banner
Trang nha
Tieng noi trong nuoc
Tuoi Tre Ve Nguon
Tin Cong Dong
 

Nhìn lại ngày 19 tháng 6: Ngày Quân đội đứng lên làm lịch sử!

 

Nguyễn văn Trần

Tuần này, chúng tôi định viết về Âu châu sau khi Ái-nhỉ-lan, với 53,4% dân chúng nói "không" về đề án cải tổ cơ cấu Liên Hiệp Âu châu, về tình trạng Liên Hiệp Âu châu 27 quốc gia có 23 tiếng nói khác nhau và để hiểu nhau, phải cần 2500 thông dịch viên. Và TT. Sarkozy sẽ làm Chủ tịch luân phiên vào đầu tháng 7 tới của một Âu châu trong cơn khủng hoảng.
Nhưng khi ngồi viết thì chợt nhớ sắp đến ngày 19/06. Hằng năm đến ngày này, một số khá quan trọng các ông cựu quân nhân ở khắp nơi, nhờ nhanh chân lẹ cẳng chạy trước ra được nước ngoài, họp nhau lại tổ chức kỷ niệm với đầy đủ cờ quạt, áo mảo, lon, mề đai, không khác lúc còn ở Sàigòn, duy có mặt mài, tóc tai không còn giử những nét củ nửa. Không hiếm những người lúc chạy không kịp gói theo quần áo, nay mua sắm lại quân phục mới để trang sức cho ngày lễ 19/06 ở hải ngoại.Đó là ngày "lịch sử Quân đội" như nhiều người hiểu hay đó là ngày mang một ý nghĩa khác hơn?
Ngày nay, để tìm hiểu ngày 19/06, may mắn hảy còn nhiều vị cao niên là tác nhân hoặc chứng nhân trong giai đoạn lịch sử đất nước lúc ấy. Chúng tôi nhờ Trời Phật thương nên quen biết được vài vị liên hệ trực tiếp, với trách nhiệm, tình hình việt nam lúc bấy giờ. May mắn hơn nữa, chúng tôi có được quyển hồi ký Nước Non Xa của tác giả Nguyễn văn Tương, nguyên giáo sư Công pháp Học Viện Quốc Gia Hành chánh và Luật khoa Sàigòn và Luật khoa ở Pháp sau 75. Sách của ông do Hội Cựu SV QGHC Nam Cal, Huê kỳ, xuất bản năm 2000.
Đó là những nguồn thông tin giúp chúng tôi viết vài dòng nhắc lại sơ lược ngày 19/06 của chúng ta.
Tác giả là một tấm gương hiếu học và xuất sắc
Xin được phép vài hàng sơ lược giới thiệu tác giả. Ông vốn là cựu học sinh Trung học Mỹ Tho thường được lớp lớn tuổi gọi theo tên củ Collège de Mỹ,thành lập từ cuối thế kỷ XIX, tức ra đời trước Trường P.Ký. Đến năm 1943, Collège de Mỹ Tho mang tên vị cựu Thống đốc Nam kỳ Le Myre de Vilers.
Nguyễn văn Tương,tác giả quyển hồi ký Nước Non Xa, là người Sa đéc. Sau khi đậu văn bằng Thành Chung, tức Cao Đẳng Tiểu học (DEPSI), ông đi làm việc, bị động viên sĩ quan trừ bị khóa I Thủ đức, đi làm công chức, tự học thi đậu Tú Tài pháp, rồi cũng tự học, đậu Cử nhơn Luật, Tiến sĩ Luật tại Đại học Luật khoa Sàigòn, làm giáo sư tại Viện Quốc Gia Hành chánh, Luật khoa Sàigòn (và Đại Học Luật khoa Pháp sau 75). Trong Chánh quyền, ông từng giử những chức vụ quan trọng như Tổng thư ký Văn phòng Chủ tịch Quốc hội, từ Chủ tịch Phạm văn Nhu đến Trương Vỉnh Lễ thời Đệ I Cộng hòa, Đổng lý Văn phòng cho Thủ tướng Nguyễn Khánh, Thứ trưởng Bộ Nội vụ các Chánh phủ về sau này. Vì đảm nhiệm những chức vụ quan trọng trong bộ máy công quyền củ, sau khi Miền nam mất, ông được tham dự nhiều khóa học tập cải tạo ở Miền bắc.
