu xược...
Em đè em nhổ trụi chùm Lông.
Nam Man
Viết về một "Gánh Hát" mới
("Viết về một gánh hát mới" là một loạt bài Cô Gia tôi viết bông lông chơi chớ không ám chỉ "gánh hát" và "kép, đào", "thầy tuồng", "chủ gánh" nào cả, chỉ là hư cấu chớ không ám chỉ "nhân vật" nào. Còn những chữ khác trong ngoặc kép là có hàm ý riêng trong việc "viết lách".) Sau đây là bài 4.
Xướng: Cô "đào lộn hột"
Gánh hát này lại có một cô đào
Y thị là người ở Úc Châu
Chủ gánh thương, cho thay mặt chủ
Bầu đoàn thích, để đóng vai bầu
Nàng liền nhân dịp mà lên mặt
Ả lại thừa cơ mới ngẩng đầu
"Khán giả" gọi cô: "đào lộn hột"
Nghề "ca" có biết mốc gì đâu!
Cô Gia
Hoạ: Trấn an Cô Gia đại gia
(Kính hoạ bài 4 trong loạt bài "Viết về một gánh hát mới" của Cô Gia đại gia. Đứa Nam Man xin ghi thêm là vì Cô Gia đã nói rằng "viết bông lông chơi" nên Nam Man cũng theo đó mà xí xọn cũng chỉ "viết bông lông chơi" chớ không ám chỉ "gánh hát của thằng bầu tèo nào cả", và cũng không ám chỉ thằng cha căng chú kiết hay kép lão đào già nào hết)
Đào dù lộn hột... cũng là đào
Đặc biệt là đào của Úc Châu
Y thị rất sành "xoay ngỏng cối"
Chị chàng vừa khéo "thổi... kèn bầu"
Từng mần cả gánh kia "lên cỡn"
Đã khiến toàn ban nọ "gục đầu"
Nghe nói cái thằng cha "đạo diễn"
"Mê tài cỏn lắm" chẳng sao đâu!
Nam Man
Đẻ dài dài
(Đọc tin "một mẹ 18 con" trên DV số 845 ngày 16.5.08 mà Nam Man viết bài này. Theo tin trên thì bà Michelle Duggar, 41 tuổi, chồng là Jim Bob sắp sanh đứa con thứ 18. Bà đã sanh 7 con gái và 10 con trai. Sau khi ngưng uống thuốc ngừa thai, cặp vợ chồng này cho biết là sẽ tiếp tục... sinh đẻ nữa)
Từ ngày ngưng uống thuốc ngừa thai
Cô chú liền lo ôn tập bài?
Lụi đụi đã sanh ra bảy gái
Loay hoay là đẻ được mười trai
Cứ nương thế đó mà mần tới
Nên lấy đà này để triển khai
Mười tám đứa vầy là quá ít!
Ừa, nên tiếp tục đẻ dài dài.
Nam Man
Nói nhỏ với bác Nam Man
"Thầy Tăng" hôm nọ méc với em
Chơi mụ "Đằng Quai" đếch đã thèm
Gì đâu da dẻ nhăn như bị
Lại thêm non nước đã khô hèm
Đút vào chỉ thấy thương thằng nhỏ
Rút ra sợ mụ nói tèm lem
Nắng cực nên đành "làm" đại vậy
Chớ đâu phải tại gã bon chen.
Út Tô
Nam Man cảm thán
(Tin các báo: Việt Nam có biến động, hai phe thân Mỹ và thân Tàu... dàn trận đánh nhau?!)
Phe thì thân Mỹ, phe thân Tàu
Chúng nó... ra quân tính choảng nhau?
Bên chú Dũng* xem chừng chẳng sợ
Cánh xừ Anh** thấy bộ không nao
Em xin thưởng đứa ra tay trước
Tớ sẽ trừng thằng động thủ sau
Mẹ, cứ trâu đen trâu trắng mãi...
Không ai biết nghĩ tới đồng bào!
Nam Man
* Nguyễn Tấn Dũng
** Lê Đức Anh
Tâm sự cùng đồng hương tỵ nạn Úc Châu
Thưa Quý Vị và Các Bạn thân mến,
Tôi vô cùng phấn khởi đọc bản thông báo cuả Cộng Đồng Người Việt Tự Do Úc Châu khẳng định lập trường cương quyết tôn vinh Cờ Vàng Chính Nghiã tại Đai Hội Giới Trẻ Thế Giới tại Sydney vào trung tuần tháng 7 này, đặc biệt là trong ngày Bế Mạc Đại Hội, ngày mà hàng ngàn (tôi thật sự đang nghĩ đến hàng vạn) đồng hương tỵ nạn người Việt khắp nước Úc và trên toàn thế giới sẽ tựu về để tôn vinh Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, lá cờ chính nghiã, điểm hội tụ cuả mọi người Việt yêu Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền thuộc mọi tôn giáo, mọi đoàn thể, mọi khuynh hướng chính trị... trên khắp năm châu, bốn biển. Trong niềm cảm xúc dạt dào đó, tôi xin gửi đến Quý Vị Lãnh Đạo Cộng Đồng, Quý Vị Lãnh Đạo Tinh Thần Các Tôn Giáo cùng toàn thể Đồng Hương Tỵ Nạn Úc Châu mấy vần thơ mộc mạc sau đây:
Quyết tâm bảo vệ Cờ Vàng Chính Nghiã và Căn Cước Tỵ Nạn
Tâm tình thương mến gửi Úc Châu,
Thăm hỏi đồng hương ở tuyến đầu.
Cờ Vàng Chính Nghiã, nguyền bảo vệ;
Căn Cước Tỵ Nạn, quyết khắc sâu.
Thương nước điêu linh, tim quặn thắt;
Xót dân cùng khổ, dạ đớn đau.
Kiên gan tranh đấu, tranh đấu mãi,
Đến khi Dân Chủ trổ phép mầu!
Bác sĩ Vũ Linh Huy
Boston, ngày 7 tháng 7 năm 2008
Caritas Carney Hospital
Boston, Massachusetts, Hoa Kỳ
Hoạ bài: Tâm sự cùng đồng hương tỵ nạn
Úc Châu của Bs Vũ Linh Huy.
Úc Châu chống cộng
Chống cộng đâu bằng ở Úc Châu
Lập nên kỳ tích đứng hàng đầu
Tuyên truyền Việt Cộng ngưng khoe m