Tác giả không viết tiểu sử cá nhân của mình, mà viết khái quát về cuộc đời của một thanh niên xứ Sa đéc, nhiều thăng trầm theo vận nước, thành công phần nhiều nhờ may mắn bất ngờ Người muốn không qua Trời muốn!
Qua những dòng viết về tác giả, người đọc không thể quên được đó là một tấm gương hiếu học sáng ngời. Và phải nói đó là mẫu người xuất sắc thành công trong việc vừa tự học vừa đi làm nuôi vợ con.
Về tánh tình, quả thật tác giả là biểu tượng của người nam kỳ Hai Huyện: ôn hòa, tìm an phận, không chịu bon chen, tránh nói điều không tốt cho người khác ; khi phải nói thì không nêu rỏ tên họ, chỉ nói bằng chức vụ mà thôi. Về mặt ứng xử ở đời, tác giả còn là một tấm gương Đạo nghĩa theo truyền thống nam kỳ.
Những ngày trước đó...
Quốc hội Đệ I Cộng hòa chỉ có một viện độc nhứt, gồm 123 Dân biểu được bầu theo đơn danh, trực tiếp và kín, với nhiệm kỳ 3 năm, sau đó tăng lên 4 năm. Dân biểu được chia làm 12 Ủy ban nhằm đáp ứng với thành phần nội các. Quốc hội có Chủ tịch và 2 Phó Chủ tịch, Tổng Thư ký, Phó Tổng Thư ký,...Trước phiên họp khoáng đại, Dân biểu cũng chia làm 2 khối: đa số và thiểu số như ở một nước có chánh đảng. Nhưng thật sự đó chỉ là màn kịch của Tổng thống phủ giàn dựng lên nhằm trình diển dân chủ với dư luận mà thôi bởi việc làm của Dân biểu, phần nhiều, không gì khác hơn là soạn, biểu quyết những Nghị quyết ủng hộ Ngô Tổng thống.
Vào cuối năm 1963, các Tướng tá đảo chánh lật đổ chế độ Đệ I Cộng hòa, giải tán Quốc hội.
Sau khi cách mạng thành công, có lẽ nhận thấy Cách mạng lên nắm quyền nhưng vẫn còn thiếu một cái gì, khác hơn áo mủ Kaki, nên Tướng tá bèn dựng lên Hội Đồng Nhân sĩ gồm gần 60 người, nhiều người không phải quân nhân, thay thế cho một cơ cấu dân cử, khả dĩ đem lại cho Chánh quyền cách mạng, với ông Nguyễn Ngọc Thơ làm Thủ tướng, một cơ sở pháp lý tối thiểu nào đó.
Có nhân sự đủ, Hội đồng họp để bầu ra vị Chủ tịch. Để chủ trì buổi họp, phải cần có một vị chủ tọa, ông Nguyễn văn Tương, Tổng quản lý Hội đồng, bèn mời y sĩ Trần Đình Nam lối 75 tuổi, lên chủ tọa phiên họp. Sau đó, Thủ Tướng Nguyễn Ngọc Thơ cho mời ông Tổng quản lý Hội đồng lên phê bình tại sao ông không mời ông cựu Đốc phủ sứ hồi hưu hôm đó ngồi ngay trước mặt ông lên chủ tọa vì ông ấy lớn hơn ông Trần Đình Nam những mấy ngày. Hậu quả của việc phê bình là ông Nguyễn văn Tương bị ông Chánh võ phòng, tức một quân nhân, của ông nguyễn Ngọc Thơ bải chức.
Qua năm sau, Tướng Nguyễn Khánh làm chỉnh lý, dẹp phe Tướng Dương văn Minh và giử chức vụ Thủ tướng Chánh phủ. Ba tháng sau, Tướng Nguyễn Khánh bàn giao Chánh phủ cho Cụ Trần văn Hương đang giử chức vụ Đô trưởng Sàigòn. Chánh phủ Trần văn Hương giải táng chỉ vì trong bài diển văn ra mắt Chánh phủ, ông long trọng tuyên bố "Chánh phủ cương quyết sẽ đưa chánh trị ra khỏi học đường, chùa chiền và nhà thờ".
Tết năm đó, ông Nguyễn văn Tương đến chúc Tết Cụ Trần văn Hương tại nhà riêng ở đường Cường Để. Cảnh nhà ngày Tết thật vắng vẻ vì Cụ không còn làm Thủ tướng nửa.
Ra tiếp khách đến chúc Tết, Cụ Trần văn Hương ôn tồn nói: "Qua đâu còn làm Thủ tướng nửa đâu. Em đến thăm như vầy mới là thật lòng. Qua chúc em năm mới mọi điều tốt lành. Em còn trẻ quá, chắc em không có học với qua. Nghe nói em đậu cử nhơn luật, sao em không làm luật sư?"
Cụ Trần văn Hương tiếp: "Em có bận chuyện gì không? Nếu không, em ở chơi với qua và ăn cơm cá kho với qua".
Trong Chánh phủ Trần văn Hương, Bác sĩ Nguyễn Lưu Viên là Phó Thủ Tướng và kiêm Tổng trưởng Nội vụ. Ông có nhiệm vụ cấp bách là sửa soạn trụ sở Quốc hội để kịp triệu tập Quốc hội họp trong thời gian ngắn nhứt, thực hiện lời hứa của các Tướng lãnh khi lên nắm quyền lãnh đạo quốc gia. Lúc bấy giờ chưa có Quốc hội nên các Tướng lãnh dựng lên Thượng Hội Đồng Quốc gia có nhiệm vụ soạn thảo và thông qua bản Hiến pháp mới, thay thế bản Hiến Pháp Đệ I cộng hòa. Theo bản hiến Pháp mới, Chủ tịch Thượng Hội Đồng Quốc gia trở thành Quốc trưởng.
Gọi văn kiện này là Hiến Pháp nhưng không đúng vì nó không phải là sản phẩm của toàn dân làm ra dể tự mình cai trị chính mình.
Cụ Phan Khắc Sửu, Quốc trưởng, có thành tích suốt đời chịu tù tội vì hết lòng tranh đấu cho nền độc lập nước nhà, lúc bấy giờ muốn lấy lòng cánh quân nhân, Cụ bèn móc lon các Tướng lãnh theo tiêu chuẩn thâm niên. Một ngày hơn tuổi cũng là thâm niên.

Khủng hoảng Chánh phủ và ngày 19/06
Thủ tướng Chánh phủ của Quốc trưởng Phan Khắc Sửu là Bác sĩ Phan Huy Quát. Tổng trưởng Nội vụ là ông Nguyễn Hòa Hiệp, lãnh tụ Việt nam Quốc dân đảng, Tư lệnh Đệ tứ Sư đoàn, xuất thân từ trường Hoàng phố bên Tàu. Phó Thủ tướng là Trung tướng Nguyễn văn Thiệu. Sau đảo chánh 63, ông lên Thiếu tướng nhờ ông là Tư lệnh Sư đoàn 5, kéo binh về vây Dinh Tổng thống. Có người nói ông kéo binh về giải vây cứu chúa nhưng thấy tình thế bất lợi nên bèn đổi hướng. Và nhờ có công đó mà lên Thiếu tướng ăn theo cách mạng.
Bác sĩ Phan Huy Quát và Tổng trưởng Nguyễn Hòa Hiệp, cả hai người đều có thành tích sáng chói về hoạt động cách mạng đảng phái. Kẻ Đại Việt Quốc dân đảng, người Việt Nam Quốc dân đảng. Hai đảng đã có một thời thông nhứt tranh đấu. Ông Hòa Hiệp lại chống ông Thủ tướng trong vấn dề quản lý trường đua ngựa Phú thọ. Thủ tướng cương quyết giử trường đua cho Thủ tướng phủ, còn ông Tổng trưởng thì muốn dành trường đua về cho Bộ Nôi vụ. Vì trướng đua đem lại một nguồn tài chánh lớn. Hai ông đều hoạt động đảng phái nên đều nghĩ đến quyền lợi của đảng mình là quan trọng sanh tử.
Không lấy được trường đua cho Bộ Nội vụ, ông Hiệp bèn cho tổ chức đua ngựa thêm một ngày vào thứ năm và thu riêng về cho Bộ Nội vụ. Ngoài việc cơm không lành canh không ngọt giửa Thủ tướng và Tổng trưởng Nội vụ, Cụ Quốc trưởng và Cụ Thủ tướng cũng không thuận nhau lắm vì bị khắc tinh. Không thể để tình trạng bất hợp tác kéo dài hơn nửa, Thủ tướng Phan Huy Quát cho thay Tổng trưởng Nôi vụ bằng Đại tá Trần văn Thoàng và Kinh tế bằng ông Nguyễn Trung Trinh, gốc quốc tịch pháp vừa từ chức ở Công ty SHELL. Ông Nguyễn Hòa Hiệp không chịu bàn giao.Tổng trưởng Kinh tế mới cũng chỉ vừa nhận giấy bổ nhiệm chớ chưa nhậm chức vì người củ không chịu ra đi.Thủ tướng Phan huy Quát, thay vì giao trả Chánh phủ dân sự lại cho Quốc trưởng Phan khắc Sửu để Cụ Phan Khắc Sửu lập Chánh phủ dân sự khác, ông lại đem đưa cho các tướng lãnh. Thế là giải pháp chánh quyền dân sự bắt đầu đi vào bế tắc.
Vào trung tuần tháng 6.năm 1965, Hội Đồng Quân lực họp với Chánh phủ Phan huy Quát tại Phủ Thủ tướng ở đường Thống Nhứt, gần sở thú. Trong buổi họp, có một vị hội viên Thượng Hội Đồng Quốc Gia, dân sự, lên tiếng bênh vực cho giải pháp dân sự bị một vị tướng lãnh rút súng ra đòi bắn để dẹp bỏ mọi ý kiến về một giải pháp dân sự. Cử chỉ của vị Tướng lãnh này nói lên nguyên lý của quyền lực không ở dân, mà ở đầu họng súng.
Cụ Quốc trưởng Phan Khắc Sửu được mời tới để tuyên bố trao quyền lại cho cánh quân nhân. Cụ mặc áo dài đen, quần trắng, đọc lời tuyên bố. Lúc bấy giờ đã quá nửa đêm. Lời tuyên bố trao quyền lại cho quân đội được ghi âm và đem ngay đến Đài phát thanh để phổ biến cho toàn dân. Bác sĩ Phan huy Quát xử lý thường vụ chờ Chánh phủ mới được thành lập.
Những sự kiện lịch sử này, chúng tôi đã có dịp hỏi lại Cụ Bùi Diểm, Bộ trưởng tại Phủ Thủ tướng của Chánh phủ Phan Huy Quát trong dịp Cụ đến Paris, tháng 3 năm 2003, giới thiệu quyển sách lịch sử Gọng kìm lịch sử của Cụ và được Cụ xác nhận.
Ngày 19/06, Hội Đồng Quân lực ban hành bản Ước pháp tạm thời, lập Ủy ban Lãnh đạo Quốc gia do Trung tướng Nguyễn văn Thiệu làm Chủ tịch, tức Tổng thống. Thiếu tướng nguyễn cao kỳ làm Chủ tịch Ủy Ban Hành pháp Trung ương, tức Thủ tướng.
Chánh phủ quân nhân tiến hành tổ chức bầu cử Quốc hội lập hiến, soạn thảo và ban hành Hiến Pháp để từng bước chuẩn bị cho một Chánh phủ dân cử của nền Đệ II Cộng Hòa.
Có đủ Quốc hội, thế mà Chánh phủ quân nhân vẫn giử Hội Đồng Dân quân song hành. Hằng tuần, Hội Đồng họp tại Hội trường Diên Hồng, bàn bạc nhau những vấn đề mưa nắng, gió trăng hơn là những vấn đề chánh trị thiết thực của đất nước..
Khi nhận lảnh quyền bính từ cụ Phan Khắc Sửu, Tướng Nguyễn Cao kỳ có dịp lớn tiếng tuyên bố "Kể từ đây, Quân đội đứng lên làm lịch sử".
Nghe tướng lãnh tuyên bố, người dân yên tâm lo làm ăn vì tin tưởng đất nước ta có Quân đội dốc lòng lo giử gìn trước giặc cộng sản ngoại xăm. Bởi người dân ai cũng hiểu nưóc mất xưa nay không vì giặc mạnh mà chỉ vì lòng người không muốn giử nước mà thôi.
Sau câu tuyên bố của tướng Nguyễn cao kỳ, ngày 19/06 trở thành Ngày Quân Lực Việt nam Cộng hòa.
Ngày nay, tướng Nguyễn Cao kỳ về Hà nội, phải chăng lại muốn một lần nữa làm lịch sử?
Nguyễn văn Trần

 

 

Đốt Lửa Thiêng cho ngày Quân Lực 19-6

GS Nguyễn Xuân Vinh

Trang sử hào hùng của Quân Lực VNCH luôn luôn được ôn lại mỗi năm khi tất cả chúng ta cùng nhau kỷ niệm ngày Quân Lực 19-6. Ngày này đã được khởi đầu cách đây 42 năm từ miền Nam thân yêu, nơi mà chế độ Cộng Hoà Nam Việt Nam hình thành và nối tiếp truyền thống dựng nước, giữ nước của tiền nhân để mang lại Tự Do no ấm cho hàng mấy chục triệu người chọn Miền Nam để an cư lạc nghiệp.
Hàng năm, chúng ta làm lễ kỷ niệm Ngày Quân Lực để cùng với toàn dân thành kính tưởng niệm và ghi ơn những anh hùng liệt sĩ đã vị quốc vong thân. Vào dịp này, chúng ta cũng vinh danh tất cả những chiến sĩ, thương phế binh của Quân Lực VNCH, những ngưòi đã hy sinh cả cuộc đời để tranh đấu cho Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền cho Việt Nam. Với người Việt ở Hải ngoại, trên toàn thế giới, Ngày Quân Lực hàng năm là ngày 19 tháng 6 và đặc biệt từ năm 2002, ngày này đã được Hội Đồng Lập Pháp tiểu bang Virginia ở Hoa Kỳ long trọng chính thức công nhận kể từ nay trở đi là ngày kỷ niệm, ghi lại sự chiến đấu hào hùng của quân lực Việt Nam Cộng Hoà chống lại sự lan tràn của cộng sản. Từ nhiều năm nay, ngày Quân Lực VNCH 19-6 không chỉ để dành riêng cho những người lính có quân phục, có cấp bậc và có vũ trang nhưng ngày Quân Lực đã trở thành một ngày mà quân dân đều một lòng tự hào để vinh danh tinh thần yêu nước của Dân Quân Miền Nam.
Chế Độ Cộng Hoà được khai sinh bởi một hiến pháp dân chủ do đó những người dân sinh sống trên mảnh đất Cộng Hoà trù phú đều nhận thức được ý chí của Hội Nghị Diên Hồng là "Thế nước yếu lấy gì lo chiến chinh? Hy Sinh!" Chính hai chữ quả quyết đó đã được khắc ghi trong tâm khảm của mọi người dân, hai chử Hy Sinh cao qúy đã luôn nhắc nhở cho chúng ta vì yêu quê hương mà không tiếc máu xương để dành hạnh phúc cho nhân dân. Và chính vì thế mà Quân lực VNCH đã hình thành và chiến đấu anh dũng cho đến giờ phút cuối cùng với những hình ảnh đẹp nhất của người cảm tử quân không sờn gian nguy trước mắt, hình ảnh đó đã mãi mãi ghi trong lòng chúng ta như là núi Thái Sơn và sao Bắc Đẩu của trời Nam. Cuộc Chiến Việt Nam kéo dài ba mươi năm đã chứng minh được sức mạnh kiên cường của Quân lực VNCH, vì đó là một đội quân tinh nhuệ, tinh thần được cổ vũ bằng hai chử Tự Do và người lính VNCH đã can trường ngăn chặn sự lan tràn của cộng sản và đã viết nên một thiên hùng sử cho cuộc chiến quốc cộng, ghi lại ngàn năm trên bia đá sử xanh. Điều không thể phủ nhận cho dù ngày nay Cộng Sản có thống trị đất nước Việt Nam, ai cũng phải nhận ra rằng sự xâm lăng của Bắc Cộng càng sâu vào lãnh thổ VNCH thì cũng chính là nguyên nhân thúc đẩy cho Quân Lực VNCH ngày mỗi lớn mạnh và bền bĩ, chiến đấu cho đến ngày phải buông súng vì thoả hiệp chính trị giữa các cường quốc đã coi nhẹ quyền lợi của đất nước chúng ta.
Ba mươi ba năm tiếp theo là ba mươi ba năm máu và nước mắt của người lính VNCH đang từng ngày thấm đậm vào nỗi vinh nhục của quê hương trong gông cùm Cộng Sản. Giờ đây trên quê người, đất khách, không thể nào chúng ta quên được nơi bắt đầu và không thể nào quên làm thế nào để kết thúc trò chơi chiến tranh không có phần thưởng cho người người lính VNCH đã bị đánh lừa để rời trận khi thần lực và tinh thần bách chiến bách thắng đang bùng lên như một ngọn lửa thiêng. Nhưng đáng quý trọng là chúng ta không ngồi tiếc quá khứ để dẫm đạp lên lòng tin của đồng bào và vì thế cho dù ở bất cứ nơi nào, còn hơi thở thì người lính VNCH vẫn còn tiếp tục chiến đấu cho tự do và nhân quyền tại Việt Nam!
Ba mưoi ba năm qua trên quê hương, người dân Việt đang rên xiết trong những đoạ đầy ly tán, con người trở thành một sinh vật biết đi nhưng không bao giờ có thể cất tiếng nói một cách trung thực. Những toà nhà cao tầng được dựng lên ở nơi đồng vắng để làm giầu cho tư bản đỏ, những hộp đêm sa hoa được thiết kế tân kỳ để che dấu những vết ô nhục trên thân xác trẻ em và phụ nữ Việt Nam, những chương trình hợp tác lao động để nghiền nát trí tuệ Việt Nam trong đoạ đầy nô lệ ở xứ người. Cộng sản đã làm kẻ phàn bội dân tộc khi cấu kết với ngoại bang để mặc quan thầy Trung Cộng tiếp tục phô trương chủ nghĩa bá quyền lấn chiếm dần lảnh thổ và lãnh hải Việt Nam. Sự khiếp nhược của tập đoàn cầm quyền CSVN đang tiếp tục để Trung Cộng lấn chiếm Trường Sa-Hoàng Sa dẫn đến việc ngư dân Việt Nam trên biển Đông bị giết hại là một tội ác mà dân tộc Việt Nam không thể nào quên. Trước những thảm cảnh đó người lính VNCH nghĩ gì? Chúng ta đã từng đối mặt với kẻ thù trong quá khứ, chúng ta cần nhắc nhở nhau rằng: không có kẻ thù nào lớn mà chỉ sợ lòng ta khiếp nhược để không thể xoay vận được thời cơ.
Hôm nay đây, vào ngày kỷ niệm Quân Lực 19/6, những người lính năm xưa vẫn tiếp tục cuộc chiến không vũ trang để cùng nhau đòi lại những chữ Tự Do-Nhân Quyền cho Tổ Quốc. Hoa Kỳ vừa kỷ niệm ngày chiến Sĩ Trận Vong ở khắp nơi, chúng ta là những người lính Việt Nam cũng đã từng chiến đấu chung với các lực lượng đồng minh như Quân Lực Hoa Kỳ, từng cùng họ vào sanh ra tử và có những chiến hữu của chúng ta cũng từng vì đồng đội mà hy sinh, chúng ta cần ghi nhớ nghĩa cử này để khi hướng về những tử sĩ VNCH, chúng ta tri ơn và chia sẻ lòng nuối tiếc với gia đình và tổ quốc của những tử sĩ đồng minh đã giúp chúng ta.
Kỷ niệm ngày Quân Lực 19-6 chúng ta không thể quên việc CSVN đã xoá bỏ Nghĩa Trang Quân Đội VNCH và chúng đã tiếp tục dùng tay sai ở hải ngoại để bôi nhọ hình ảnh người lính VNCH, gây hoang mang mất niềm tin của ngưòi dân để thay đổi sự ủng hộ vào chủ trương đoàn kết quân dân của Cộng đồng Việt Nam. Điều đấy cho thấy CSVN vẫn chưa thể quên những thành tích của QLVNCH trên những mặt trận. Vì thế, kỷ niệm Ngày Quân lực VNCH chúng ta kêu gọi quý chiến hữu và đồng hương tiếp tục nêu cao tinh thần dũng cảm hào hùng của Quân lực VNCH, tổ chức thăm viếng các nghĩa trang tử sĩ và thăm viếng nơi vinh danh các anh hùng tử sĩ đồng minh để gương hy sinh của người lính đời đời bất diệt và cũng từ đó đảm bảo truyền thống hào hùng của Quân Lực VNCH sẽ mãi mãi là gương sáng trong nhiều thế hệ tiếp nối. Để phát huy và duy trì sức mạnh tinh thần của người lính VNCH chúng ta cần sáng suốt đoàn kết và hỗ trợ mọi cuộc tranh đấu cho tự do, nhân quyền, quyết tâm không hoà hợp hoà giải với CSVN và luôn luôn lấy châm ngôn của người xưa làm cẩm nang sống trong mọi lúc.
Đem đại nghĩa để thắng hung tàn
Lấy trí nhân mà thay cường bạo.
Đó là khí tiết để có thể làm quân trang cho người lính VNCH xưa và nay. Chúng ta hãy cùng nhau thắp sáng ngọn lửa thiêng của truyền thống 19-6, để Ngày Quân Lực VNCH luôn luôn đẹp mãi với Tổ Quốc trên đầu, gánh Trách Nhiệm trên vai và nêu Danh Dự lên Quân kỳ để bất kỳ người cựu chiến sĩ VNCH nào cũng hảnh diện nói rằng tôi là lính! Để kết thúc tâm thư này, chúng tôi gửi đến quý chiến hữu và gia đình lời chúc sức khoẻ đoàn kết để chiến thắng Cộng Sản.
GS Nguyễn Xuân Vinh